Nhà thơ Nguyễn Thế Kiên:
"LỠ SAY LÀM ƯỚT THU RỒI"
Vương Tâm
Mới làm quen với nhà thơ Nguyễn Thế Kiên được dăm năm nay nhưng tôi đã đọc thơ của anh từ khá lâu. Những câu thơ tình của Kiên ám ảnh tôi tạo nên ấn tượng kỳ thú với hình ảnh rất đậm phong cách tượng trưng như: “Thấy mưa trong một câu mời/ Rớm phương mắt cũ bên trời thủy tinh” (Thấy mình trong ấy). Tôi ngạc nhiên với những câu thơ lục bát được viết mới lạ hẳn. Cho dù Kiên đã từng ngộ rằng: “Thơ tôi mang hộ khẩu làng/ Từng trang đồng ruộng thênh thang chuyện mùa” (Thơ tôi). Nhưng rồi thơ Kiên càng đột biến với từ ngữ tạo một giọng điệu riêng biệt.
* Kẻ quê ra phố vọng làng
Cuộc đời Kiên có sự phá cách khi bỏ nghề làm ruộng dấn thân vào con đường thi ca chuyên nghiệp. Kiên khoác ba lô thơ Lục Bát trên lưng ngạo nghễ ra Hà Nội cất lên tiếng ca của mình. Một chú sơn ca lạ trên đất khách quê người. Tôi đã từng được nghe Kiên cất tiếng hát trong ngôi nhà trọ nơi góc phố. Đó là một làn điệu hát Văn nơi quê anh ở Ý Yên, Nam Định (nay Ninh Bình). Tôi yên lặng ngồi bên và lắng nghe từng lời hát trong trẻo: “Ta từ rơm rạ hóa thân/ Vịn trong bóng chữ đường gần ngõ xa/ Dưới vầng trăng thuở ông cha/ Nâu sồi đất ngổn ngang qua đận này” (Trước vầng trăng cũ). Tiếng đàn nguyệt cứ réo rắt thở than. Thì ra người ta nói hồi còn ở quê Kiên có biệt tài làm MC đám cưới rồi còn tham gia đàn hát là có thật.







