THƠ ĐINH Y VĂN

BÁC NÔNG DÂN MÙA GẶT
Đất sơn chân, bụi nhuộm đầu
Mồ hôi láng bóng lưng nâu nắng trời
Cùng ai rộn rã nối lời
Cười rung đon lúa hạt ngời trên tay…
Gia Viễn 1992
CHÈO THUYỀN Ở TRÀNG AN
Tôi xin chị được chèo thuyền
Chị nhìn tôi, nụ cười duyên… nghi ngờ
Lưng dài, đầu bạc lơ phơ
Mái chèo biết đã bao giờ chạm tay?
Nhưng rồi vẫn để tôi thay
“Bác đều tay kẻo thuyền xoay va thành!”
Thuyền đi không chút tròng trành
Hai bên hai dải sóng xanh êm đềm.
“Bác chèo không khác gì em”
Thưa rằng tôi gốc đồng chiêm, tỉnh nhà.
Tràng An 2013
Đinh Y Văn

Người gửi / điện thoại









