Thế giới ngôn ngữ thơ của Trần Quang Quý trong thơ Namkau
Đây là quán tha hồ muôn khách đến !
Thế giới ngôn ngữ thơ của Trần Quang Quý trong thơ Namkau
Vanvn- Nhà sinh vật học vĩ đại được trao giải thưởng Nô-ben vì đã tạo ra một giống cây mới có thể phủ xanh cả sa mạc, đồi trọc và núi đá, biến trái đất trở thành một “Hành tinh xanh” theo đúng ý nghĩa đích thực của nó.

Ông không giống một số nhà khoa học sau khi lên tới tột đỉnh vinh quang đã dừng lại để dạy đời và nhấm nháp thành công quá khứ. Ông dùng toàn bộ số tiền thưởng để đầu tư vào công việc nghiên cứu.
Dân số thế giới lúc này đã lên đến hơn 10 tỷ người. Vấn đề lương thực thực phẩm, đặc biệt là thịt tươi trở thành nan giải. Nhà bác học bỗng nảy ra một ý tưởng: – Tại sao chúng ta không tìm ra một loại thức ăn mới vô tận chung cho các vật nuôi để chúng lớn nhanh như thổi?


CÒM ANH THÁI BÁ TÂN (tiếp) 15
Kết bạn FB với anh Thái Bá Tân ( đồng tuế Tí 1948), đọc rất nhiều châm ngôn, thơ, truyện của anh. Thi thoảng còm. Lời còm vui, tếu, có khi chọc ghẹo, chỉ cốt vui!
Bài Ba cô gái
Anh Bá Tân quá siêu
Chỉ qua chuyện ăn phở
Mà cho biết khối điều!
Bài 127 Tôi nghĩ thời nay sướng
Anh Tân khuyên bảo mọi người
Riêng mình thì MIỄN! ( xin chớ cười)…TUỔI CAO!
Bài 159 Hoa hậu đi làm từ thiện
Anh Bá Tân làm, dịch thơ
Lại viết cả truyện nữa
Dạy tiếng Anh kiên trì
Dân mạng ai cũng biết
Chả cần lên Ti Vi!



“Ồ CÓ BAO ĐIỀU LẠ”
Ngôi nhà của Trầu vừa có thêm thành viên mới là “BiBi hiếu động”. Cậu bé này lạ lắm. Trừ những lúc ngủ, hễ cứ mở mắt là cái miệng của cậu ta luôn hỏi đủ mọi thứ lọt vào tầm mắt. “Có lẽ sắp tới là thời gian đầy thử thách với mình đây!” – Dế Nâu nghĩ thầm.
Bây giờ, theo sắp xếp của bé Trầu, Dế Nâu vào ở trong một “ngôi nhà giấy” là chiếc hộp màu hồng rất xinh, có cửa mở thoáng, nằm tít trên kệ sách. Tất nhiên để tránh tai mắt của Bi, cậu cố nén không lôi cây vĩ cầm ra biểu diễn nữa.
| Vài ý nghĩ sau khi đọc “Dị hương” của Sương Nguyệt MinhĐặng Văn Sinh | |
(Tập truyện ngắn được Giải thưởng Hội Nhà văn năm 2010)
VCV giới thiệu bài anh Đặng Văn Sinh như một cách nhìn về Dị hương của Sương Nguyệt Minh, Các bạn có thể đọc thêm: http://tapchinhavan.vn/News.asp?cat=28&scat=&id=1376 http://vanconghung.vnweblogs.com/post/1026/188357
Đúng như nhà văn Trần mạnh Hảo đã phát hiện, Giải thưởng của Hội Nhà văn trao cho Sương Nguyệt Minh năm 2010 chủ yếu tập trung vào “Dị hương”, còn những truyện khác đều thuộc loại làng nhàng, giống như hằng hà sa truyện và đã được các nhà xuất bản cũng như mấy trăm tờ báo (kể cả báo văn chương) lề phải theo định hướng XHCN liên tục “xuất xưởng” trong nhiều năm qua. Đó là những truyện ngắn câu khách nặng mùi…tình dục nhưng thiếu tư tưởng được xào xáo sống sượng, sau đó thông qua công nghệ “lăng xê” của các nhà phê bình “cò mồi”(liệu có kèm theo điều kiện?), không ít cây bút lạ hoắc kiếm được tấm vé vào cửa HNV.
Với quy trình sản xuất truyện ngắn như vậy (xin tạm để tiểu thuyết sang một bên, tác giả không dám lạm bàn, vì chỉ cần qua lời nhận xét của nhà văn Nguyễn Bắc Sơn trong đợt trao Giải thưởng cuộc thi năm 2010, thì sẽ biết được tiểu thuyết VN đang đứng ở trình độ nào), tất yếu dẫn đến hệ lụy là hàng loạt tác phẩm na ná giống nhau cứ như là chúng được đúc ra từ một khuôn. Đây là quan hệ nhân quả mang tính quy luật không thể đảo ngược và sẽ còn kéo dài nhiều thập niên nữa theo kiểu “không tiền khoáng hậu”, mặc cho bác Chủ tịch đương nhiệm, người có thâm niên chăn dắt đám văn nhân gần như suốt đời, đã phải hạ bút “điền vào chỗ trống” trong “Báo cáo…” của 4 nhiệm kỳ Đại hội liên tục là “chưa có tác phẩm ngang tầm thời đại”. Ấy vậy, nhưng nếu xét về mặt số lượng, thì đội ngũ các “nhà”, từ cổ chí kim chưa bao giờ lại hùng hậu như bây giờ. Đấy mới chỉ là nói đến các “nhà” chính danh. Còn một đội ngũ “phó danh” cũng hùng hậu không kém, tính sơ sơ cũng phải hàng vạn của 64 tỉnh thành, (tất cả đều tọa hưởng vào tiền thuế của dân) mà phẩm chất tự tin (hay là thói kiêu ngạo nghệ sĩ dỏm) thì …”dưới vòm trời này, đếch thằng nào bằng ông!” | |
VŨ NHO dịch