THƠ CHỬ THU HẰNG

CÒN AI THƯƠNG HOA TIẾC NGỌC?
Tưởng Hà Nội chẳng còn sen
“Thiên hương quốc sắc” bị chen tứ bề
Ngờ đâu… bất chấp nắng hè
Hương sen vẫn thả bùa mê ngọt ngào
Đóa hồng kiêu hãnh vươn cao
Dập dờn biển lá, dạt dào cõi mơ
Đây là quán tha hồ muôn khách đến !

NGUYỄN XUÂN LỘC GIỚI THIỆU
TÌNH QUÊ TRONG THƠ HẠ TRI CHƯƠNG
Bài thơ “Hồi hương ngẫu thư” (Kỳ II)
回鄉偶書其二
賀知章
離別家鄉歲月多,
近來人事半消磨。
唯有門前鏡湖水,
春風不改就時波。
Hán – Việt:
Hồi hương ngẫu thư (kỳ 2)
Hạ Tri Chương
Ly biệt gia hương tuế nguyệt đa,
Cận lai nhân sự bán tiêu ma.
Duy hữu môn tiền kính hồ thủy
Xuân phong bất cải cựu thời ba!
Dịch nghĩa:
Xa cách quê nhà đã nhiều năm tháng,
Gần đây xóm làng con người nửa đã thay đổi mất.
Duy chỉ có Kính Hồ ở trước cửa,
Gió xuân về vẫn không thay đổi con sóng xưa.

1. QUÀ CHO BÉ
Ông mua cho bạn bé
Một chiếc tàu chiến to
Tàu có cờ Tổ quốc
Sao vàng trên nền đỏ
Phấp phới nền trời xanh
Bên mạn thuyền bên trái
Lấp lánh chữ Hoàng Sa
Bên mạn thuyền bên phải
Oai hùng dòng Trường sa
Hai mạn thuyền thật đẹp
Sóng vỗ trùng khơi xa


DỊU DÀNG XUÂN - NHỮNG VẦN THƠ NỒNG HẬU!
*****
Đã dăm năm nay, chúng tôi quen nhau, là bạn phây rồi gặp gỡ giao lưu ở Miền Cổ Tích và
một số hội thơ. Ái Nhân đã tặng tôi bốn tập thơ, trong số mười một tập thơ tình của anh được
Nhà xuất bản Hội Nhà văn cấp phép. Thật thú vị, tập nào cũng là 101 bài. Có lần, tôi hỏi anh: Tại
sao cậu lại in mỗi tập 101 bài? Ái Nhân cười hóm hỉnh, trả lời đùa tôi bằng mấy câu thơ:
“Bắc thang lên hỏi ông giời
Rằng trăm thằng Cuội thằng nào là anh?
Cuộc người dâu bể mong manh
Một trăm lẻ một - là Cuội anh thật thà”.
Quả thật, Ái Nhân là “Chàng Cuội thật thà” và lãng mạn nhất mà tôi được biết!
KHI MỘT CHỮ “THÔI” KHÉP LẠI CẢ CÀN KHÔN

