Thứ Sáu, 21 tháng 8, 2026

NGUYỄN XUÂN LỘC giới thiệu

 

NGUYỄN XUÂN LỘC giới thiệu

anh_xuan_loc

VỀ ĐIỂN TÍCH “TƯƠNG NHƯ TRÁC THỊ”

Điển tích tình sử nổi tiếng Trung Hoa giữa danh sĩ Tư Mã Tương Như và tiểu
thư Trác Văn Quân đời Tây Hán, đã được nhà thơ Nguyễn Bính đưa vào bài thơ
nổi tiếng Hoa với rượu (1941) để ví von với mối tình mộng mơ của mình. Về
sau, nhiều thiếu nữ Trung Hoa thường khuyên chồng (hay người tình) của minh
đừng đến đất Lâm Cùng, với ý rằng chàng đừng đến vùng đất dễ bị các cô gái
quyễn rũ.
1.Điển tích gốc: Tư Mã Tương Như và Trác Văn Quân
 Gặp gỡ tại đất Lâm Cùng: Tư Mã Tương Như đến huyện Lâm Cùng
(nay thuộc Tứ Xuyên, Trung Quốc) và dự tiệc nhà đại phú Trác Vương
Tôn.
 Tiếng đàn Phượng Cầu Hoàng: Trác Văn Quân là người góa chồng
sớm, tài sắc vẹn toàn. Tư Mã Tương Như gảy khúc đàn Phượng cầu
hoàng có ý ngụ tình để trêu ghẹo và tỏ bày.
 Bỏ nhà theo tiếng gọi tình yêu: Cảm động trước tài hoa và tiếng đàn,
ban đêm Trác Văn Quân đã quyết định trốn nhà, cùng Tư Mã Tương Như
ra đi theo tiếng gọi trái tim. Sự việc xẩy ra ở đất Lâm Cùng.

Thứ Năm, 20 tháng 8, 2026

THƠ NGUYỄN THỊ BÌNH

 

THƠ NGUYỄN THỊ BÌNH 

nguyen-thi-binh

 

VÔ TÌNH
Vô tình một lời nói
Mà tan nát lòng nhau
Chuyện tình yêu vẫn thế
Có bao giờ khác đâu?
Vô tình một ngọn gió
Đùa buốt nhói tâm can
Thế là bao mộng ước
Bỗng chốc thành tiêu tan

Thứ Tư, 19 tháng 8, 2026

THƠ VŨ XUÂN QUẢN

 

THƠ VŨ XUÂN QUẢN 

v_xun_qun



Trên bến Đò Quan


Đêm thu trên bến Đò Quan
Tôi bâng khuâng giữa khẽ khàng tháng năm
Bóng cầu chênh chếch trăng rằm
Sông còn in dấu xa xăm đôi bờ
Khúc xưa
Lặn lội thân cò…
Nuôi năm con với ông đồ Tú Xương

Gió gào cuồn cuộn mưa nguồn
Phận nghèo 
Danh mỏng
Lòng buồn nao nao

Thứ Hai, 17 tháng 8, 2026

CÒM ANH THÁI BÁ TÂN 14

 

CÒM ANH THÁI BÁ TÂN 14 

 

thai_ba_tan

 

chn_dung_vn_comle

 

 

 

CÒM ANH THÁI BÁ TÂN (tiếp) 14

Kết bạn FB với anh Thái Bá Tân ( đồng tuế Tí 1948), đọc rất nhiều châm ngôn, thơ, truyện của anh. Thi thoảng còm. Lời còm vui, tếu, có khi chọc ghẹo, chỉ cốt vui!

BÀI LẠI ĐÔI LỜI CHÂN THẬT

                   “ Tất cả sách tôi  viết

                   Là sách lành sách hay”

                   Tôi (V.N.)  đã đọc kha khá

                   Nên xác định điêu này

Bài  50 năm nữa

                   Anh Bá Tân khỏi phải lo

                   Sách anh viết để dành cho muôn đời

                   Xin anh hãy tin lời tôi!

Chủ Nhật, 16 tháng 8, 2026

THƠ TRẦN TRỌNG GIÁ

 

THƠ TRẦN TRỌNG GIÁ 

anh_anh_gia

CHIM CU GÙ

Chim cu gù, chim cu gù
Cất lên xao xác mùa thu gọi đàn
Từ trong hoang vắng ngút ngàn
Còn nghe gió thổi muôn vàn lá bay.

Lá bay qua những tháng ngày
Bay qua một thuở đắng cay phận người
Ngoảnh nhìn chỉ thấy đất trời
Mênh mang một khoảng chơi vơi cuối mùa.

Thứ Bảy, 15 tháng 8, 2026

THƠ NGUYỄN TIẾN BÌNH

 

THƠ NGUYỄN TIẾN BÌNH 

trechantrau

TIẾNG CHIM

Ngọn tre rung rinh

 

Trước ánh bình minh

Lung linh tre ngà

Hát ca” cu…cúc…”

Rồn rập tiếng đục

Rồn rập tiếng trong

Làm rộn rã lòng

Rung sóng mặt sông

Lúa đồng gợn sống

Tiếng hòa gió lộng

Vang vọng làng quê!

Thứ Sáu, 14 tháng 8, 2026

VŨ NHO giới thiệu THƠ QUÊ HƯƠNG

 

VŨ NHO giới thiệu THƠ QUÊ HƯƠNG 

v_nho_nguyn_kh

Vũ Nho trên VOV TV về quê hương
Sáng đi tập thể dục, cô Dung hàng xóm chào và bảo : - Ông à, tối qua ông lên TV đấy. Tôi hỏi lại: Kênh nào? - VOV ! - À...
Đã lâu có trả lời phỏng vấn trên chương trình TIẾNG THƠ.
Bèn lục lại và đưa lên bài này.
Trả lời phỏng vấn trong chương trình tiếng thơ của VOV TV.
PV: - Thưa PGS. T.S Vũ Nho, tôi nghĩ rằng nhớ quê là tình cảm thường trực trong tâm hồn con người. Dường như người ta sinh ra đã mang sẵn trong mình một miền quê. Người ở huyện thì nhớ về ngôi làng của mình, người ở tỉnh thì nhớ về huyện mình, người đi ra khỏi tỉnh thì nhớ về tỉnh mình, người đi xa hơn nữa, thì lại nhớ tổ quốc mình. Từ những trải nghiệm của riêng ông, ông có thể lí giải gì về tình cảm này?
Vũ Nho:- Tôi cho rằng trừ những hoàn cảnh đặc biệt người ta không sinh trưởng và lớn lên ở quê, còn hầu hết mỗi con người đều có sẵn một miền quê. Nước Việt Nam nông nghiệp của chúng ta là đất nước của làng xã, thôn quê. Chữ QUÊ trong tiếng Việt có rất nhiều kết hợp. Chúng ta có xóm quê, làng quê, đường quê, đồng quê, một vùng đất rộng hơn thì là vùng quê, miền quê. Gói gọn trong chữ QUÊ nhưng có biết bao điều mà tuổi thơ mỗi người như tờ giấy trắng tinh ghi đậm những ấn tượng khó có thể phai mờ. Quê là cha mẹ, ông bà trong buổi đầu chập chững của mỗi con người. Quê là bạn bè chăn trâu cắt cỏ, bạn bè đi học, là mái trường, là con đường, là cánh đồng. Quê là tiếng ếch, tiếng ve, tiếng gà, tiếng chó, tiếng trâu bò…Quê là hương vị những món quà từ khoai, từ ngô, từ lúa…, Quê là canh rau muống, là cà dầm tương. Tất cả những cái đó gắn bó máu thịt với mỗi con người. Vì thế mà càng xa quê thì người ta càng nhớ.

Thứ Tư, 12 tháng 8, 2026

THƠ VŨ NHO

 

THƠ VŨ NHO 

v_nho_tc_bch_kim

 

KHÔNG ĐỀ

Áo váy lụa đen và mũ trắng

Người đi như sóng giữa vườn xanh

Tóc thơm dày lượn như suối tỏa

Ngan ngát vai trần…Ngơ ngẩn anh!

                            29/9/2014

 

 

 

vnp_hoi_hoa_xuan_ecopark_2019_1


Thứ Ba, 11 tháng 8, 2026

QUỐC TOẢN bình thơ TRẦN NHƯƠNG

 

QUỐC TOẢN bình thơ TRẦN NHƯƠNG 

anh_a._nhuong

 Anh nhà thơ Trần Nhương


THƠ TRẦN NHƯƠNG VÀ LỜI BÌNH QUỐC TOẢN
THƯƠNG EM
Trần Nhương
I.
Một mình em, một mình em
Ban đêm với một ngọn đèn là hai
Ban ngày cùng với mặt trời
Gánh bao công việc cho người ra đi
Anh đi bom đạn có khi
Nắng mưa phải buổi suối khe phải chừng
Súng dài bè bạn chung lưng
Ôm nhau ngủ lán ngủ rừng cũng vui
Một mình em đứng em ngồi
Bữa cơm còn vắng câu mời, bát đưa
Thương em ra chợ ngẩn ngơ
Cái làn rau xếp với dưa chẳng đầy
Anh thì nay đó mai đây
Tuổi xuân với khẩu súng này trong tay
Cây thông vui với gió lay
Cây cầu nối với bờ này bến kia...
II.
Lá thư em viết giữa khuya
Nét về chập tối, nét về ban mai:
"Anh đi núi rộng sông dài
Sao hôm nối với sao mai trập trùng
Rét nhiều áo có dày không?
Hanh khô nước có đủ dùng hay khan?
Còn em trước xóm sau làng
Phao dầu, viên thuốc, mùa màng chung lo
"Miếng khi đói, gói khi no"
Bát cơm giáp vụ nghiêng bồ giúp nhau
Anh đi đâu, anh về đâu
Nhớ nhà chân có vấp đau bao giờ?
Chiến hào những đêm gió mưa
Mái tăng có giữ được khô chỗ nằm?
Em canh cửi, em dâu tằm
Bát cơm ăn đứng lại thầm nhớ anh
Bao nhiêu trái chín để dành
Thương anh thèm cả bát canh cua đồng
Việc nhà em gánh em gồng
Cho anh trấn giữ một vùng nước non
Anh đừng lo nghĩ ngổn ngang
Khi nào bớt giặc về làng mấy hôm..."
Thư em hay trận mưa nguồn
Anh như cây cỏ bồn chồn búp xanh
Đầu đao khỏe khoắn mái đình
Cậy vào cây cột một mình đứng nâng...
Yên Lãng, 1-1981
T.N
Lời bình của Nhà thơ Quốc Toản
THƯƠNG EM – LỜI TIỄN CHO CẢ MỘT ĐỜI GẮN BÓ

Chủ Nhật, 9 tháng 8, 2026

NGUYỄN TƯỜNG TỘ bình thơ NGUYỄN THOA

 

NGUYỄN TƯỜNG TỘ bình thơ NGUYỄN THOA 

 Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người

          TÁC GIẢ NGUYỄN TƯỜNG TỘ


Bài thơ “ÁO LỤA CHIỀU QUÊ của tác giả Thoa Nguyễn
MỘT CUỘC GIAO DUYÊN ĐƯỢC KỂ BẰNG MÀU SẮC, TRỰC GIÁC VÀ NHỮNG LỜI TÌNH KHÔNG THÀNH TIẾNG
(Lời bình: Lão thơ, nhà phê bình văn học Nguyễn Tường Tộ)
Có những bài thơ tình không kể một câu chuyện tình bằng những sự kiện cụ thể. Không có cuộc gặp gỡ được kể lại, không có lời hẹn, cũng chẳng có một lời “yêu” nào được nói thẳng. Nhưng người đọc vẫn nhận ra rất rõ một mối tình đang hình thành, đang tìm đến nhau và cuối cùng muốn thuộc về nhau. “Áo lụa chiều quê” là một bài thơ như thế.
“ÁO LỤA CHIỀU QUÊ
Chỉ một màu thôi tim tím
Đủ làm lắng cả chiều quê
Áo em ngỏ lời ngọt lịm
Cho tôi say bến tìm về
Thắt dải eo thon se sẽ
Để chiều chớm chạm vào thu
Lời thương ửng hồng khuôn má
Trao em mềm tựa lời ru
Cứ là một cô thôn nữ
Tóc xoà trên má lơ thơ
Cứ để bàn chân khe khẽ
Chìm trong đáy mắt gã khờ
Thoa Nguyễn