Chủ Nhật, 13 tháng 9, 2026

Thư giãn cuối tuần: CAO THỦ

 


TRẦN MẠNH TUÂN

Thư giãn cuối tuần:

CAO THỦ
Cô nhân viên tạp vụ
Ở một cơ quan to
Trông mát da mát thịt
Ai thích cô cũng cho.
Đã ngoài hai tám tuổi
Mà vẫn còn độc thân
Bỗng tự nhiên cô có
Một cái bầu... to dần.
Trước khi cô xin nghỉ
Để tự mình sinh con
Thì từ phòng tạp vụ
Rỉ tai nhau tin đồn.
Lan đến phòng kế hoạch
Rồi sang phòng kinh doanh
Truyền đến phòng tổ chức
Đến cấp ủy... lan nhanh.
Không biết sao... ai cũng
Xì xầm rỉ tai nhau
Con tạp vụ nó bảo...
Nghe rất sốc, đau đầu.

Thứ Bảy, 12 tháng 9, 2026

LÊ HUY HÒA GIỚI THIỆU NGUYỄN TRỌNG TÂN

 


NGUYỄN TRỌNG TÂN:

“Hành trình” của số phận
và một tình yêu muộn màng với cõi chữ
LÊ HUY HÒA
NGOÀI 30 TUỔI NGUYỄN TRỌNG TÂN MỚI BÉN DUYÊN VỚI VĂN CHƯƠNG. NHƯ MỘT “CÂY MUỘN” GIỮA RỪNG, VỎ THÌ SẦN SÙI GAI GÓC NHƯNG LÕI LẠI LÀ NHỮNG THỚ GỖ ĐẶC QUÁNH, THƠM NỒNG NHỰA SỐNG. MUỘN NHƯNG KHI ĐÃ TRỔ HOA, NÓ NỞ LIÊN TỤC, KHÔNG NGƠI NGHỈ. VÀ NHỮNG BÔNG HOA ẤY CHÍNH LÀ 23 TÁC PHẨM ĐÃ XUẤT BẢN, TRONG ĐÓ CÓ NHỮNG TIỂU THUYẾT LỊCH SỬ ĐỒ SỘ RA ĐỜI Ở CÁI TUỔI MÀ NHIỀU NGƯỜI ĐÃ AN PHẬN NGHỈ NGƠI.
1.
Nguyễn Trọng Tân tâm sự: “Năm 17 tuổi tôi viết đơn xin nhập ngũ. Rút cái mớ giấy tờ trong ống nứa trên gác bếp của bố, thấy mình có ba giấy khai sinh: Năm 1948, năm 1949 và năm 1950. Tôi hỏi Bầm, Bầm tôi bảo hỏi bố mày ấy. Bố tôi giải thích thời chống Pháp làng tôi nằm trong tầm đạn pháo giặc. Mooc chi ê, đại bác bắn qua hàng tuần. Bắn như thằng say, như lũ điên, chả ra quy luật nào. Rồi chúng ào sang càn quét, đốt làng. Chuyện học hành của chúng tôi vì thế chẳng đâu vào đâu. Mọi nhà đều khai sinh cho con tụt vài ba năm để sau này còn tuổi đi học. Phân vân một lúc tôi nhặt tờ khai sinh giữa (1949) điền vào hồ sơ. Bầm tôi mù chữ. Bà không quan tâm đến mớ giấy khai sinh của bố tôi. Mọi chuyện trên đời bà ghi hết trong đầu. Trước ngày tôi lên đường bà bảo: “Tao đẻ mày năm Hợi, cùng với thằng cu H, cái đĩ D...” con bà nọ, bà kia. Vậy là tôi thêm một năm sinh nữa. Đinh Hợi 1947”

PHẠM THẾ HÙNG VIẾT VỀ LƯU CÔNG NHÂN

 TÔI " CHỬI" ÔNG

VÀ ÔNG VIẾT VỀ TÔI
KHÚC 1/ “CHỬI”
“Chửi” bác là láo.
Bác gang mồm ra, bác vả cho mấy vả có mà đi cả hàm.
Chửi bác công nhận sướng.
Chửi người đáng chửi, có cái để chửi
Mà bác lại cho mình chửi , mong mình chửi, mời mình chửi
Thế là, một hớp, chửi. Làm hớp nữa, chửi tiếp…
…..
…..
Chửi một đại diện xuất sắc của khóa Mỹ thuật kháng chiến, trò yêu của danh họa Tô Ngọc Vân là con nhà mất dạy, vô giáo dục. Nhất là, bác là họa sỹ lớn, lớn cả về tuổi lẫn khủng về tên. Họa giới tôn bác là danh họa không sai, là hoàng tử của giới mỹ thuật lại càng đúng, là tài hoa của tài hoa thì đúng đến 99,9%. Nhưng bác cho chửi, bắt chửi, phải chửi thì tội gì mà không chửi. mà không chửi thì bác mắng, bác ghét, bác cấm lên Tam Đảo, làm sao được xem bác vẽ…
-“Mày cứ xem và “chửi” thật nhiều vào nhé”.
Vâng,
Thế thì em chửi
Chửi cho cả cái làng mỹ thuật nước Nam này nghe.

Thứ Sáu, 11 tháng 9, 2026

NGUYỄN THẾ KIÊN giới thiệu TRẦN QUANG QUÝ

 


Thế giới ngôn ngữ thơ của Trần Quang Quý trong thơ Namkau

(Qua tác phẩm Những sắc màu đa thức – Nxb HNv 2022).
(Nguyễn Thế Kiên)
1. Ngôi thơ trong kiếp chữ.
Giữa bạt ngàn tác giả thơ Việt đang lan tỏa và tìm cách lập ngôi cho ngôn ngữ thơ của mình, thì giới văn chương Việt Nam đã minh định nên tầm vóc thi nhân Trần Quang Quý qua tài năng thi ca và sức lao động không mệt mỏi của ông sau nhiều năm bền bỉ cùng câu chữ! Điều rất dễ nhận thấy ở thơ Trần Quang Quý là sự độc đáo, hàm ngôn và tươi mới trong ngôn ngữ thơ! Sự làm mới liên tục của ông đã tạo ra nét riêng của thơ ông, đồng thời còn góp phần mở rộng các trường nghĩa mới cho ngôn ngữ Việt! Có thể nói, cuộc đời thơ của Trần Quang Quý là sự cần mẫn và liên tục những tìm tòi sáng tạo cho thơ!
Với những đóng góp ấy, mặc nhiên, ông đã trở thành những người mở đường sáng tạo và đổi mới tích cực cho thơ Việt Nam trong giai đoạn vừa qua! Cũng cần nói thêm rằng, đã có rất nhiều tác giả thơ tích cực “làm mới mình, làm khác mình” trong cuộc cách tân thơ rầm rộ vài mươi năm trở lại đây,

Thứ Ba, 8 tháng 9, 2026

TRUYỆN NGẮN VÕ SA HÀ

 

TRUYỆN NGẮN VÕ SA HÀ 

 

Ăn cỏ – Truyện ngắn của Võ Sa Hà

 

Vanvn- Nhà sinh vật học vĩ đại được trao giải thưởng Nô-ben vì đã tạo ra một giống cây mới có thể phủ xanh cả sa mạc, đồi trọc và núi đá, biến trái đất trở thành một “Hành tinh xanh” theo đúng ý nghĩa đích thực của nó.

Nhà văn Võ Sa Hà ở Thái Nguyên

Ông không giống một số nhà khoa học sau khi lên tới tột đỉnh vinh quang đã dừng lại để dạy đời và nhấm nháp thành công quá khứ. Ông dùng toàn bộ số tiền thưởng để đầu tư vào công việc nghiên cứu.

Dân số thế giới lúc này đã lên đến hơn 10 tỷ người. Vấn đề lương thực thực phẩm, đặc biệt là thịt tươi trở thành nan giải. Nhà bác học bỗng nảy ra một ý tưởng: – Tại sao chúng ta không tìm ra một loại thức ăn mới vô tận chung cho các vật nuôi để chúng lớn nhanh như thổi?

Thứ Hai, 7 tháng 9, 2026

CÒM ANH THÁI BÁ TÂN 15

 

CÒM ANH THÁI BÁ TÂN 15 

thai_ba_tan

chn_dung_vn_comle

 

CÒM ANH THÁI BÁ TÂN (tiếp) 15

Kết bạn FB với anh Thái Bá Tân ( đồng tuế Tí 1948), đọc rất nhiều châm ngôn, thơ, truyện của anh. Thi thoảng còm. Lời còm vui, tếu, có khi chọc ghẹo, chỉ cốt vui!

Bài  Ba cô gái

                   Anh Bá Tân quá siêu

                   Chỉ qua chuyện ăn phở

                   Mà cho biết khối điều!

Bài 127 Tôi nghĩ thời nay sướng

                   Anh Tân khuyên bảo mọi người

                   Riêng mình thì MIỄN! ( xin chớ cười)…TUỔI CAO!

Bài 159 Hoa hậu đi làm từ thiện

                   Anh Bá Tân làm, dịch  thơ

                   Lại viết cả truyện nữa

                   Dạy tiếng Anh kiên trì

                   Dân mạng ai cũng biết

                   Chả cần lên Ti Vi!

Chủ Nhật, 6 tháng 9, 2026

NƠI TẢN ĐÀ VIẾT TÁC PHẨM ĐẦU TAY

 

NƠI TẢN ĐÀ VIẾT TÁC PHẨM ĐẦU TAY 

vna_potal_phu_tho_lien_hoan_hat_xoan_thanh_thieu_nhi_thanh_pho_viet_tri_lan_thu_vi_nam_2019_stand

NƠI TẢN ĐÀ VIẾT TÁC PHẨM ĐẦU TAY
(Giấc mộng con -Tập I và vở tuồng Tây Thi)

            NGUYỄN THAM THIỆN KẾ
Mùa đông ấy, cách đây lâu; ba người: Sao Mai, Nguyễn Hữu Nhàn và tôi đi thực tế một chuyến ngược Kim Thượng - xã miền cao của huyện núi Thanh Sơn, Phú Thọ sau một lời ngỏ mời của ông Bí thư Huyện ủy...
Kỷ niệm với hai nhà văn khả kính trong dịp hạ phóng vặt, tôi những mong được tái hiện dịp khác. Qua hơn tuần nằm chăn chiên, ăn thịt chua, uống rượu cần, cơm gạo nương, lội suối đến bợt chân, gỡ vắt trong nách, chúng tôi trở lại huyện lỵ Thanh Sơn. Đêm ấy hình như mù trên đồi Vân lên nhiều sương, hương cà phê của đồn điền cũ vẫn còn đọng nơi quán còm thưa vắng... Những cái tên xa ở đâu đó dội về: Đồn Ướt, Đồn Vàng, Hoàng Trung... trong tiếng nai gộ bầy nơi bến ngang sông Bứa.
Sớm mai cái huyện lỵ hồi chưa đổi mới, gầy gò móp méo như miếng da trâu sấy trên gác bếp người Mường. Tôi đã gặp và biết hương vị của nó khá nhiều trong suốt chuyến đi. Thứ thực phẩm đề phòng khi quẫn bách chợt khách đến nhà.

Thứ Bảy, 5 tháng 9, 2026

THƠ NGHIÊM THÚY HIỀN

 

THƠ NGHIÊM THÚY HIỀN 

anh_thuy_hien

 

CÂY SEN.
Thân vươn thoát khỏi bùn lầy
Hoa xòe thơm ngát ngất ngây lòng người
Cánh hồng trong gió tinh khôi
Hạt sương, znhư ngọc dưới trời thăng đêm
Dòng đời cát bụi bon chen
Lá như người mẹ, từng đêm miệt mài
Uống sương, lọc gió, nuôi thai
Để sen trong trắng, giữ đài trinh nguyên

Thứ Sáu, 4 tháng 9, 2026

THƠ LÊ TIẾN VƯỢNG

 

THƠ LÊ TIẾN VƯỢNG 

 trechantrau

TA VỀ
Người ta về phố thùng thình
Ta về quê mẹ một mình... đánh rêu
Tìm trong bóng nắng ban chiều
Hình cha dáng mẹ bao nhiêu nhọc nhằn
Từng viên gách lát dưới sân
Còn bao hơi ấm tảo tần ông cha

Thứ Năm, 3 tháng 9, 2026

HỎI VIỆC Anton Pavlovich Chekhov

 

HỎI VIỆC Anton Pavlovich Chekhov 

nui_xanh

HỎI VIỆC
Anton Sekhov
Đã giữa trưa. Điền chủ Vônđưrép, một người đàn ông cao, chắc nịch, đầu húi, với cặp mắt lồi, cởi áo bành tô, lấy khăn tay lụa lau trán, rụt rè bước vào công sở. Ở đấy người ta viết soàn soạt.
– Tôi có thể hỏi chút việc ở đâu ạ? – Gã hỏi người gác cổng đang bưng cái khay cốc từ trong phòng đi ra. – Tôi có việc cần hỏi và lấy bản sao quyết định trên.
– Mời ông, lại đằng kia ạ! Đấy, cái ông đang ngồi cạnh cửa sổ ấy. – Người gác cổng nói, lấy khay chỉ về phía cửa sổ cuối.