CÔ BẢO NGỌC giới thiệu

BÁC “TRƯỞNG BẢN CHUỒNG GÀ”
Đến ở gần con người, Dế Nâu để ý thấy đêm đêm, mỗi khi chuyển canh là bác Tía Cồ lại dõng dạc gáy lên một hồi. Như có quy định ngầm, phải đợi bác Tía Cồ phát hiệu lệnh, các anh trống khác mới bắt đầu phụ họa theo. Còn đến tang tảng sáng thì bao giờ cũng là tiếng gáy Ò…Ó… O… một hơi dài của bác Tía Cồ khởi đầu cho dàn hợp xướng.
Ban đầu Dế Nâu cho rằng, bác Tía Cồ nhiều tuổi nhất nên mặc nhiên được coi là “Trưởng bản chuồng gà”. Tuy nhiên, khi quan sát kỹ thì cậu hiểu sự uy nghiêm của bác không phải chỉ bởi tuổi tác hay dáng vẻ oai vệ bên ngoài.
Bác Tía Cồ đặc biệt nhường nhịn khi kiếm ăn trong sân vườn. Với bàn chân to như chiếc chạc ba, cái mỏ cứng và nhọn như mỏ sắt, túm được con sâu, hay phát hiện chỗ nào cơm rơi, thóc vãi, bác không ních đầy diều mà thường gọi các cô gà mái, gà con đến chia phần. Để tránh cái mỏ nhọn hoắt của bác ta, dù được Trầu hứa bảo vệ, Dế Nâu luôn biết ẩn thật kỹ để không lọt vào tầm mắt của bác.







