TRUYỆN NGẮN ĐẶNG XUÂN XUYẾN

PHÙ DU
truyện ngắn Đặng Xuân Xuyến
*
1.
Điện thoại réo. Là số lạ, hắn không nghe. Chuông đổ dài inh ỏi đến chục cuộc, điếc tai, hắn mới chịu nhấc máy.
Vừa mới: - "Vâng. Tôi đây..." đã nghe chát chúa phía đầu dây bên kia: - Đang vần con nào mà mãi mới chịu nghe điện thoại thế?
Hắn nhíu mày, cộc lốc:
- Ai đấy?
- Em đây. Miu Miu bé bỏng đây.
Hắn giật thót người, suýt đánh rơi điện thoại.
Phía đầu dây bên kia phá lên cười, đắc chí: - "Ngạc nhiên lắm phải không? Lát em gửi địa chỉ, tối đến em.". Rồi cụp máy. Hắn thần người. Mặt bạc ra. Mồ hôi rịn trên trán, môi mấp máy không thành tiếng....
* *
*
Cửa vừa khép. Nàng lao vào, ngấu nghiến hắn, bàn tay cuống cuồng sục sạo. Hắn đẩy nàng ra, uể oải: - "Anh mệt! Để khi khác.". Nàng nhíu mày, nhếch miệng: - "Anh vào tắm đi. Em đợi.". Hắn gượng gạo: - "Nhưng hôm nay anh mệt…". Nàng trầm giọng: - "Anh vào tắm đi.". Rồi cúi xuống, bật nhạc.
Khẽ nghiêng đầu, hất tóc sang vai, nàng nheo nheo mắt nhìn hắn như thách thức, như khêu gợi.
Điệu nhạc valse “Chúng ta không thuộc về nhau” của Sơn Tùng M.T.P da diết cất lên.
Hắn uể oải vào phòng tắm.









