TRUYỆN NGẮN THẾ ĐỨC

VỌNG MÃI NHỮNG LỜI CA
I - Mẹ cắm nén nhang lên ngôi mộ con trai ở Nghĩa trang Liệt sỹ, rồi đưa những ngón tay
run rẩy lần qua lần lại dòng chữ trên tấm bia có ghi tên: Liệt sĩ Hoàng Thiết Huy. Đã ngót bốn
mươi năm, Mẹ ra ngóng vào trông, đợi cái ngày này. Đó là ngày chính quyền địa phương tổ
chức quy tập, đón rước các Liệt sĩ ở khắp mọi miền tổ quốc trở về nghĩa trang quê hương
mình.
Hai dòng nước mắt của Mẹ đọng lại trên hai hốc mắt trũng sâu, rồi trào ra, lăn dài trên
khuôn mặt gầy gò, sạm đen vì cái nắng cái gió của vùng nông thôn đồng bằng Bắc bộ. Đôi
môi Mẹ lập bập, run rẩy, phát ra những âm thanh vỡ vụn khi gọi tên đứa con trai của mình.
- Con ơi! Huy ơi! Mẹ đến với con đây. Bây giờ thì mẹ con mình luôn được ở bên nhau rồi!
Trời đã sang thu, con của mẹ có lạnh lắm không?









