NGUYỄN TRỌNG TÂN giới thiệu

Đây là quán tha hồ muôn khách đến !


Ấn tượng với tập thơ “Thi phẩm tứ nữ họ Đoàn”, Nhà xuất bàn Hội nhà văn, 2026
VŨ NHO
Tôi có duyên may mắn được làm quen và giới thiệu các nữ sĩ họ Đoàn trên thi đàn Việt. Hai nhà thơ Đoàn Thị Ký và nhà thơ Đoàn Thị Lam Luyến tôi từng giới thiệu trong cuốn sách “33 gương mặt thơ nữ”, nhà xuất bản Hội nhà văn, 2009. Nhà thơ Đoàn Ngọc Thu, tôi đã từng viết về thơ chị sau khi chị ra mắt tập thơ Vé một lượt, nxb Hội Nhà văn, 2013. Bài viết của tôi nhan đề : “Người đàn bà kiêu hãnh sống và yêu”. Riêng nhà thơ Đoàn Thị Tảo thì do điều kiện tôi chưa tiếp xúc với thơ chị nhưng đã biết chị qua bài thơ “Cho một ngày sinh” được nhạc sĩ Trọng Đài phổ nhạc thành bài hát “ Chị tôi” nổi tiếng.
Bốn nữ sĩ họ Đoàn tập hợp trong tập này, mỗi người một hoàn cảnh, một cá tính, một sự nghiệp. Mỗi người chỉ chọn 36 bài trong sự nghiệp thơ ca khá to lớn của mình. Mỗi nhà thơ lại chọn một bài viết về thơ mình. Đoàn Thị Tảo có bài viết “Nhà thơ Đoàn Thị Tảo – Tình riêng bỏ chợ” của Triệu Bình Thanh. Đoàn Thị Ký có bài của nhà thơ TS Phạm Đình Ân “Thơ Đoàn Thị Ký”. Đoàn Thị Lam Luyến có bài viết của nhà thơ Duy Phi “Đoàn Thị Lam Luyến – kết tình trên lưng cá voi” . Đoàn Ngọc Thu có bài viết của nhà văn Đỗ Bích Thúy “Đoàn Ngọc Thu và sự lộng lẫy của những nỗi buồn”. Cuối tập là một tiểu luận dài về thơ của 4 người do thạc sĩ, nhà phê bình Nguyễn Văn Hòa viết “Cái tôi khắc khoải, suy tư và khát vọng tình yêu mãnh liệt trong “Thi phẩm tứ nữ họ Đoàn”.
Thật ấn tượng với phụ để của mỗi nhà thơ.
Đoàn thị Tảo : TÌNH RIÊNG BỎ CHỢ
Đoàn Thị Ký : CÁI ĐÊM ẤY THẾ MÀ MƯA
Đoàn Thị Lam Luyến : LÀM NHÀ TRÊN LƯNG CÁ VOI
Đoàn Ngọc Thu : SAU BÃO LẠI LÀ BÃO
Đúng là mỗi người mỗi vẻ, mỗi số phận, mỗi nỗi niềm. Tình riêng bỏ chợ như khái quát, như dự báo về nỗi bơ vơ, sự đổ vỡ. Cái đếm ấy thế mà mưa là thảng thốt về sự bất ngờ, đột ngột, ngoài dự liệu. Làm nhà trên lưng cá voi cho thấy sự mạnh bạo, quyết đoán, nhưng ẩn chứa sự đổ vỡ, bất thành. Sau bão lại là bão như khẳng định bão tố liên tiếp, thử thách số phận con người. Nhìn đại cục là như thế, nhưng về đời thơ của mỗi người đâu có đơn giản như một phụ đề, dù có chọn lựa cân nhắc kĩ lưỡng nhiều bề?

MƯA BỤI
Đất nứơc ta nằm trong khu vực nhiết đới gió mùa, thiên nhiên tươi
đẹp, thời tiết hài hoà có mưa sa, có nắng vàng rực rỡ. Chỉ riêng chuyện
mưa thôi cũng có nhiều loại mứa phong phú: Mưa bụi, mưa mau, mưa
rào, mưa dầm, mưa dông, mưa trở rét. Mỗi loại mưa lại mang đến cho ta
một cảm xúc đặc biệt khó quên.
Ôi những cơn mưa rào đầu mùa hạ biết bao thích thú với tuổi thơ, ta
vô tư tắm trần trong mưa, chạy nhảy vui đùa với những con thuyền giấy,
thuyền lá tre lả lướt trong những rãnh nứơc chảy trong sân, ngoài ngõ.
Giai Thoại Văn Chương :


Gặp nhau ngẫu hứng trưa hè
Hàn huyên mấy cữ cà phê chưa tàn
Thử tìm bánh tráng Trảng Bàng
Bày cho bạn Mỹ xoè trăng cuốn...vườn.
1.
Biết nguy hiểm vẫn lao vào nguy hiểm
Vì nước xả thân như những anh hùng
Những công dân dù biết mình phơi nhiễm
Để cứu triệu người,
lòng thanh thản ung dung.
2.
Bình tĩnh, tự tin lái con thuyền đất nước
Vì sinh mạng nhân dân
không được phép sai lầm
Trong hoạn nạn chỉ nói lời trung thực
Không màu mè, phô diễn, mị dân.
Nghiêng mình trước đỉnh Phù Vân
Người thiền
mây cũng lặng thầm đứng canh
Sau lưng lọng gấm trời xanh
Thành tâm
ước nguyện chúng sanh yên bình!
(Tặng Nguyễn Lê Trung)
Cảm ơn cuộc đời dẫu chật buồn đau
Vẫn dành đất gieo niềm vui bình dị:
Mượn thơ nhạc cùng ngẫm về nhân thế
Người với người sao có thể thù nhau?

TÔI VIẾT NÊN TÔI TỒN TẠI!

Nguyễn Xuân Lộc dịch thơ ta sang thơ Tây
BÃO
Cơn bão nghiêng đêm
Cây gãy cành bay lá
Ta nắm tay em
Cùng nhau qua đường cho khỏi ngã.
---
Cơn bão tạnh lâu rồi
Hàng cây xanh thắm lại
Nhưng em đã xa xôi.
Và cơn bão lòng ta thổi mãi.
Tế Hanh
THE STORM
The storm swept through the night,
Branches broke and leaves take flight.
I hold your hand so close
To cross the road in a quick time.
SỰ "THẬT THÀ"
CỦA NHÀ VĂN ĐÔNG LA
*
Được bạn bè chuyển cho xem ảnh chụp những dòng chua chát của nhà văn Nguyễn Quang Lập về “thói đời tình người” rất thật trên facebook cá nhân ngày 14 tháng 6 năm 2025: "Bạn bốn phương toàn bạn nhậu, hơn nghìn lít rượu may lắm mới có một người son sắt thuỷ chung. Một người giúp chục kẻ phá, một người chân thành chục kẻ đểu giả. Ngó quanh khó thấy kẻ thật bụng thương mình, toàn đám giả cầy ngoài thơm trong thối, bán bạn 10 xu cũng bán. Thế mà vẫn cứ đánh đu với chúng nó. Là bốn cái ngu. Đại ngu. Tứ đại ngu hu hu hu..". Tôi khá đồng cảm với chia sẻ của ông vì tôi đã từng có đôi lần rơi vào tâm trạng như thế. Tôi lại nhớ tới lời "tâm sự thật”, thật đến phũ phàng của nhà văn Dương Thu Hương về "giới phê bình" qua lời kể của Giáo sư Nguyễn Đăng Mạnh mà thấy thương, thấy tồi tội những người "đam mê con chữ": "Trừ anh Hoàng Ngọc Hiến là thầy tôi, anh Nguyễn Đăng Mạnh là người tôi kính trọng, còn tất cả bọn phê bình đều là dòi bọ. Riêng Phan Cự Đệ là con chó ngao”.
Tôi cũng hay được bạn bè chuyển cho đọc những bài “phê bình” của nhà văn Đông La (Nguyễn Văn Hùng), nhà "triết học tự phong" Paul Nguyễn Hoàng Đức, nhà "Kiều học tự nhận" Đỗ Hoàng,.... Thấy các nhà thơ, nhà văn ta cũng nhiều kiểu “thật thà” qua văn phong, con chữ lắm!

Dưới tán cây ấy, thời gian dường như ngưng đọng. Ta bỗng nhận ra rằng, dù cuộc đời có xoay vần bao nhiêu, vẫn luôn có một "điểm hẹn" bình yên, một gốc cây cổ thụ, một làn gió thì thầm và một lời hứa thủy chung với đất trời. Để rồi mỗi khi rời đi, trong lòng mỗi người đều mang theo một hạt ngọc mùa xuân, lấp lánh niềm tin rằng: chỉ cần trái tim còn hiểu được lý lẽ của tạo hóa những gì chân thật nhất nhất định sẽ quay về.
Hương Bàng
DƯƠNG GIA TRANG ĐIỂM HẸN KÌ THÚ
***
Cây cô đơn
Có từ thưở hoang sơ
Trải bao năm tháng giờ đây thành điểm hẹn
Dưới tán cây bóng mát gọi người thơ
Gió, làm rung cành lá
Gió lọt qua những hốc thân cây
Gió thì thầm mang tiếng nói của rừng về đây
Thưở xa xưa những con chồn, con sóc, chim cả bầy về đây làm tổ.
Cây xanh, xanh rì những lá
Dưới mưa xuân lá cây càng lạ bởi trắng xóa những hạt ngọc li ty
Những hốc tròn vẫn trơ cùng tuế nguyệt như nhớ bầy chim đã rời đi
Để vẫn đợi một ngày những con chồn, con sóc và bầy chim trở lại
Bởi còn tình của chiếc lá
Nguyện một đời quang hợp để nuôi cây
Năm tháng qua đi chứng tích càng dày
Tình người quanh ta đong đầy dệt nên màu xanh của mùa xuân vĩnh cửu
Hương Bàng
