Khi đọc cuốn THUYỀN của tác giả Nguyễn Đức Tùng mình đã định viết ít dòng cảm nhận. Nhưng vì bận một phần, một phần thấy cảm nhận của mình sao lại khác biệt với rất nhiều người trong làng Văn, mà mình thì vốn độc lập, chả ở làng nào. Nên, thôi. Biết đâu tranh luận lại thêm đau đầu.
Đúng là sách ra thì ầm ào ngay lúc ấy, đa số toàn bạn bè thân thiết của tác giả quảng bá ủng hộ. Nhưng những lời nói thật, chê thật, cảm nhận thật, hay trái chiều thì cứ từ từ, vài ba năm hay thậm chí vài chục năm mới phát tác.
Dưới đây là một bài phê bình mình tâm đắc vì nó nói trúng cảm nhận của mình.
(Sao Mai)
------------
VỀ THUYỀN CỦA NGUYỄN ĐỨC TÙNG
( Nguyễn Thanh Sơn)
Người ta bảo, có thể đọc tiểu thuyết Thuyền của Nguyễn Đức Tùng như đọc một bài thơ. Người ta quên bảo, đó là một bài thơ dở dài tới 400 trang giấy. Đọc Thuyền như đang đọc phiên bản văn xuôi “Hai sắc ti-gôn” của thời hiện đại mà nỗi đau đã được “tăng âm” bởi bối cảnh bi thảm của thuyền nhân Việt nam những năm đen tối cuối 80 của thế kỷ trước. Suốt bốn trăm trang tràn ngập xác chữ trống rỗng, màu mè, kiểu văn chương mô tả những người phụ nữ “đẹp một cách khả ái”, những con sông “đẹp như một giấc mơ”, rất nhiều “tình yêu miên viễn”, “mịt mù huyễn mộng”, “xác những con ong chết, đầy mặt đất, như những mảnh vỡ của một trái tim”, với bi kịch vượt biển được thêm nếm gia vị với những trữ tình ngoại đề từ mái trường Vạn Hạnh, tiệm hủ tiếu ven đường, sông Jordan trong kinh thánh đến giọng ca Thái Thanh và Ngô Thụy Miên, nhạc Phạm Đình Chương, thơ Trần Dạ Từ, văn Dostoevsky.