Chủ Nhật, 29 tháng 3, 2026

NHÀ VĂN HOÀNG DÂN viết về sách VŨ NHO

 


TÔI VIẾT NÊN TÔI TỒN TẠI!

PGS.TS.Nhà LLPB Vũ Nho là một cây bút có “thương hiệu” không chỉ vì ông có một số lượng đầu sách “khủng” (117 cuốn đã in ấn, phát hành rộng rãi, 9 tập bản thảo chưa xuất bản). mà còn là một cây bút luôn bám sát văn đàn, thường xuyên viết về các nhà văn, nhà thơ, nhà phê bình khác với một sự tâm huyết chân thành.
Hôm nay, được nhà LLPB Vũ Nho gửi tặng cuốn “Lai rai phê bình” dày 959 trang, khổ 16 x 24, NXB Tri Thức, 2025; tôi vô cùng kính nể sức viết của một cây bút đam mê chữ nghĩa từ thuở đầu xanh cho đến khi đầu bạc! Không ít người cầm bút kiểu “lửa rơm”, nghĩa là bùng cháy lên một thoáng rồi tắt lịm, mất hút! Riêng nhà LLPB Vũ Nho thì luôn trong tư thế “thượng đài”!

NGUYỄN XUÂN LỘC dịch thơ ta ra thơ Tây

 

NGUYỄN XUÂN LỘC dịch thơ ta ra thơ Tây Sửa

anh_xuan_loc

Nguyễn Xuân Lộc dịch thơ ta sang thơ Tây

BÃO
Cơn bão nghiêng đêm
Cây gãy cành bay lá
Ta nắm tay em
Cùng nhau qua đường cho khỏi ngã.
---
Cơn bão tạnh lâu rồi
Hàng cây xanh thắm lại
Nhưng em đã xa xôi.
Và cơn bão lòng ta thổi mãi.
Tế Hanh

THE STORM
The storm swept through the night,
Branches broke and leaves take flight.
I hold your hand so close
To cross the road in a quick time.

Thứ Bảy, 28 tháng 3, 2026

SỰ "THẬT THÀ" CỦA NHÀ VĂN ĐÔNG LA

 


SỰ "THẬT THÀ"

CỦA NHÀ VĂN ĐÔNG LA

*

Được bạn bè chuyển cho xem ảnh chụp những dòng chua chát của nhà văn Nguyễn Quang Lập về “thói đời tình người” rất thật trên facebook cá nhân ngày 14 tháng 6 năm 2025: "Bạn bốn phương toàn bạn nhậu, hơn nghìn lít rượu may lắm mới có một người son sắt thuỷ chung. Một người giúp chục kẻ phá, một người chân thành chục kẻ đểu giả. Ngó quanh khó thấy kẻ thật bụng thương mình, toàn đám giả cầy ngoài thơm trong thối, bán bạn 10 xu cũng bán. Thế mà vẫn cứ đánh đu với chúng nó. Là bốn cái ngu. Đại ngu. Tứ đại ngu hu hu hu..". Tôi khá đồng cảm với chia sẻ của ông vì tôi đã từng có đôi lần rơi vào tâm trạng như thế. Tôi lại nhớ tới lời "tâm sự thật”, thật đến phũ phàng của nhà văn Dương Thu Hương về "giới phê bình" qua lời kể của Giáo sư Nguyễn Đăng Mạnh mà thấy thương, thấy tồi tội những người "đam mê con chữ": "Trừ anh Hoàng Ngọc Hiến là thầy tôi, anh Nguyễn Đăng Mạnh là người tôi kính trọng, còn tất cả bọn phê bình đều là dòi bọ. Riêng Phan Cự Đệ là con chó ngao”.

Tôi cũng hay được bạn bè chuyển cho đọc những bài “phê bình” của nhà văn Đông La (Nguyễn Văn Hùng), nhà "triết học tự phong" Paul Nguyễn Hoàng Đức, nhà "Kiều học tự nhận" Đỗ Hoàng,.... Thấy các nhà thơ, nhà văn ta cũng nhiều kiểu “thật thà” qua văn phong, con chữ lắm!

Thứ Sáu, 27 tháng 3, 2026

THÁI XUÂN NGUYÊN dịch thơ TRẦN ĐĂNG KHOA

 

THÁI XUÂN NGUYÊN dịch thơ TRẦN ĐĂNG KHOA 

trn_ng_khoa_1

n.xuan_thai

 

ĐÊM TRẮNG
 
Trần Đăng Khoa
 
Đêm trắng lạnh. Có một người không ngủ
 
Nhớ quê hương mà chẳng thể trở về.
 
Ngoài cửa sổ cây bạch dương biết thế,
 
Trổ lên trời lặng lẽ đóa trăng quê.
 
Dịch thơ:
 
БЕЛАЯ НОЧЬ
 
Чан Данг Хоа

Thứ Năm, 26 tháng 3, 2026

THƠ HƯƠNG BÀNG

 

THƠ HƯƠNG BÀNG 

anh_thuy_hien

​Dưới tán cây ấy, thời gian dường như ngưng đọng. Ta bỗng nhận ra rằng, dù cuộc đời có xoay vần bao nhiêu, vẫn luôn có một "điểm hẹn" bình yên, một gốc cây cổ thụ, một làn gió thì thầm và một lời hứa thủy chung với đất trời. Để rồi mỗi khi rời đi, trong lòng mỗi người đều mang theo một hạt ngọc mùa xuân, lấp lánh niềm tin rằng: chỉ cần trái tim còn hiểu được lý lẽ của tạo hóa những gì chân thật nhất nhất định sẽ quay về.

                Hương Bàng

DƯƠNG GIA TRANG ĐIỂM HẸN KÌ THÚ
***
Cây cô đơn
Có từ thưở hoang sơ
Trải bao năm tháng giờ đây thành điểm hẹn
Dưới tán cây bóng mát gọi người thơ

Gió, làm rung cành lá
Gió lọt qua những hốc thân cây
Gió thì thầm mang tiếng nói của rừng về đây
Thưở xa xưa những con chồn, con sóc, chim cả bầy về đây làm tổ.

Cây xanh, xanh rì những lá
Dưới mưa xuân lá cây càng lạ bởi trắng xóa những hạt ngọc li ty
Những hốc tròn vẫn trơ cùng tuế nguyệt như nhớ bầy chim đã rời đi
Để vẫn đợi một ngày những con chồn, con sóc và bầy chim trở lại

Bởi còn tình của chiếc lá
Nguyện một đời quang hợp để nuôi cây
Năm tháng qua đi chứng tích càng dày
Tình người quanh ta đong đầy dệt nên màu xanh của mùa xuân vĩnh cửu

Hương Bàng 

vnp_hoi_hoa_xuan_ecopark_2019_1

Thứ Tư, 25 tháng 3, 2026

NABOKOV - KẺ “HẠ BỆ” NHỮNG THẦN TƯỢNG VĂN HỌC NGA

 


Bài 1:

NABOKOV - KẺ “HẠ BỆ” NHỮNG THẦN TƯỢNG VĂN HỌC NGA
Trong truyền thống văn học Nga, có những cái tên gần như được đặt ngoài mọi hoài nghi: Fyodor Dostoevsky, Lep Tolstoy, Maxim Gorky, Boris Pasternak…
Họ không chỉ là nhà văn, mà là biểu tượng, của tinh thần dân tộc, của chiều sâu triết học, của lương tri xã hội. Trong một không gian văn hóa như vậy, việc đọc họ thường đi kèm với một thái độ mặc định: ngưỡng mộ.
Nhưng rồi, có một người bước vào giảng đường Mỹ, mở những trang sách Nga quen thuộc, và làm một điều gần như không ai dám làm: đọc lại các “thần tượng” ấy như thể họ chỉ là những nhà văn, không hơn. Người đó là Владимир Владимирович Набоков (Vladimir Nabokov).

Hoàng Thế Sinh – người làm cuộc vần vũ với chính mình

 

HOÀNG THẾ SINH 



Hoàng Thế Sinh – người làm cuộc vần vũ với chính mình
Bút ký của Lê Anh Hoài

Hoàng Thế Sinh là một phần nhớ để đời trong tôi.
Khi tôi chập chững bước vào nghề viết, tôi gặp anh. Hồn nhiên, sôi nổi, tin tưởng vào sự thật và tính thiện, anh và tôi ngày ấy. Và mãi đến mai này.
Một chập tối, đoàn tàu hỏa nặng nề dừng ga Yên Bái. Tôi lơ ngơ bước xuống. Thị xã hơi âm u giữa núi đồi trong mùa cuối hạ. Một tiếng gọi và nụ cười hào sảng. Hoàng Thế Sinh. Ấy là lần đầu tôi gặp anh. Anh nhanh chóng dẫn tôi luồn lách qua dòng người gồng gánh và đi bộ về nhà. Nhà anh ngay gần ga.
Lúc ấy là năm 1991, và Yên Bái thì nằm trong một tỉnh rất lớn có cái tên rất hay, Hoàng Liên Sơn. Cuối năm ấy, tỉnh to tách. Yên Bái và Lào Cai. Giờ lại vừa nhập. Yên Bái trong tôi vẫn thế, Thế Sinh trong tôi vẫn thế.

Thứ Ba, 24 tháng 3, 2026

PHAN ĐÌNH MINH giới thiệu

 

PHAN ĐÌNH MINH giới thiệu

 hqdefault

 

Đọc RƯỢU XUÂN TÌNH, lúc khuya!

Mình có thói quen là hay thức dậy vào tầm ba giờ sáng. Dù cố dỗ dành cũng không thể nào ngủ lại được. Đêm hôm, hay lọ mọ viết lách hoặc mở các trang của bạn bè ra đọc… lại cũng mở cái truyện “Rượu xuân tình” của Nguyễn Đức Hạnh (NĐH), đăng ngày 16 tháng 12 năm 2024 trên VNCA. “Đọc lại một truyện ngắn cũ mà bồi hồi…”. Nghe cái dẫn đề, rất “thầy giáo” của anh mà không thể không lướt, mở tiếp bên dưới đọc luôn.
Đêm khuya thanh vắng, rầu nhiều hơn vui. Còn cái khoản tỉnh táo đầu óc, thì cứ trong veo veo. Vụ này, ai viết đều đã nghiệm thu, không nói sáo. Ai chưa dậy bao giờ tầm ấy viết, thì thử dậy.
“Rượu xuân tình” là một trong nhiều cái tựa đặt tên rất lồng, trùm ý, trùm hình tượng mà nhà văn NĐH hay đặt trong các tác phẩm văn chương, thi ca của mình, ví như: Hoa huê tình còn thơm, Tiếng chuông chùa Tử Đằng, Cổ Tháp, Đến chợ Mạnh Ma mà thương nước mắt, Biển bỗng khóc òa, Bến tượng nghiêng trôi, Thăm thẳm bóng người…

Thứ Hai, 23 tháng 3, 2026

THÁI BÁ TÂN giới thiệu

 

THÁI BÁ TÂN giới thiệu 

thai_ba_tan

THƠ THÁI THUẬN

 

Cổ Thi Tác Dịch
THÁI THUẬN
Còn gọi là Sái Thuận, nhà thơ lớn thời Hậu Lê, sinh năm 1440, ngày mất không rõ. Đỗ tiến sĩ 1475, quê ở Siêu Loại, Bắc Ninh, được Lê Thánh Tông đặc cách ban phong “Tao Đàn Phó nguyên súy” (tức chỉ sau vua trong câu lạc bộ thơ nổi tiếng thời bấy giờ). Ông tổ của dòng họ Thái Bá ở Nghệ An về sau, mà dịch giả Thái Bá Tân của tập thơ này là một hậu duệ. Tác phẩm có “Lã Đường di cảo thi tập”, được dịch in ở miền Nam trước giải phóng, năm 1972, và ở miền bắc năm 1974 và 1990. Thơ Thái Thuận tinh tế, tao nhã, rất được người đương thời ca tụng. Trong tập Truyền Kỳ Mạn Lục của Nguyễn Dữ có hẳn một truyện nói về ông.
*
605. Bến Hoàng Giang
Hoàng Giang, thuyền ghé bến.
Nhà tranh khói bập bồng.
Trẻ con, ba bốn đứa
Tìm bắt cáy ven sông.
606. Tiễn biệt

Chủ Nhật, 22 tháng 3, 2026

MẬT NGỮ CỦA BỨC DI THƯ

 

CÔ BẢO NGỌC giới thiệu 

bao-ngoc-vanvn6

 

MẬT NGỮ CỦA BỨC DI THƯ

 

Màn đêm vừa buông xuống. Trong căn phòng khách thoáng đãng và ẩm mát, Cỏ Mật đang pha chế một bình nước thơm được chắt từ giọt sương non ngậm đầy hương cỏ. Khói bốc lên ngọt lịm. Ánh đèn đã được khêu sáng hết mức. Nhà thông thái Dế Nâu đang cặm cụi đánh dấu vào các điểm quan trọng trên bức Di thư. Thỉnh thoảng cậu dừng lại ghi chép. Ngồi cách đó mấy sải chân, các bạn cỏ hồi hộp dõi theo.

- Xấu Hổ nên ghi giúp tớ cho nhanh. Chúng ta cần giải mã từng ký hiệu. – Nói rồi Dế Nâu nâng tấm lá Bồ Đề lên soi dưới ánh đèn Đom Đóm. Các ký tự được ngọn đèn chiếu rọi bỗng hiện rõ mồn một:

- Chỗ này có ký hiệu hình chữ Nhân – nghĩa là chỉ Con Người!

- Chỗ này có ký hiệu chữ Thiên là chỉ Trời!

- Góc lá có ký hiệu chữ Địa là chỉ Mặt đất!