Thứ Hai, 28 tháng 1, 2013

Phạm Duy - Người đến cõi về

PHẠM DUY – NGƯỜI ĐẾN CÕI VỀ

 
 
 
 
 
 
2 Votes

NGUYỄN TRỌNG TẠO
NS Phạm Duy - Ảnh Nguyễn Đình Toán
NS Phạm Duy – Ảnh Nguyễn Đình Toán
Tôi không hợp lắm với nhạc sĩ Phạm Duy như đối với Văn Cao và Trịnh Công Sơn, nhưng khi nghĩ về ca khúc Việt, nếu chọn 3 người thì tôi chọn 3 nhạc sĩ này. Có lần tôi đề nghị bạn bè chọn cho tôi người thứ 4, và nhiều tên tuổi lớn được đưa ra, nhưng rốt cuộc, các lựa chọn đều nấn ná không dứt khoát. Tất nhiên là mỗi người đều có những quan niệm riêng, nhưng chọn Văn Cao, Trịnh Công Sơn và Phạm Duy thì thường ít gây tranh cãi nhất. Đó là những nhạc sĩ có ấn tượng mạnh mẽ trong lòng công chúng âm nhạc Việt Nam, và họ đều là những nhạc sĩ lớn của dân tộc.
Nhớ mấy năm trước năm 2000, các tờ báo ở Việt Nam không hề được nhắc tên Phạm Duy từ sau khi ông Trần Bạch Đằng dẫn lời ông Tố Hữu nói về người nhạc sĩ này: “Với Phạm Duy thì bỏ khúc giữa, lấy khúc đầu và khúc đuôi”. Khi làm Thư ký tòa soạn tạp chí Âm Nhạc của Hội Nhạc Sĩ Việt Nam, tôi hiểu rõ sự húy kị không văn bản đó. Nhưng rồi năm 1998, nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Tường đi Pháp có dịp gặp Phạm Duy và nghe nhạc của ông, tôi đã đặt anh viết một bài báo về cuộc gặp gỡ đó. Hoàng Phủ Ngọc Tường viết ngay bài “Đêm nghe Kiều ca cùng Phạm Duy ở Paris” khá hay, tôi định đưa in ngay, nhưng lại sợ báo mình bị “phạt” nên tạm để bài lại vào tệp bài chờ. Lúc đó tôi đang viết thêm cho mục “Thư ra hải ngoại” của báo Đại Đoàn Kết, và tôi quyết định đưa vấn đề Phạm Duy lên mục này của tờ báo bạn, qua bức thư gửi một người bạn Việt kiều. Trong lá thư đó tôi có nhắc chuyện Phạm Duy muốn về thăm đất nước bằng một lời mời từ Việt Nam, và tôi nhắc lại những bài hát cách mạng thời kháng chiến chống Pháp của ông cùng với kỷ niệm về “Bà mẹ Gio Linh” – một ca khúc nổi tiếng – Phạm Duy viết trong chuyến đi vào Quảng Trị thời bấy giờ. Cuối thư là một lời nhắn gửi chân thành: “Nếu nhạc sĩ Phạm Duy thực sự muốn về thăm quê thì ông hãy về theo lời mời của chính ông, nghĩa là có thể về theo con đường du lịch”. Bức thư được đăng lên báo, và phản ứng của A25 (CA bảo vệ văn hóa văn nghệ) lúc ấy là… đồng tình. Vậy là tôi cho đăng luôn bài viết của Hoàng Phủ Ngọc Tường lên tạp chí Âm Nhạc.

Chủ Nhật, 27 tháng 1, 2013

TẾ HANH - NGƯỜI TÌNH CHUNG THỦY LỚN






TẾ HANH  -  NGƯỜI  TÌNH CHUNG THỦY LỚN

                                                       Vũ Nho

Tế Hanh là người đã viết và in hơn mười tập thơ về quê hương, về đấu tranh thống nhất đất nước, về tình  bạn, tình yêu, về các nhà thơ. Nhưng thơ tình là một phần nổi trội của thơ ông, để lại trong lòng bạn đọc ấn tượng Tế Hanh là một người tình chung thủy lớn.
Không chủ trương mạnh mẽ và  có phần cực đoan như Xuân Diệu khi tuyên bố :
          Vì em thơ tạo nên lời
          Lại vì em suốt đêm ngồi chép thơ
Nhưng Tế Hanh rất xem trọng tình yêu, coi tình yêu như động lực sáng tác của đời mình. : “ Tôi đã là một người cha và không còn ở tuổi bắt đầu hay chạy đuổi những mối tình. Nhưng tôi vẫn thấy tình yêu là động lực cho sáng tác. Mỗi lần yêu, tôi cảm thấy cuộc đời như giàu có hơn, đáng sống hơn, nghĩa là đáng ca ngợi hơn […] Tôi đã có những mối tình hạnh phúc và những mối tình đau khổ. Nhưng ngay cả trong trường hợp đau khổ, tôi cũng biến tình yêu thành sức mạnh cho sáng tác” ( Tâm sự một người làm thơ. Tuyển tập Tế Hanh, tập 2, nxbVăn học, Hà Nội, 1997, trang 203).

Thứ Sáu, 25 tháng 1, 2013

GIÁM ĐỊNH CON ĐẺ



                                                                                                Nhà văn Vũ Công Hoan


GIÁM ĐỊNH CON ĐẺ

                                                                                          Hình Khánh Kiệt
                                                                                        Vũ Công Hoan dịch

          Tất Truyền Tinh quyết định tiến hành giám định D N A đối với con trai mới đẻ được hai mươi ngày.

          Khi vừa sinh ra, Tất Truyền Tinh đã cảm thấy ngờ ngợ. Anh là một đàn ông đẹp tiêu chuẩn.Vợ anh Triệu Xuân Lôi cũng là đàn bà đẹp, dáng thon thả, mắt sáng, răng trắng, da ngà ngọc. Tại sao đứa con hai anh chị sinh ra lại xấu đến thảm hại?

          Ngay khi đẻ, anh đã từng hỏi bác sĩ khoa sản phụ của bệnh viện, liệu có phải chị em đã bế nhầm? Cô y tá trưởng có nụ cười mỉm mê hồn nói với anh:
          - Trẻ con vừa sinh ra phần nhiều đều rất xấu, mấy ngày sau sẽ đẹp, lúc đó mới có thể hiện rõ dáng dấp giống bố mẹ. Tất Truyền Tinh nửa tin nửa ngờ, song lúc đó cũng đành  chờ xem sao.

          Khi cậu bé bước sang ngày thứ hai mươi,theo phong tục địa phương, Tất Truyền Tinh tổ chức ăn mừng con trai hai mươi ngày tuổi. Anh mời họ hàng bạn bè đến dự khá đông.Mới đầu mọi người còn rụt rè giữ kẽ, về sau khi đã uống mấy chén rượu vào bụng, đâm ra lắm lời, ai muốn nói gì tuỳ ý. Câu chuyện xoay quanh tướng mạo của đứa trẻ.Ai cũng bảo trông không gbố mẹ chút nào. Cũng có người nhắc anh Tinh, người trong bệnh viện thời này “đen” lắm, đánh tráo trẻ sơ sinh cũng chẳng hiếm xảy ra. Tất Truyền Tinh lúc này mới hạ quyết tâm nhất định phải giám định DAN cho cậu ấm.

Thứ Năm, 24 tháng 1, 2013

TUỔI 75




                                     
                                                                              Nguyễn Khôi

TUI 75
((Tặng : Lê Vy & Bùi Huy Phác)
             ------------
75 tuổi , trải dăm cuộc chiến
Đánh Nhật, đánh Tây, đánh Mỹ, đánh Tàu...
Đánh nội bộ...năm một lần "chỉnh huấn"
Thù trong, giặc ngoài nếm đủ nỗi đau.

75 tuổi,  sống bao ngày nữa ?
Cơ bắp teo dần, nhớ nhớ quên quên
Sợ "bão", sợ "gió mùa đông bắc"
Xương khớp  lưng vai nhức nhối đêm đêm.

75 tuổi, anh em phân hóa
Đứa vào Sài Gòn, đứa chạy sang Tây
Thằng "Cửu vạn", thằng "Tư sản đỏ"
Triệu kẻ làm thuê "thất nghiệp" ...Tết kêu Trời ? !

75 tuổi, âm thầm vào Web
Xem "Bên thắng cuộc"...nghe 2 phía chửi nhau
Nhẩm Sấm Trạng Trình cầu cho "vận Nước"
Anh em hòa hợp hàn gắn thương đau .

75 tuổi, mong sao yên ả
Mưa thuận , gió hòa : thóc lắm, điện nhiều
"Đồng Lương còm"  thân già cầm cự
Trà xuân một ấm độc ẩm phiêu diêu...

      Góc thành nam Hà Nội 18-01-2013
                    Nguyễn Khôi

Thứ Tư, 23 tháng 1, 2013

LY RƯỢU ĐẮNG



                                                                                  Nhà thơ nhà giáo TRẦN TRUNG


1. LY RƯỢU ĐẮNG
Chùm truyện 100 chữ của Trần Trung

Anh từng nói với tôi : hãy uống ly rượu đắng, em sẽ thấy vẫn còn giọt mật đọng ở đáy ly.Đấy là một chiều Hồ Tây-lúc thu sang...


Tôi từng nhiều đêm thao thức. Tự hỏi: sao ông Trời nghiệt ngã với mình.Bao nhiêu là bi kịch ập xuống tôi-một người đàn bà mới ngoài ba mươi? Chồng mất sau năm năm chồng vợ.Giờ đây, đứa con trai kháu khỉnh mới bảy tuổi đầu,đã mắc chứng nan y...

Hà Nôi lại vào thu..Mưa nhiều..Tôi chợt thèm ly rượu đắng và thầm gọi ...

Hà Nội 14/8/2009



 

2..HOA CỎ MAY

Cha tôi là người mê thơ-nhất là thơ Nguyễn Bính.Đã hơn một lần, ông đọc cho tôi bài thơ với một cặp lục bát của Thi sĩ Chân quê:

"Hồn anh như hoa cỏ may.
Một chiều cả gió bám đầy áo em."
Hôm nay, cha đưa tôi về quê nội. Một ngày đầy nắng gió.Trời xanh trong, diệu vợi..

Thứ Ba, 22 tháng 1, 2013

GIÁO SƯ VÀ THỢ MỘC



                                       

  GIÁO SƯ VÀ THỢ MỘC

                                                                         Kim Tùng Hoa
                                                                       Vũ Công Hoan dịch

          Giáo sư sống ở đô thị lớn đã hơn bốn mươi năm, ngài vô cùng ngán ghét môi trường thành phố ngày càng xấu đi, cái mùi vị làm sặc sụa cuống phổi, cái thành phố hễ bước chân ra là nhà cao tầng, những biển quảng cáo cứ đập vào mắt… Ngài bàn với vợ, nay đã nghỉ hưu, hay ta bán quách ngôi nhà gác hai tầng  về rừng núi mà ở? Nhân tiện còn có thể làm nốt chương trình chưa làm xong. Hai ông bà bắt tay tán thành.
         
          Anh thợ mộc sống ở rùng núi đã hơn ba mươi năm, tuy chưa hề một ngày đến trường, nhưng học được một tay nghề giỏi.
         
          Thợ mộc làm việc gì cũng tinh thông. Mấy năm gần đây lại trang hoàng trang trí ở thành phố lớn, tiền vào cuộn cuộn như nước, dăm ba năm đã phất to, bỏ ra mười vạn đồng, xây một biệt thự nhỏ cạnh núi. Nhưng anh thợ mộc không thoả mãn đời sống rừng rú. Anh ớn ghét con ve sầu ra rả mùa hè, tuyết đọng lớp lớp mùa đông.Anh chán ngấy cảnh ban ngày nghe rặt tiếng trẻ chăn trâu nghêu ngao ca hát, ban đêm quăng cây gậy đánh không chạm người. Anh thợ mộc muốn ra thành phố lớn sống cho bõ cơn nghiện làm người đô thị, Sáng dậy ăn quẩy chấm sữa bò, tối đến đi hội đêm, vào siêu thị tắm hơi. Anh bảo vợ, thôi bán quách cái vi la bé xíu này, bỏ thêm hai ba chục vạn ra thành phố mua một căn hộ khép kín. Như thế vừa có lợi cho triển khai nghiệp vụ cuả mình, lại ít nhất cũng bớt ra được một khoản tiền thuê nhà. Vợ anh hoàn toàn tán thành ý kiến chồng.

Để hiểu thêm về NGƯỜI TRONG BAO của Sekhov







ĐỂ HIỂU THÊM VỀ  NGƯỜI TRONG BAO CỦA A.P.SÊ-KHÔP
                                                         
VŨ NHO
           Người trong bao của A.P. Sê-khốp được dạy và học trong chương trình Ngữ văn lớp 11  và Ngữ văn lớp 11 nâng cao. Cả hai bộ sách đều  trích văn bản như nhau, từ một bản dịch của Phan Hồng Giang- Cao Xuân Hạo, Nhà xuất bản Cầu vồng, Mát- xcơ-va, 1988. Vì là văn bản trích, bởi vậy có một vài chi tiết khá quan trọng bị lược bỏ hoặc tóm tắt. Khi dạy và học cần phải  đọc toàn bộ văn bản và trên cơ sở đó tô đậm thêm  hình ảnh người trong bao, làm sáng tỏ thêm tư tưởng chủ đề của tác phẩm.
          Trước hết nói về  nhân vật Bê li-cốp.
          Tác giả nhấn mạnh đến tính chất hèn nhát, sợ sệt nhỡ điều gì đó  xảy ra đến mức rút sâu vào trong bao của Bê-li-cốp. Từ đồ đạc y cho vào bao ( cái ô,  chiếc đồng hồ quả quýt, con dao nhỏ), đến con người y cũng rụt vào bao (đeo kính che mắt, mặc áo cốt bông, bẻ  đứng cổ áo lên, đi giày cao su, cầm ô, tai nhét bông, ngồi xe ngựa cho kéo mui); về nhà thì nằm trong buồng chật như cái hộp, kéo chăn trùm đầu kín mít. Ý nghĩ của y, y cũng giấu kín vào bao. Y chỉ tin những chỉ thị, thông tư, những bài báo cấm đoán điều này điều nọ mới là cái rõ ràng...Bê-li-cốp chui vào bao để tự bảo vệ, để tránh xảy ra chuyện gì. Lúc nào y cũng lo lắng “nhỡ xảy ra chuyện gì”. Đi ngủ rồi, nằm trong chăn rồi mà y còn chưa yên tâm, vẫn còn “thấy rờn rợn”. Sau đó suốt đêm Bê -li-cốp nằm mơ toàn những chuyện khủng khiếp.
          Cả cái chuyện lấy vợ, hắn cũng lần lữa, đắn đo, suy tính,  vì cứ sợ thế này thế nọ: “Không, lấy vợ là bước quan trọng, thoạt tiên cần phải cân nhắc những nhiệm vụ trước mắt, trách nhiệm...để khỏi xảy ra chuyện không may. Vấn đề này làm cho tôi không yên lòng, mấy lâu nay đêm nào tôi cũng không ngủ, và phải thú thật tôi lấy làm lo...” ( Lời Bê-li-cốp nói với Bu-rơ-kin trong đoạn lược trích). Bu-rơ-kin nhận xét “Dự định lấy vợ ảnh hưởng xấu đến hắn, hắn gầy guộc, xanh xao và hình như càng tụt sâu vào cái vỏ ốc của hắn”. Vì tính nhút nhát, hay sợ sệt mà dự định lấy vợ cứ lần lữa bị hoãn, mặc dù tất cả mọi người đều vun vào, dù Va-ren-ca cũng đã chấp thuận. Rồi vì  nghe thấy tiếng cười Ha ha ha của Va-ren-ca khi y bị ngã, y vô cùng lo sợ chuyện đến tai ngài hiệu trưởng, ngài thanh tra, sợ bị chế giễu bằng tranh châm biếm, sợ bị ép về hưu...Vì quá sợ hãi mà Bê-li-cốp tự kết liễu đời mình, vĩnh viễn chui vào chiếc quan tài như cái bao vững chắc, coi như đã đạt được mục đích cuộc đời...

Chủ Nhật, 20 tháng 1, 2013

Một bài thơ độc đáo về HÀ NỘI




Text Box: J. Fossenbell. Nhà thơ, nhà ngôn ngữ học (quốc tịch Mỹ). Làm thơ từ năm 7 tuổi. Các tác phẩm, bao gồm thơ và các bài phê bình, đã in trên nhiều tạp chí thơ và tạp chí chuyên ngành, và thơ đã được trình diễn ở nhiều sự kiện và các liên hoan nghệ thuật. Giúp tuyển chọn thơ cho tạp chí Wazee Independent Journal. Thành lập và hiện đang điều hành nhóm những cây bút quốc tế tại Hà Nội mang tên"The Hanoi Writers"Collective"- để tạo diễn đàn và cộng đồng cho những nhà văn nhà thơ đang sống tại Hà Nội.



Một bài thơ độc đáo về Hà Nội

                             Vũ Nho

Lại ở giữa lòng Hà nội

 J. Fossenbell  viết tặng Hà Nội nghìn năm văn hiến

Thành phố, Người mở những ngón tay đón tôi vào lại những đường chỉ tay trên bàn tay Người.

Thành phố, Người giữ đầu mình trước mặt trời, để tôi được ở trong bóng râm mái tóc dày của Người.

Thành phố, Người nhổ và chặt và luộc và nhào trộn,
           đôi tay người thông minh như mèo và nhanh nhẹn như thằn lằn.

Thành phố, Người hát rao từ ngõ sang ngõ, gập người dưới đòn gánh, bước đi nặng nề bằng dép nhựa từ khi trở dậy đến khi buông xuống.

Thành phố, Người ngủ giấc ngủ của xương xẩu mệt mỏi, im lặng như nấm mồ, nhọc nhằn như lịch sử.

Thành phố, Người dang rộng những chiếc lá to trong mưa, nâng niu những tiếng lộp độp, sự bốc hơi, mùi vị sau khi khí carbon đã tiêu tán.

Thành phố, Người hút thuốc lào và để khói lơ lửng bay trên môi, cháy âm ỉ, chầm chậm, ngọt.

Thành phố, Người hối hả trên những sợi dây rối ren, biến vào những vết nứt với chỉ một vỏ cau trên lưng.
 
Thành phố, Người nhấc một vạt quần và đi tiểu vào bùn.

Thành phố, Người đấm nắm đấm vào châu thổ, tẽ sông, tạo hồ từ lòng nắm đấm.

Thành phố, Người tự kiến tạo, thân hình Người lớn lên, tay chân Người sinh sôi, bộ xương Người rền rĩ và ken két để tiến về phía thế giới mới bất cẩn.

Thành phố, Người hay cười; ngửa mặt, miệng rộng như sông, giọng mơ hồ như nước.

Thành phố Hà nội, Người không là mẹ của tôi nhưng Người bế tôi
            vào ngực Người và hát cho tôi nghe những bài hát tôi không thể hiểu
            nhưng mãi mãi không thể không lắng nghe.

                                                                 


 Nguyễn Phan Quế Mai dịch

Lời bình

Chúng ta là người Việt, vì vậy nói đến thủ đô Hà Nội là nói đến thủ đô của nước mình, người mình, nói đến trái tim của dân tộc mình. Nhiều nhà  nghệ sĩ có khi còn coi Hà Nội là sở hữu riêng  « Hà Nội mến yêu của tôi » cũng không ai lấy làm lạ vì tôi, ta,  mình, chúng tôi, chúng ta, chúng mình đều là cách xưng hô về mình. Với Jennifer thì khác. Hà Nội rõ ràng không phải là thân thiết cội nguồn với chị. Hà Nội là một thành phố như bao thành phố mà chị đã qua.  « Thành phố Hà Nội, người không là mẹ của tôi ». Cái  quan hệ khách quan, rõ ràng tuyệt đối đó làm cho tiếng nói của nhà thơ về Hà Nội có một vẻ riêng. Mỗi người yêu mến, biết ơn, ca ngợi mẹ mình là lẽ đương nhiên. Yêu mến và ca ngợi thành phố quê hương, thành phố thủ đô của nước mình cũng đương nhiên Nhưng nếu một thành phố xa lạ, bỗng nhiên trở nên thân thiết, gần gũi, bỗng nhiên mình không muốn rời xa thì ắt hẳn phải có một nguyên do đặc biệt. Đây, căn nguyên của tình yêu Hà Nội được Jennifer lí giải :

Thứ Bảy, 19 tháng 1, 2013

Chùm thơ TRẦN TRUNG







THƠ TRN TRUNG

1/NGHIÊNG

Bạn bầu vớ được nhau
Phố thưa người. Quán vắng
Nao nao chén rượu đầy
Vầng trán nghiêng lặng lặng
            ***
Dòng đời xoay tất tưởi
Chóng mặt những lo toan
Mấy khi ngồi bên bạn
E phút giây chóng tàn
           ***
Mắt cười nhăn gợn nắng
Sợi tóc bạc rưng rưng
Cùng nhìn nhau không nói
Rượu suông nghiêng vơi đầy...
          ***
Heo may run theo lá
Chiều tà
Nghiêng quán
Say...

2/TÌM-ĐI-VỚI-TÌNH

Gặp nhau
Ngồi tí
Lại đi...
Thương nhau
Lại nhớ
Những gì
Xa nhau

Thứ Sáu, 18 tháng 1, 2013

Vũ Nho bình thơ ĐÊM HỘI XÒE MƯỜNG LÒ của NGỌC BÁI







ĐÊM HỘI XOÈ MƯỜNG LÒ
Ngọc Bái
Đêm xuống ngà ngà như rượu rót
                             Ngà ngà làng bản nhịp xoè dâng
                             Tôi không biết múa nhưng tôi đã
                             Bước theo nhịp lượn bước lâng lâng

                             Trời đất sinh em, em xinh thế
                             Trời đất sinh tôi, để tôi nhìn
                             Thiên nhiên phóng khoáng, em hồn hậu
                             Tôi khách đường xa những giữ gìn

                             Đêm thế là đêm say cổ tích
                             Sóng sánh em tôi chỉ mỉm cười
                             Thì cứ nhịp xoè cho thoả thích
                             Không thế rượu gì cũng mất vui.
Lời bình của Vũ Nho
          Đã từng lâng lâng trong men rượu, say bốc trong âm nhạc, phơi phới trong bước đi như có cánh của vòng xoè đôi bận, nên gặp " Đêm hội xoè Mường Lò " của Ngọc Bái, tựa hồ tôi gặp lại  một cố nhân. Tôi còn nhớ mãi không quên phút giây ấy, khi nhập hội mọi người, nhất là các cô gái, các chàng trai đều như đang nhập đồng mê trong " nhịp xoè dâng ". Ấn tượng "ngà ngà" phải nói là đã diễn tả được cái thần của đem hội. " Ngà ngà " từ trên trời xuống theo màn đêm, " Đêm xuống ngà ngà ….", " Ngà ngà " từ dưới đất lên, " Ngà ngà làng bản nhịp xoè dâng ". " Ngà ngà " toả từ trong lòng những người về đêm hội. Chính trong không khí say sưa thân mật ấy là nguồn khơi gợi, kích thích và mời gọi thiết tha. Men hội xoè ngấm nhanh. Một khi đã ngấm, nó làm cho người ta không cần phải rụt rè, ý tứ quá, nó xua tan mọi mặc cảm mới - cũ, lạ - quen, già - trẻ…