TÔI VIẾT NÊN TÔI TỒN TẠI!
Đây là quán tha hồ muôn khách đến !
TÔI VIẾT NÊN TÔI TỒN TẠI!

Nguyễn Xuân Lộc dịch thơ ta sang thơ Tây
BÃO
Cơn bão nghiêng đêm
Cây gãy cành bay lá
Ta nắm tay em
Cùng nhau qua đường cho khỏi ngã.
---
Cơn bão tạnh lâu rồi
Hàng cây xanh thắm lại
Nhưng em đã xa xôi.
Và cơn bão lòng ta thổi mãi.
Tế Hanh
THE STORM
The storm swept through the night,
Branches broke and leaves take flight.
I hold your hand so close
To cross the road in a quick time.
SỰ "THẬT THÀ"
CỦA NHÀ VĂN ĐÔNG LA
*
Được bạn bè chuyển cho xem ảnh chụp những dòng chua chát của nhà văn Nguyễn Quang Lập về “thói đời tình người” rất thật trên facebook cá nhân ngày 14 tháng 6 năm 2025: "Bạn bốn phương toàn bạn nhậu, hơn nghìn lít rượu may lắm mới có một người son sắt thuỷ chung. Một người giúp chục kẻ phá, một người chân thành chục kẻ đểu giả. Ngó quanh khó thấy kẻ thật bụng thương mình, toàn đám giả cầy ngoài thơm trong thối, bán bạn 10 xu cũng bán. Thế mà vẫn cứ đánh đu với chúng nó. Là bốn cái ngu. Đại ngu. Tứ đại ngu hu hu hu..". Tôi khá đồng cảm với chia sẻ của ông vì tôi đã từng có đôi lần rơi vào tâm trạng như thế. Tôi lại nhớ tới lời "tâm sự thật”, thật đến phũ phàng của nhà văn Dương Thu Hương về "giới phê bình" qua lời kể của Giáo sư Nguyễn Đăng Mạnh mà thấy thương, thấy tồi tội những người "đam mê con chữ": "Trừ anh Hoàng Ngọc Hiến là thầy tôi, anh Nguyễn Đăng Mạnh là người tôi kính trọng, còn tất cả bọn phê bình đều là dòi bọ. Riêng Phan Cự Đệ là con chó ngao”.
Tôi cũng hay được bạn bè chuyển cho đọc những bài “phê bình” của nhà văn Đông La (Nguyễn Văn Hùng), nhà "triết học tự phong" Paul Nguyễn Hoàng Đức, nhà "Kiều học tự nhận" Đỗ Hoàng,.... Thấy các nhà thơ, nhà văn ta cũng nhiều kiểu “thật thà” qua văn phong, con chữ lắm!

Dưới tán cây ấy, thời gian dường như ngưng đọng. Ta bỗng nhận ra rằng, dù cuộc đời có xoay vần bao nhiêu, vẫn luôn có một "điểm hẹn" bình yên, một gốc cây cổ thụ, một làn gió thì thầm và một lời hứa thủy chung với đất trời. Để rồi mỗi khi rời đi, trong lòng mỗi người đều mang theo một hạt ngọc mùa xuân, lấp lánh niềm tin rằng: chỉ cần trái tim còn hiểu được lý lẽ của tạo hóa những gì chân thật nhất nhất định sẽ quay về.
Hương Bàng
DƯƠNG GIA TRANG ĐIỂM HẸN KÌ THÚ
***
Cây cô đơn
Có từ thưở hoang sơ
Trải bao năm tháng giờ đây thành điểm hẹn
Dưới tán cây bóng mát gọi người thơ
Gió, làm rung cành lá
Gió lọt qua những hốc thân cây
Gió thì thầm mang tiếng nói của rừng về đây
Thưở xa xưa những con chồn, con sóc, chim cả bầy về đây làm tổ.
Cây xanh, xanh rì những lá
Dưới mưa xuân lá cây càng lạ bởi trắng xóa những hạt ngọc li ty
Những hốc tròn vẫn trơ cùng tuế nguyệt như nhớ bầy chim đã rời đi
Để vẫn đợi một ngày những con chồn, con sóc và bầy chim trở lại
Bởi còn tình của chiếc lá
Nguyện một đời quang hợp để nuôi cây
Năm tháng qua đi chứng tích càng dày
Tình người quanh ta đong đầy dệt nên màu xanh của mùa xuân vĩnh cửu
Hương Bàng

Bài 1:


THƠ THÁI THUẬN

MẬT NGỮ CỦA BỨC DI THƯ
Màn đêm vừa buông xuống. Trong căn phòng khách thoáng đãng và ẩm mát, Cỏ Mật đang pha chế một bình nước thơm được chắt từ giọt sương non ngậm đầy hương cỏ. Khói bốc lên ngọt lịm. Ánh đèn đã được khêu sáng hết mức. Nhà thông thái Dế Nâu đang cặm cụi đánh dấu vào các điểm quan trọng trên bức Di thư. Thỉnh thoảng cậu dừng lại ghi chép. Ngồi cách đó mấy sải chân, các bạn cỏ hồi hộp dõi theo.
- Xấu Hổ nên ghi giúp tớ cho nhanh. Chúng ta cần giải mã từng ký hiệu. – Nói rồi Dế Nâu nâng tấm lá Bồ Đề lên soi dưới ánh đèn Đom Đóm. Các ký tự được ngọn đèn chiếu rọi bỗng hiện rõ mồn một:
- Chỗ này có ký hiệu hình chữ Nhân – nghĩa là chỉ Con Người!
- Chỗ này có ký hiệu chữ Thiên là chỉ Trời!
- Góc lá có ký hiệu chữ Địa là chỉ Mặt đất!