SỐ PHẬN CON NGƯỜI...

NHÀ VĂN HỮU ĐẠT
Đây là quán tha hồ muôn khách đến !

NHÀ VĂN HỮU ĐẠT
CÙNG “NGƯỜI ĐI
GIỮ BIỂN TRỜI TRƯỜNG SA”
Tập thơ nhạc “ Hải
trình Trường Sa” của Chu Thu Phương
Vũ Nho
Tổ
quốc Việt Nam giàu có biển bạc rừng
vàng. Nhà thơ Hữu Thỉnh đã thống kê những năm gần đây, có biết bao nhiêu tác phẩm
hay về biển. Những tên tuổi : Hữu Thỉnh,
Nguyễn Trọng Tạo, Trần Đăng Khoa, Vương
Trọng, Sương Nguyệt Minh, Trần Nhuận Minh, Hà Đình Cẩn, Nguyễn Việt Chiến, Trịnh Công Lộc, Nguyễn Hữu Quý, Nguyễn Hữu Quang, Nguyễn Xuân
Thủy, Đoàn Văn Mật,… đã góp vào kho tàng
văn chương nhưng cuốn sách quý. ( Hữu Thỉnh, Ám ảnh chữ, nxb Hội Nhà
văn, 2025, tr. 18 ).
Tôi muốn nói đến sự đóng góp khiêm tốn
của hai nhà thơ, hai cô gái trẻ. Một người là nhà thơ Lưu Thị Bạch Liễu, sau một
chuyến đi Trường Sa, có cả một tập thơ “Trường Sa! Ơi Trường Sa”, Nhà xuất bản
Đại học Thái Nguyên, 2014. Tập thơ 35 bài với 2 chủ đề Hát về Đảo và Viết
trên sóng. Tôi đã giới thiệu tập thơ này với nhan đề “Hát mãi về Anh, về
Đảo”, tháng 10 năm 2014 đăng trên báo Quân Đội Nhân Dân cuối tuần.
Mười một năm sau, năm 2025, nhà thơ, dịch giả thơ tiếng Đức, Tiếng Nhật - Chu Thu Phương lại đi Trường Sa. Sau
chuyến đi. Tác giả có “ Hải Trình Trường Sa” gồm 30 bài thơ
và 4 bản nhạc phổ thơ.
Không rõ các tác giả , nhà văn khác viết về Biển Đảo lấy tư liệu thế nào, thai nghén trong bao lâu. Riêng hai nhà thơ nữ chỉ sau một chuyến đi biển, về có ngay một tập thơ thì quả thực là quá nhiều năng lương chữ và bút lực khá sung mãn!

NHỮNG CÂU ĐỐI TẾT BẰNG TIẾNG ANH
ĐỖ CHIÊU ĐỨC



Bản tiếng Việt
Vứt bỏ ảo tưởng đi, giữa giông bão dập vùi, mọi thứ thành vô nghĩa
Cuộc đời huyễn hoặc, mỏng tang, chớ hoài công vật vã ưu phiền
Trái đất trong lòng tay, đi đã hết vòng, luân hồi nếm đủ
Mà chẳng đổi thay gì, như hoài bão thời xa tắp hoa niên.
Bản tiếng Anh – English version
NGUYỄN XUÂN ĐẠT
Bài 1: NGUYÊN TIÊU NHỚ BÁC
Cứ mỗi mùa xuân về
Đêm nguyên tiêu trăng tỏ
Sân thơ tưng bừng mở
Ở khắp mọi vùng quê
Ta như thấy Bác về
Góp vui cùng con cháu
Ôi vầng trăng yêu dấu
Nhuộm vàng dòng sông xanh
Nguyên tiêu một bức tranh
Bác dệt bằng cảm xúc
Những vần thơ long lanh
Trôi trên dòng hư, thực
Ngày hội thơ náo nức
Trống hội vang quốc hồn
Âm vang lời sông nước
" Sơn hà Nam Đế cư"...
Ta bên em ngất ngư
Buộc thơ vào bong bóng
Thả lên trời gió lộng
Nguyên tiêu thấy Bác cười
Nguyễn Xuân Đạt
HÀ HẢI ANH
Bài 2: HOA HÀ NỘI

Xuyên mưa tuyết, vượt ngàn trùng viễn xứ,
Chợt Hà Thành ấm lại giữa lòng ta
Bóng Thăng Long hiện về trong dạ cổ,
Một tiếng quê lay động cõi hoa.
Truyện ngắn THÁI BÁ TÂN
MẶT NHỎ
“Sao mỗi lần làm ‘chuyện này’ với em, anh lại nhắm mắt?”
‘Chuyện này’ là chuyện làm tình, vì lúc ấy chúng tôi đang trên giường với nhau, không phải lần đầu, và cũng không lần đầu nàng hỏi câu ấy. Một người dạn dày ở tuổi nàng (quá năm mươi), lại khi đang mây mưa ngây ngất, mà ý tứ chọn từ thế sao? Nàng vẫn thường kêu rên không ít, có lúc còn buột ra những từ tục tĩu.
“Anh nhắm mắt thật à?” tôi giả bộ hỏi cho qua chuyện, rồi việc mình mình làm, hai mắt vẫn nhắm.
Trong một bài thơ tình của mình, ông nhà thơ Đức Henrick Heine nói về việc một cô gái trẻ cứ căn vặn ông sao lần nào hôn cô ta, ông cũng nhắm mắt. Và thay cho lờ đáp, lần nào ông cũng im lặng, với đôi mắt nhắm, hôn lên cái miệng nhỏ đáng yêu vừa hỏi một câu cũng rất đáng yêu ấy. Tôi bất giác cười thầm, chẳng rõ cười gì.
Nhưng tôi nhắm mắt vì những lý do khác ông.
Tôi đang nghĩ, đúng hơn, đang nhìn thấy rất rõ bằng đôi mắt nhắm của mình những gì xẩy ra với tôi và nàng nhiều năm về trước.