HỎI VIỆC Anton Pavlovich Chekhov

Đây là quán tha hồ muôn khách đến !


“Ồ CÓ BAO ĐIỀU LẠ”
Ngôi nhà của Trầu vừa có thêm thành viên mới là “BiBi hiếu động”. Cậu bé này lạ lắm. Trừ những lúc ngủ, hễ cứ mở mắt là cái miệng của cậu ta luôn hỏi đủ mọi thứ lọt vào tầm mắt. “Có lẽ sắp tới là thời gian đầy thử thách với mình đây!” – Dế Nâu nghĩ thầm.
Bây giờ, theo sắp xếp của bé Trầu, Dế Nâu vào ở trong một “ngôi nhà giấy” là chiếc hộp màu hồng rất xinh, có cửa mở thoáng, nằm tít trên kệ sách. Tất nhiên để tránh tai mắt của Bi, cậu cố nén không lôi cây vĩ cầm ra biểu diễn nữa.
| Vài ý nghĩ sau khi đọc “Dị hương” của Sương Nguyệt MinhĐặng Văn Sinh | |
(Tập truyện ngắn được Giải thưởng Hội Nhà văn năm 2010)
VCV giới thiệu bài anh Đặng Văn Sinh như một cách nhìn về Dị hương của Sương Nguyệt Minh, Các bạn có thể đọc thêm: http://tapchinhavan.vn/News.asp?cat=28&scat=&id=1376 http://vanconghung.vnweblogs.com/post/1026/188357
Đúng như nhà văn Trần mạnh Hảo đã phát hiện, Giải thưởng của Hội Nhà văn trao cho Sương Nguyệt Minh năm 2010 chủ yếu tập trung vào “Dị hương”, còn những truyện khác đều thuộc loại làng nhàng, giống như hằng hà sa truyện và đã được các nhà xuất bản cũng như mấy trăm tờ báo (kể cả báo văn chương) lề phải theo định hướng XHCN liên tục “xuất xưởng” trong nhiều năm qua. Đó là những truyện ngắn câu khách nặng mùi…tình dục nhưng thiếu tư tưởng được xào xáo sống sượng, sau đó thông qua công nghệ “lăng xê” của các nhà phê bình “cò mồi”(liệu có kèm theo điều kiện?), không ít cây bút lạ hoắc kiếm được tấm vé vào cửa HNV.
Với quy trình sản xuất truyện ngắn như vậy (xin tạm để tiểu thuyết sang một bên, tác giả không dám lạm bàn, vì chỉ cần qua lời nhận xét của nhà văn Nguyễn Bắc Sơn trong đợt trao Giải thưởng cuộc thi năm 2010, thì sẽ biết được tiểu thuyết VN đang đứng ở trình độ nào), tất yếu dẫn đến hệ lụy là hàng loạt tác phẩm na ná giống nhau cứ như là chúng được đúc ra từ một khuôn. Đây là quan hệ nhân quả mang tính quy luật không thể đảo ngược và sẽ còn kéo dài nhiều thập niên nữa theo kiểu “không tiền khoáng hậu”, mặc cho bác Chủ tịch đương nhiệm, người có thâm niên chăn dắt đám văn nhân gần như suốt đời, đã phải hạ bút “điền vào chỗ trống” trong “Báo cáo…” của 4 nhiệm kỳ Đại hội liên tục là “chưa có tác phẩm ngang tầm thời đại”. Ấy vậy, nhưng nếu xét về mặt số lượng, thì đội ngũ các “nhà”, từ cổ chí kim chưa bao giờ lại hùng hậu như bây giờ. Đấy mới chỉ là nói đến các “nhà” chính danh. Còn một đội ngũ “phó danh” cũng hùng hậu không kém, tính sơ sơ cũng phải hàng vạn của 64 tỉnh thành, (tất cả đều tọa hưởng vào tiền thuế của dân) mà phẩm chất tự tin (hay là thói kiêu ngạo nghệ sĩ dỏm) thì …”dưới vòm trời này, đếch thằng nào bằng ông!” | |
VŨ NHO dịch

NGUYỄN XUÂN LỘC GIỚI THIỆU
TÌNH QUÊ TRONG THƠ HẠ TRI CHƯƠNG
Bài thơ “Hồi hương ngẫu thư” (Kỳ II)
回鄉偶書其二
賀知章
離別家鄉歲月多,
近來人事半消磨。
唯有門前鏡湖水,
春風不改就時波。
Hán – Việt:
Hồi hương ngẫu thư (kỳ 2)
Hạ Tri Chương
Ly biệt gia hương tuế nguyệt đa,
Cận lai nhân sự bán tiêu ma.
Duy hữu môn tiền kính hồ thủy
Xuân phong bất cải cựu thời ba!
Dịch nghĩa:
Xa cách quê nhà đã nhiều năm tháng,
Gần đây xóm làng con người nửa đã thay đổi mất.
Duy chỉ có Kính Hồ ở trước cửa,
Gió xuân về vẫn không thay đổi con sóng xưa.

1. QUÀ CHO BÉ
Ông mua cho bạn bé
Một chiếc tàu chiến to
Tàu có cờ Tổ quốc
Sao vàng trên nền đỏ
Phấp phới nền trời xanh
Bên mạn thuyền bên trái
Lấp lánh chữ Hoàng Sa
Bên mạn thuyền bên phải
Oai hùng dòng Trường sa
Hai mạn thuyền thật đẹp
Sóng vỗ trùng khơi xa


DỊU DÀNG XUÂN - NHỮNG VẦN THƠ NỒNG HẬU!
*****
Đã dăm năm nay, chúng tôi quen nhau, là bạn phây rồi gặp gỡ giao lưu ở Miền Cổ Tích và
một số hội thơ. Ái Nhân đã tặng tôi bốn tập thơ, trong số mười một tập thơ tình của anh được
Nhà xuất bản Hội Nhà văn cấp phép. Thật thú vị, tập nào cũng là 101 bài. Có lần, tôi hỏi anh: Tại
sao cậu lại in mỗi tập 101 bài? Ái Nhân cười hóm hỉnh, trả lời đùa tôi bằng mấy câu thơ:
“Bắc thang lên hỏi ông giời
Rằng trăm thằng Cuội thằng nào là anh?
Cuộc người dâu bể mong manh
Một trăm lẻ một - là Cuội anh thật thà”.
Quả thật, Ái Nhân là “Chàng Cuội thật thà” và lãng mạn nhất mà tôi được biết!