LÊ TIẾN VƯỢNG giới thiệu

Đây là quán tha hồ muôn khách đến !



CÒM ANH THÁI BÁ TÂN (tiếp) 13
Kết bạn FB với anh Thái Bá Tân ( đồng tuế Tí 1948), đọc rất nhiều châm ngôn, thơ, truyện của anh. Thi thoảng còm. Lời còm vui, tếu, có khi chọc ghẹo, chỉ cốt vui!
Bài …(không nhớ)
Cám ơn anh Bá Tân
Có rất nhiều chuyện lạ
Nhưng có thể hơi quá
Chuyện…vợ đòi ( he he he…) lấy Anh!
Bài Nịnh đầm
Anh Tân đã giỏi mọi đường
Nịnh đầm siêu …vẫn không nhường cho ai!
Thế mới KINH! Thế mới TÀI!

Tác giả NGUYỄN VĂN TRÌNH
Bút danh: KATHI
Hội VHNT tỉnh Quảng Trị - ĐT 0914 415 931
Email: nguyenvantrinh58@gmail.com
Đ/C: 65B Đường Chu Mạnh Trinh, Phường Nam Đông Hà, Quảng Trị
Đưa anh về đất mẹ
Bao năm lá phủ rừng già
Anh nằm lặng giữa, sương sa lạnh lùng
Hôm nay đồng đội trùng phùng
Ôm anh nước mắt, rưng rưng vui mừng

KHÓI TRẦM NGƯỢC GIÓ
Gửi THỨ , TÌNH
Thắp hương trên mộ cánh tay
Ta về tự viếng thân này của ta .
Biệt nhau !
Tay nhỉ ! Đã xa !
Năm mươi năm trước đã là của nhau .
Cõi người ngấm hết nỗi đau
Đứt lìa tay phải
vùi sâu đất rừng .
Trường Sơn đạn nổ bom rung
" Pháo đài bay " * đã ai từng nếm qua .

VẮC XIN TÌNH
Viết trong những ngày Covid
Trời sầu ảm đạm cung mây
Hằng Nga dấu mảnh trăng ngây lạc mùa
Nam mô nghẹn tiếng mõ khua
A Di Đà Phật! Đền Chùa vắng teo
Sợ rằng Covid bám theo
Cho nên Tam Bảo cũng nghèo tiếng kinh
Vắc- xin chiết tự lòng mình
Là liều thuốc quý, kháng sinh nhiệm màu
CHỈ LÀ...
Chỉ là cơn gió thoảng qua
Chứ đâu phải bão mà đa đau lòng

BÁC “TRƯỞNG BẢN CHUỒNG GÀ”
Đến ở gần con người, Dế Nâu để ý thấy đêm đêm, mỗi khi chuyển canh là bác Tía Cồ lại dõng dạc gáy lên một hồi. Như có quy định ngầm, phải đợi bác Tía Cồ phát hiệu lệnh, các anh trống khác mới bắt đầu phụ họa theo. Còn đến tang tảng sáng thì bao giờ cũng là tiếng gáy Ò…Ó… O… một hơi dài của bác Tía Cồ khởi đầu cho dàn hợp xướng.
Ban đầu Dế Nâu cho rằng, bác Tía Cồ nhiều tuổi nhất nên mặc nhiên được coi là “Trưởng bản chuồng gà”. Tuy nhiên, khi quan sát kỹ thì cậu hiểu sự uy nghiêm của bác không phải chỉ bởi tuổi tác hay dáng vẻ oai vệ bên ngoài.
Bác Tía Cồ đặc biệt nhường nhịn khi kiếm ăn trong sân vườn. Với bàn chân to như chiếc chạc ba, cái mỏ cứng và nhọn như mỏ sắt, túm được con sâu, hay phát hiện chỗ nào cơm rơi, thóc vãi, bác không ních đầy diều mà thường gọi các cô gà mái, gà con đến chia phần. Để tránh cái mỏ nhọn hoắt của bác ta, dù được Trầu hứa bảo vệ, Dế Nâu luôn biết ẩn thật kỹ để không lọt vào tầm mắt của bác.

Thơ tình của Thomas Moore (1779 – 1852, Ireland)
Thomas Moore (28/5/1779 - 25/2/1852) là nhà thơ, nhạc sĩ, nhà kinh tế, sinh
ở Dublin, Ireland, trong một gia đình buôn bán nhỏ theo đạo Tin lành. Ông tốt
nghiệp trường Trinity College năm 1798 ở Dublin. Năm 1799, Moore sang
London. Năm 1800, in tập thơ Poems by the late Thomas Little (Thơ của
Thomas Little đã quá cố) và trở thành một người nổi tiếng. Năm 1803, Moore
sang Canada và Mỹ. Năm 1807 ông in Irish Melodies (Những giai điệu
Ireland). Năm 1815, ông in tác phẩm lớn nhất của mình Lalla Rookh – là tác
phẩm được coi là sánh ngang hàng với những trường ca về phương Đông của
Lord Byron, cũng là một người bạn thân thiết của Moore. Ông mất ở Anh.
Thơ của Thomas Moore đã được dịch ra nhiều thứ tiếng trên thế giới.
If thou’lt be mine