THƠ NGUYÊN HÙNG


XÒE TRĂNG CUỐN VƯỜN
Gặp nhau ngẫu hứng trưa hè
Hàn huyên mấy cữ cà phê chưa tàn
Thử tìm bánh tráng Trảng Bàng
Bày cho bạn Mỹ xoè trăng cuốn...vườn.
NGƯỜI NHẬT
1.
Biết nguy hiểm vẫn lao vào nguy hiểm
Vì nước xả thân như những anh hùng
Những công dân dù biết mình phơi nhiễm
Để cứu triệu người,
lòng thanh thản ung dung.
2.
Bình tĩnh, tự tin lái con thuyền đất nước
Vì sinh mạng nhân dân
không được phép sai lầm
Trong hoạn nạn chỉ nói lời trung thực
Không màu mè, phô diễn, mị dân.
TRÊN ĐỈNH PHÙ VÂN
Nghiêng mình trước đỉnh Phù Vân
Người thiền
mây cũng lặng thầm đứng canh
Sau lưng lọng gấm trời xanh
Thành tâm
ước nguyện chúng sanh yên bình!
CẢM ƠN CUỘC ĐỜI
(Tặng Nguyễn Lê Trung)
Cảm ơn cuộc đời dẫu chật buồn đau
Vẫn dành đất gieo niềm vui bình dị:
Mượn thơ nhạc cùng ngẫm về nhân thế
Người với người sao có thể thù nhau?











