Thứ Sáu, 18 tháng 6, 2021

VĨNH BIỆT TIẾN SĨ NGUYỄN VĂN TRANG!

 

 TIẾN SĨ NGUYỄN VĂN TRANG 
NGUYÊN VỤ TRƯỞNG VỤ GIÁO DỤC TRUNG HỌC
NGUYÊN CHÁNH THANH TRA BỘ GIÁO DỤC VÀ ĐÀO TẠO
ĐÃ TẠ THẾ NGÀY 16 THÁNG 6 NĂM 2021
HƯỞNG THỌ 75 TUỔI

XIN CHIA BUỒN SÂU SẮC VỚI GIA ĐÌNH!
CẦU CHÚC CHO ANH HỒN TS. NGUYỄN VĂN TRANG SIÊU THOÁT MIỀN CỰC LẠC!
A DI ĐÀ PHẬT!


VŨ NHO
VUNHONB.BLOGSPOT.COM

Thứ Năm, 17 tháng 6, 2021

TÌM HIỂU THÊM VỀ XUẤT XỨ CÂU “NHẤT SINH ĐÊ THỦ BÁI MAI HOA”




Vào Th 2, 14 thg 6, 2021 vào lúc 14:05 Khôi Nguyễn <khoidinhbang@gmail.com> đã viết:
                 TÌM HIỂU THÊM VỀ XUẤT XỨ CÂU
                    " Nhất sinh đê thủ bái Mai hoa"
                                        ------
     Ngày 5-6-2006 NK có viết bài : Câu đối " Nhất sinh đê thủ bái Mai hoa " có phải của Cao Bá Quát ? Bài viết có dẫn chứng theo " Như Kinh Nhật ký" thì là của Ngải Tuấn Mỹ tặng Nguyễn Tư Giản ( năm 1868) nhân đi Sứ sang triều cống nhà Mãn Thanh.
     Nay sau 15 năm, nhân đọc cuốn " Rong chơi cùng U Mộng Ảnh" của Trương Trào (1650-1707) do Huỳnh Ngọc Chiến (dịch-Nxb Hồng Đức 2020) thì đôi câu đối này là của Danh sĩ đời Thanh là Trương Chi Hạc, tự Văn Giai, có đôi câu đối đáng để ta nói " Mai lấy Trương Chi Hạc làm tri kỷ" : 
                           Tứ hải luận giao cầu cổ kiếm
                            Nhất sinh đê thủ bái Mai hoa
                          ( Bốn biển luận giao tìm kiếm cổ
                             Nhất sinh đê thủ bái Mai hoa)
Nghĩa là : đi khắp bốn biển bàn chuyện giao du, giống như đi tìm cây kiếm cổ. Suốt một đời chỉ cúi đầu trước hoa Mai.
   Câu đầu tràn đầy hào khí mà vẫn thanh cao, câu sau bộc lộ ngạo tâm mà vẫn vô cùng tĩnh dật.

BẰNG LĂNG TÍM

 


BẰNG LĂNG TÍM Sửa

Lê Đức Nghinh
 
VIẾT LẠI GIẤC MƠ
 
Rạ rơm mẹ nhóm ngày nào
Còn cay trong mắt tìm vào giấc con...
Vẫn nguyên hương vị bùn non
Thấm từng hạt lúa căng tròn nắng mưa
Bàn tay ngậm vết sần xưa
Trắng dần tóc mẹ sớm trưa lần hồi
Đê cong vắng bóng mẹ ngồi
Tre còng dáng mẹ một thời chuốt nan
Hiện về rổ, rá mẹ đan
Dao pha mấy luỹ tre làng năm xưa
Đêm nằm thấy lại tuổi thơ
Mẹ ơi! hạt cốm trong mơ cũng hiền
Đèn leo lét ở đầu hiên
Cạn dầu lụi bấc, mơ đêm giấc mùa
Rổ khoai mẹ luộc ngày xưa
Bao năm tháng đến bây giờ còn thơm...
                 
BẰNG LĂNG TÍM
 
Thương tím màu đang trổ
Hoa rụng dầy đường đi
Nắng ươm vàng lối nhỏ
Tiếng ve ngân thầm thì.

Thứ Tư, 16 tháng 6, 2021

CHUNG TAY VÌ NIỀM TIN

 


CHUNG TAY VÌ NIỀM TIN

 

              BÙI MINH TRÍ

 

Ta đã sát vai chẳng quản hy sinh

Ta đã chung tay xây nền độc lập

Thắng giặc ngoại xâm Mùa xuân thống nhất

Ta ngẩng cao đầu Tổ quốc quang vinh

 *

Gieo rắc tang thương Thế giới hoàng kinh

Là giặc gớm ghê mang tên Covid

Ta lại chung tay, trái tim liên kết

Quyết thắng trận này, vì một niềm tin

 *

Có trái tim hồng chiến sĩ áo xanh

Có bàn tay vàng lương y áo trắng

Tất cả vì dân lên đầu trận tuyến

Quên nỗi nhớ nhà, kiệt sức, nắng hanh

 *

Thực phẩm đem chia, gạo ATM

Có bao con người sáng lòng thiện nguyện

Mời thức ăn ngon, gửi bát cơm trắng,

Pha dòng nước mát xoa dịu trái tim

 *

Góp gió thành bão đổi lấy vắc xin

Cụ già, bé em, nhân viên, doanh nghiệp

Theo cờ  đỏ vàng sao vững vàng bước tiếp

Tôi yêu Việt Nam, tự hào Việt Nam!

 

Bùi Minh Trí 

 vna_potal_phu_tho_lien_hoan_hat_xoan_thanh_thieu_nhi_thanh_pho_viet_tri_lan_thu_vi_nam_2019_stand


Thứ Ba, 15 tháng 6, 2021

BÀN TAY CỦA CHA

 


BÀN TAY CỦA CHA

 

                                                                    Quý Phương

Bàn tay Cha, nắm tay con

Dìu qua tất cả những cơn bão đời

Khi con mái tóc xanh ngời

Tóc Cha bạc trắng mây trời kém xa

 

Bàn tay nhỏ, trong tay Cha

Con bình yên cả trong mơ vẫn cười

Nuôi con khôn lớn nên người

Tay Cha run rẩy, trở trời lại đau

 

Con như chim lạc phương nào

Đủ lông cứng cáp bay vào trời xanh

Nhớ, quên công đức sinh thành

Bởi còn toan tính lợi danh cho mình

 

Chiều nay ngơ ngẩn đứng nhìn

Trên con phố nhỏ có hình bóng ai

Nắm tay con trẻ bước dài

Trong làn mưa mỏng trên vai ướt mèm

 

Tự nhiên con bỗng dưng thèm

Bàn tay bé xíu nhỏ mềm như xưa

Để Cha nắm lại cho vừa

Dắt con qua những lọc lừa thế gian

 

Tự nhiên nước mắt tuôn tràn

Kiếp phù sinh ngắn hơi tàn mấy khi

Bôn ba rồi chẳng được gì

Cha ơi đợi nhé con về chiều nay

 

LỜI BÌNH CỦA NGUYỄN THỊ THIỆN



"BÀN TAY CHA NẮM TAY CON/ DÌU QUA TẤT CẢ NHỮNG CƠN BÃO ĐỜI”

 

Thứ Hai, 14 tháng 6, 2021

VÀI CHIA SẺ VỀ NHỮNG NGÀY ĐẠI DỊCH

 


VÀI CHIA S V NHNG NGÀY ĐI DỊCH

 

                    Tản văn của  Phạm Ngọc Tâm Dung


 

 

            Sáng dậy, mở đầu một ngày mới là tranh thủ xem nhanh tin tức trên mạng về tình hình diễn biến Covid đêm qua. Ban trưa, thay vì đọc vài ba trang sách như thường lệ cho dễ ngủ thì lại mở mạng đọc nhanh tình trạng Covid ra sao. Buổi tối, thay chỗ cho sự mọi người rôm rả trò chuyện về các việc làm trong ngày, bàn bạc về ngày mai ăn gì, tuần tới thăm thú những đâu... thì lại chỉ quẩn quanh vấn đề Covid...

           Ngày chủ nhật, lẽ ra là ngày con cái cháu chắt, người thân trở về sau một tuần bận rộn, thì nhà cửa vắng teo. Bởi từ tuần trước, thấy dịch nặng, ông bà đã ra một "bố cáo" đặc biệt,  quán triệt: "nhà nào ở đâu yên đấy"!

          Nhìn mấy đứa trẻ không được đến trường, khi thì uể oải vạ vật như các "ông bà cụ non", lúc thì trêu chọc nhau chí chóe, có khi khóc om sòm nhà cửa mà xót ruột. Đến giờ "học on lai" nghiễm nhiên  chúng "tước khí giới" của ông bà, mỗi đứa ôm một cái điện thoại, khi ngồi một chỗ, lúc... vừa đi... vừa học, thậm chí vừa ăn vừa học... Mà cháu đã học thì cả nhà phải lặng lẽ, ai làm gì cũng tránh tiếng động, đừng nói chi chuyện trò, cười nói, hát hò…

Chủ Nhật, 13 tháng 6, 2021

CHÙM THƠ BẢO NGỌC

 

CHÙM THƠ BẢO NGỌC

bo_ngc

ĐẤT HÁT

 

Ơ này bạn Đất

Sao chẳng nói cười

Bé cất tiếng gọi

Cũng không trả lời!

 

Bé ngồi nặn pháo

Tiếng sấm đì… đoàng

Pháo nổ… pháo nang

Cả làng mở hội.

 

Lên đồi ngày mới

Lưng trời nắng hong

Hạt vàng của mẹ

Thơm cơn gió đồng.

 

Ghé tai xuống cỏ

Tí tách hạt mầm

Là Đất hát đấy

Bé nghe thấy không?


 

 

LỜI CỦA TRẺ CON

 

Nghe Đồng Xanh kể chuyện

Từ ngày xửa, ngày xưa

Trái Đất mới xuất hiện

Cỏ cây vui bốn mùa.

 

Thứ Bảy, 12 tháng 6, 2021

LONG KỀU - TRUYỆN NGẮN CỦA TRỊNH BÁ SƯỚNG

 

 

LONG KỀU - TRUYỆN NGẮN CỦA TRỊNH BÁ SƯỚNG


Trở trời, thời tiết thay đổi những mảnh kim khí trong người tôi lại có dịp trỗi dậy hoành hành thể xác thật đau đớn. Đã mấy hôm nay nằm lì ở nhà uống thuốc giảm đau để ổn định cơ thể, mảnh bằng hạt ngô nằm trong xoang gót rất đau, đi lại khó khăn, hay vết thương chẩm trái đau đầu cũng khổ. Nhưng sợ nhất là mảnh kim khí xuyên qua liên sườn năm sáu, thấu phổi trái đang ở cạnh động mạch nằm cách rốn phối 3cm thì lo lắm, cứ phải kháng sinh đều đặn, khỏi biến chứng mỗi khi đau. Đang loay hoay kéo chiếc chăn bên cạnh đắp thêm cho khỏi lạnh, bỗng điện thoại kéo lên dồn dập, tôi uể oải cầm máy.
- A lô.
- Xin lỗi đây có phải số điện thoại của anh Trịnh Bá Sướng Hà Tây không?
- Vâng tôi đây. Ai đấy ạ?
Tiếng quát lớn: Tao đây! Tao là Long kều ở Ninh Bình đây, mày nhớ chưa?
Quên cả cơn đau tôi chồm dậy khỏi giường, mừng quá dí mạnh điện thoại vào tai cố nói to: 
- Có phải mày là thằng Long kều hồi cuối tháng 7 năm 1972 đánh nhau ở thị xã Quảng Trị, đêm đơn vị pháo kích hầm này có bốn người bị sập, lôi lên chết ba còn mình mày sống phải không?
- Ờ ờ đúng rồi! Đúng rồi! mày nhớ dai quá! Dai quá!
Chúng tôi mừng lắm, nói với nhau toàn những chuyện nhặt nhạnh, không rõ đuôi đầu trong chiến tranh. Đó là một ngày cuối đông năm 2014, gặp lại nhau sau hơn 40 năm xa cách bằng lời nói tiếng cười của hai kẻ chí cốt.

Thứ Sáu, 11 tháng 6, 2021

CHUYỆN TÌNH CỦA HẮN

 


CHUYỆN TÌNH CỦA HẮN

                                      Truyện ngắn của Thế Đức


     Tình yêu là đề tài muôn thuở! Và “ghen là tên lính gác của tình yêu không bao giờ ngủ gật!”Hắn mượn câu nói của Shakespeare để khẳng định như thế. Hắn còn bảo, ghen có thể là hương vị của tình yêu, nếu biết sử dụng ghen như một thể loại nghệ thuật siêu hình!

Mà có thấy hắn ghen bao giờ đâu.Như vậy, cái suy luận của hắn cũng có cơ sở để tin được.

Nhưng lần này thì đúng là hắn ghen.Hắn đã biến cái thể loại nghệ thuật siêu hình ấy thành một liều thuốc độc, khiến nàng sụt tới ba ký. Và cả hắn cũng thế…

     ***

Hắn đã kịp kết duyên nối tóc với một người đàn bà trước khi trở thành kẻ độc thân như bây giờ.Hắn sống giản dị, không nghiện ngập gì.Mỗi bữa ăn, hắn chỉ uống một ly rượu nhỏ.Hắn rất biết kiềm chế mỗi khi có dịp tụ tập chúng bạn.Nói vậy, cũng không phải là tuyệt đối. Năm thì mười hoạ hắn cũng say một lần. Những lần trót say, hắn cũng chẳng khác gì những thằng người say rượu. Nhưng có thể nói, hắn là một thằng say tử tế. Bởi khi say, hắn không quậy phá bao giờ. Đời hắn có hai lần say khá lý thú. Lần thứ nhất, hắn uống với đồng nghiệp ở một quán nhỏ ven Hồ Tây nhân dịp mừng thành tựu công việc. Đêm ấy, trăng sáng như ngọc. Hắn đang vui nên nhìn cái gì cũng thấy hứng thú.Hắn vịnh thơ.Chả là hắn cũng có chút tâm hồn lãng mạn, hễ cứ xuất khẩu là thành thơ. Bạn bè hắn lúc ấy đều chếnh choáng hơi men cả, chẳng biết hay dở ra sao, cứ thấy hắn vịnh thơ là vỗ tay tán thưởng. Đang lúc cao hứng, lại say quá chừng, hắn nhìn gà hoá cuốc thế nào mà thấy bóng của cái chòi câu do mặt trăng quăng xuống lại tưởng con thuyền đang bồng bềnh trên mặt nước. Con thuyền vốn là hình ảnh không thể nào quên của hắn thời thơ ấu. Thế là hắn muốn trổ cái tài chèo đò của hắn.Cứ thế, hắn nhào tới, nhào lui.Hắn ngã.Lại chồm dậy.Lại ngã.Lại chồm dậy.Chân hắn líu lại, bước thấp, bước cao. Đến lúc hắn lao ùm xuống nước…

Bữa ấy, hắn làm mọi người được một phen cười vãi cả tiểu.

Thứ Năm, 10 tháng 6, 2021

NGUYÊN AN - NGƯỜI CẦN MẪN VIẾT CHÂN DUNG


 

NGUYÊN AN – NGƯỜI CẦN MẪN VIẾT CHÂN DUNG

              Đọc “Sương lại càng long lanh”  Tiểu luận và chân dung văn học của Nguyên An, Nhà xuất bản Văn Học, 2020

                                     Vũ Nho

bo_vn_nguyn_an

            Mỗi người viết phê bình văn học có một cách thức, một con đường riêng đi vào thế giới văn chương. Có thể nói Nguyên An là một người thủy chung và có đóng góp quan trọng vào thể loại chân dung văn học. Vì sao có thể nói như vậy? Vì tác giả không  chỉ viết chân dung như các nhà văn đã viết chân dung quen biết  bằng văn xuôi là Nguyễn Tuân, Vân Long, Vũ Từ Trang, Trần Đăng Khoa, Nhật Tuấn,… bằng thơ là Nguyễn Vũ Tiềm, Vũ Quần Phương, Xuân Sách, Nguyễn Khôi, Đỗ Hoàng,… Khác biệt của Nguyên An chính là ở chỗ anh không chỉ thực hành, mà về lí thuyết,  sau khi cung cấp những chân dung nho nhỏ theo dạng vắn tắt về các nhà văn Việt Nam trong nhà trường, anh có cả một luận án tiến sĩ về chân dung văn học do GS Nguyễn Đăng Mạnh  là người hướng dẫn khoa học, bảo vệ tại khoa Ngữ văn, Đại học Sư phạm Hà Nội năm 1993. Với tư cách là một nhà khoa học nghiên cứu về chân dung, Nguyên An (Nguyễn Quốc Luân) đã khẳng định trong luận án của mình mấy  luận điểm vô cùng quan trọng về chân dung văn học. Chân dung văn học xét về thể loại, đó là loại bút kí, sáng tác văn chương. Xét trong lịch sử Văn học Việt Nam, những loại như Thơ vịnh nhân vật, Thơ điếu, Thơ tự vịnh, vè, câu đối, văn tế, văn xuôi tự sự ( liệt truyện, tiểu thuyết) đều thuộc về chân dung văn học.  Chân dung văn học là một dạng đặc biệt của phê bình văn học. Nhà nghiên cứu chia ra có loại chân dung văn học viết chủ yếu về cuộc đời nhà văn. Lại có loại chân dung văn học viết chủ yếu về sáng tác của nhà văn. Chân dung văn học là thể văn bộc lộ rõ nét chất chủ quan của người viết.

          Nhìn vào bản kê các tác phẩm viết và công bố của Nguyên An, có thể thấy rõ, tác giả là người thủy chung son sắt với thể loại chân dung văn học.