Chủ Nhật, 6 tháng 9, 2026

NƠI TẢN ĐÀ VIẾT TÁC PHẨM ĐẦU TAY

 

NƠI TẢN ĐÀ VIẾT TÁC PHẨM ĐẦU TAY 

vna_potal_phu_tho_lien_hoan_hat_xoan_thanh_thieu_nhi_thanh_pho_viet_tri_lan_thu_vi_nam_2019_stand

NƠI TẢN ĐÀ VIẾT TÁC PHẨM ĐẦU TAY
(Giấc mộng con -Tập I và vở tuồng Tây Thi)

            NGUYỄN THAM THIỆN KẾ
Mùa đông ấy, cách đây lâu; ba người: Sao Mai, Nguyễn Hữu Nhàn và tôi đi thực tế một chuyến ngược Kim Thượng - xã miền cao của huyện núi Thanh Sơn, Phú Thọ sau một lời ngỏ mời của ông Bí thư Huyện ủy...
Kỷ niệm với hai nhà văn khả kính trong dịp hạ phóng vặt, tôi những mong được tái hiện dịp khác. Qua hơn tuần nằm chăn chiên, ăn thịt chua, uống rượu cần, cơm gạo nương, lội suối đến bợt chân, gỡ vắt trong nách, chúng tôi trở lại huyện lỵ Thanh Sơn. Đêm ấy hình như mù trên đồi Vân lên nhiều sương, hương cà phê của đồn điền cũ vẫn còn đọng nơi quán còm thưa vắng... Những cái tên xa ở đâu đó dội về: Đồn Ướt, Đồn Vàng, Hoàng Trung... trong tiếng nai gộ bầy nơi bến ngang sông Bứa.
Sớm mai cái huyện lỵ hồi chưa đổi mới, gầy gò móp méo như miếng da trâu sấy trên gác bếp người Mường. Tôi đã gặp và biết hương vị của nó khá nhiều trong suốt chuyến đi. Thứ thực phẩm đề phòng khi quẫn bách chợt khách đến nhà.

Thứ Bảy, 5 tháng 9, 2026

THƠ NGHIÊM THÚY HIỀN

 

THƠ NGHIÊM THÚY HIỀN 

anh_thuy_hien

 

CÂY SEN.
Thân vươn thoát khỏi bùn lầy
Hoa xòe thơm ngát ngất ngây lòng người
Cánh hồng trong gió tinh khôi
Hạt sương, znhư ngọc dưới trời thăng đêm
Dòng đời cát bụi bon chen
Lá như người mẹ, từng đêm miệt mài
Uống sương, lọc gió, nuôi thai
Để sen trong trắng, giữ đài trinh nguyên

Thứ Sáu, 4 tháng 9, 2026

THƠ LÊ TIẾN VƯỢNG

 

THƠ LÊ TIẾN VƯỢNG 

 trechantrau

TA VỀ
Người ta về phố thùng thình
Ta về quê mẹ một mình... đánh rêu
Tìm trong bóng nắng ban chiều
Hình cha dáng mẹ bao nhiêu nhọc nhằn
Từng viên gách lát dưới sân
Còn bao hơi ấm tảo tần ông cha

Thứ Năm, 3 tháng 9, 2026

HỎI VIỆC Anton Pavlovich Chekhov

 

HỎI VIỆC Anton Pavlovich Chekhov 

nui_xanh

HỎI VIỆC
Anton Sekhov
Đã giữa trưa. Điền chủ Vônđưrép, một người đàn ông cao, chắc nịch, đầu húi, với cặp mắt lồi, cởi áo bành tô, lấy khăn tay lụa lau trán, rụt rè bước vào công sở. Ở đấy người ta viết soàn soạt.
– Tôi có thể hỏi chút việc ở đâu ạ? – Gã hỏi người gác cổng đang bưng cái khay cốc từ trong phòng đi ra. – Tôi có việc cần hỏi và lấy bản sao quyết định trên.
– Mời ông, lại đằng kia ạ! Đấy, cái ông đang ngồi cạnh cửa sổ ấy. – Người gác cổng nói, lấy khay chỉ về phía cửa sổ cuối.

Thứ Tư, 2 tháng 9, 2026

CÔ BẢO NGỌC giới thiệu

 

CÔ BẢO NGỌC giới thiệu 

bo_ngc

 

“Ồ CÓ BAO ĐIỀU LẠ”

 

Ngôi nhà của Trầu vừa có thêm thành viên mới là “BiBi hiếu động”. Cậu bé này lạ lắm. Trừ những lúc ngủ, hễ cứ mở mắt là cái miệng của cậu ta luôn hỏi đủ mọi thứ lọt vào tầm mắt. “Có lẽ sắp tới là thời gian đầy thử thách với mình đây!” – Dế Nâu nghĩ thầm.

Bây giờ, theo sắp xếp của bé Trầu, Dế Nâu vào ở trong một “ngôi nhà giấy” là chiếc hộp màu hồng rất xinh, có cửa mở thoáng, nằm tít trên kệ sách. Tất nhiên để tránh tai mắt của Bi, cậu cố nén không lôi cây vĩ cầm ra biểu diễn nữa. 

Thứ Ba, 1 tháng 9, 2026

Vài ý nghĩ sau khi đọc “Dị hương” của Sương Nguyệt Minh

 


Vài ý nghĩ sau khi đọc “Dị hương” của Sương Nguyệt Minh
Đặng Văn Sinh

(Tập truyện ngắn được Giải thưởng Hội Nhà văn năm 2010)

 

VCV giới thiệu bài anh Đặng Văn Sinh như một cách nhìn về Dị hương của Sương Nguyệt Minh,

Các bạn có thể đọc thêm:

http://tapchinhavan.vn/News.asp?cat=28&scat=&id=1376

http://tonvinhvanhoadoc.vn/index.php?option=com_content&view=article&id=550:truyn-ngn-d-hng&catid=15:tgtp&Itemid=16

http://vanconghung.vnweblogs.com/post/1026/188357

http://nguyentrongtao.org/2011/02/08/phe-binh-truy%E1%BB%87n-%E2%80%9Cd%E1%BB%8B-h%C6%B0%C6%A1ng%E2%80%9D-bai-2/

 

 

Đúng như nhà văn Trần mạnh Hảo đã phát hiện, Giải thưởng của Hội Nhà văn trao cho Sương Nguyệt Minh năm 2010 chủ yếu tập trung vào “Dị hương”, còn những truyện khác đều thuộc loại làng nhàng, giống như hằng hà sa truyện và đã được các nhà xuất bản cũng như mấy trăm tờ báo (kể cả báo văn chương) lề phải theo định hướng XHCN liên tục “xuất xưởng” trong nhiều năm qua. Đó là những truyện ngắn câu khách nặng mùi…tình dục nhưng thiếu tư tưởng được xào xáo sống sượng, sau đó thông qua công nghệ “lăng xê” của các nhà phê bình “cò mồi”(liệu có kèm theo điều kiện?), không ít cây bút lạ hoắc kiếm được tấm vé vào cửa HNV.

 

Với quy trình sản xuất truyện ngắn như vậy (xin tạm để tiểu thuyết sang một bên, tác giả không dám lạm bàn, vì chỉ cần qua lời nhận xét của nhà văn Nguyễn Bắc Sơn trong đợt trao Giải thưởng cuộc thi năm 2010, thì sẽ biết được tiểu thuyết VN đang đứng ở trình độ nào), tất yếu dẫn đến hệ lụy là hàng loạt tác phẩm na ná giống nhau cứ như là chúng được đúc ra từ một khuôn. Đây là quan hệ nhân quả mang tính quy luật không thể đảo ngược và sẽ còn kéo dài nhiều thập niên nữa theo kiểu “không tiền khoáng hậu”, mặc cho bác Chủ tịch đương nhiệm, người có thâm niên chăn dắt đám văn nhân gần như suốt đời, đã phải hạ bút “điền vào chỗ trống” trong “Báo cáo…”  của 4 nhiệm kỳ Đại hội liên tục là “chưa có tác phẩm ngang tầm thời đại”. Ấy vậy, nhưng nếu xét về mặt số lượng, thì  đội ngũ các “nhà”, từ cổ chí kim chưa bao giờ lại hùng hậu như bây giờ. Đấy mới chỉ là nói đến các “nhà” chính danh. Còn một đội ngũ “phó danh” cũng hùng hậu không kém, tính sơ sơ cũng phải hàng vạn của 64 tỉnh thành, (tất cả đều tọa hưởng vào tiền thuế của dân) mà phẩm chất tự tin (hay là thói kiêu ngạo nghệ sĩ dỏm) thì …”dưới vòm trời này, đếch thằng nào bằng ông!”

KÝ SINH TRÙNG

 


VŨ NHO dịch

MỜI BẠN QUAN TÂM LIẾC QUA!
Radu Pagôdin (Nga)
Ký sinh trùng
Sau bữa trưa Kôlia đi ra cầu, nơi người ta thường neo thuyền để chơi. Trên chiếc cầu đó có một cậu bé và hai cô bé đang chơi trò gì đó. Chúng nhúng xuống nước và cười khanh khách. Ba bạn bé hình như chính xác hơn, chỉ có cậu bé cười. Hai cô bé hình như nức nở, nhưng cặp mắt của chúng chẳng vui vẻ chút nào.
– Chào các cậu – Kôlia chỉ tất cả và hỏi – Các cậu là ai vậy?
– Chúng tớ ở đây – cậu bé trả lời – Đây là Tanhia, Tanhia-thối tai (1) cậu chỉ vào cô bé mặc áo dài xanh – Bên đây là Nhitka – cậu chỉ vào cô bé mặc quần đùi và áo may ô.
– Cậu ấy là Liônca Kasa – Các cô bé nói.
Cậu bé kia gật đầu.
– Vì rằng chỗ mình có họ như thế – họ Kasa Kasina. Còn cậu là Kôlia-biệt thự.
Kôlia ngạc nhiên: từ đâu mà cậu ta biết nhỉ?
– Tớ biết mọi chuyện – cậu bé nói – Quanh mình với phạm vi hai trăm cây số tớ biết tuốt. Bao giờ tớ cũng biết trước tất cả mọi người.
Kôlia cứ nhìn cậu ta một cách kính trọng và vì nể.
– Thế các cậu làm gì vậy? – cậu hỏi.

Thứ Hai, 31 tháng 8, 2026

THƠ CHỬ THU HẰNG

 

THƠ CHỬ THU HẰNG 

chu_thu_hang

CÒN AI THƯƠNG HOA TIẾC NGỌC?

Tưởng Hà Nội chẳng còn sen

“Thiên hương quốc sắc” bị chen tứ bề

Ngờ đâu… bất chấp nắng hè

Hương sen vẫn thả bùa mê ngọt ngào

Đóa hồng kiêu hãnh vươn cao

Dập dờn biển lá, dạt dào cõi mơ

Chủ Nhật, 30 tháng 8, 2026

NGUYỄN XUÂN LỘC giới thiệu

 

NGUYỄN XUÂN LỘC giới thiệu 

anh_xuan_loc

NGUYỄN XUÂN LỘC GIỚI THIỆU

TÌNH QUÊ TRONG THƠ HẠ TRI CHƯƠNG

Bài thơ “Hồi hương ngẫu thư” (Kỳ II)
回鄉偶書其二
賀知章
離別家鄉歲月多,   
近來人事半消磨。 
 唯有門前鏡湖水,   
春風不改就時波。   
 
Hán – Việt:
Hồi hương ngẫu thư (kỳ 2)
Hạ Tri Chương
Ly biệt gia hương tuế nguyệt đa,
Cận lai nhân sự bán tiêu ma.
Duy hữu môn tiền kính hồ thủy
Xuân phong bất cải cựu thời ba!
Dịch nghĩa:
Xa cách quê nhà đã nhiều năm tháng,
Gần đây xóm làng con người nửa đã thay đổi mất.
Duy chỉ có Kính Hồ ở trước cửa,
Gió xuân về vẫn không thay đổi con sóng xưa.

Thứ Bảy, 29 tháng 8, 2026

LƯƠNG MẠNH HẢI tặng VŨ NHO

 

BẠN THƠ LƯƠNG MẠNH HẢI

TẶNG LÃO THI HỮU VŨ NHO

Ung dung thanh thản giữa đời
Vui cùng con chữ cùng lời tri âm
Chữ Tài cùng với chữ Tâm
Lắng nghe thấu hiểu bạn gần bạn xa
Buồn vui ở tại lòng ta
Tâm An, Trí Sáng mãi là bình yên...
Nhìn anh tự tại an nhiên
Ung dung thanh thản...như quên tuổi già
LT Bạn rượu