KHI MỘT CHỮ “THÔI” KHÉP LẠI CẢ CÀN KHÔN
Có những bài thơ dài hàng trăm câu mà đọc xong chẳng còn mấy chữ để nhớ. Lại có những bài chỉ tám câu, thoạt nhìn như một cuộc nghịch chữ bên chén rượu, đọc qua bật cười, đọc lại thấy phía sau tiếng cười thấp thoáng cả một cõi nhân sinh. Khúc văn tế tháng Bảy năm Bính Ngọ của Phạm Lưu Vũ thuộc loại .., “khó nhằn” khi phải viết Giời cứ mưa lúc khoan lúc nhặt
Ta cứ buồn muốn chặt mình ra
Khúc đem hơ lửa qua loa
Khúc ninh nhựa mận cúng ma Ba tuần
Lại gặp gã hồi xuân nửa dưới
Nửa trên thì mắc lưới càn khôn
Đem dâng lên món mộc tồn
Bài văn gieo đến vần ồn thì… thôi.