Thứ Bảy, 14 tháng 2, 2026

ĐỖ NGỌC YÊN dịch thơ ta ra thơ TÂY!

 

ĐỖ NGỌC YÊN dịch thơ ta ra thơ TÂY!

do-ngoc-yen-vhsaigon-1a

TRỊNH THỊ CÚC

ANH CÒN NỢ

Anh còn nợ

Xóm nghèo xơ xác

Một ánh trăng mơn mởn bóng chưa tròn

 

Đêm trung thu hồn nhiên như mắt trẻ Nợ một đời những buổi ấy trăng non.



YOU ARE IN DEBT

You still owe

The village is poor and miserable

A bright moonlight whose shadow was not yet full

Thứ Sáu, 13 tháng 2, 2026

TRANG THƠ CLB VĂN CHƯƠNG

 


TRANG THƠ CLB VĂN CHƯƠNG 

NGUYỄN XUÂN ĐẠT
Bài 1: NGUYÊN TIÊU NHỚ BÁC

Cứ mỗi mùa xuân về
Đêm nguyên tiêu trăng tỏ
Sân thơ tưng bừng mở
Ở khắp mọi vùng quê

Ta như thấy Bác về
Góp vui cùng con cháu
Ôi vầng trăng yêu dấu
Nhuộm vàng dòng sông xanh

Nguyên tiêu một bức tranh
Bác dệt bằng cảm xúc
Những vần thơ long lanh
Trôi trên dòng hư, thực

Ngày hội thơ náo nức
Trống hội vang quốc hồn
Âm vang lời sông nước
" Sơn hà Nam Đế cư"...

Ta bên em ngất ngư
Buộc thơ vào bong bóng
Thả lên trời gió lộng
Nguyên tiêu thấy Bác cười

Nguyễn Xuân Đạt

HÀ HẢI ANH

Bài 2: HOA HÀ NỘI

anh_ha_hai_anh

Xuyên mưa tuyết, vượt ngàn trùng viễn xứ,
Chợt Hà Thành ấm lại giữa lòng ta
Bóng Thăng Long hiện về trong dạ cổ,
Một tiếng quê lay động cõi hoa.

Thứ Năm, 12 tháng 2, 2026

Truyện ngắn THÁI BÁ TÂN

 


Truyện ngắn THÁI BÁ TÂN

MẶT NHỎ

“Sao mỗi lần làm ‘chuyện này’ với em, anh lại nhắm mắt?”

‘Chuyện này’ là chuyện làm tình, vì lúc ấy chúng tôi đang trên giường với nhau, không phải lần đầu, và cũng không lần đầu nàng hỏi câu ấy. Một người dạn dày ở tuổi nàng (quá năm mươi), lại khi đang mây mưa ngây ngất, mà ý tứ chọn từ thế sao? Nàng vẫn thường kêu rên không ít, có lúc còn buột ra những từ tục tĩu.

“Anh nhắm mắt thật à?” tôi giả bộ hỏi cho qua chuyện, rồi việc mình mình làm, hai mắt vẫn nhắm.

Trong một bài thơ tình của mình, ông nhà thơ Đức Henrick Heine nói về việc một cô gái trẻ cứ căn vặn ông sao lần nào hôn cô ta, ông cũng nhắm mắt. Và thay cho lờ đáp, lần nào ông cũng im lặng, với đôi mắt nhắm, hôn lên cái miệng nhỏ đáng yêu vừa hỏi một câu cũng rất đáng yêu ấy. Tôi bất giác cười thầm, chẳng rõ cười gì.

Nhưng tôi nhắm mắt vì những lý do khác ông.
Tôi đang nghĩ, đúng hơn, đang nhìn thấy rất rõ bằng đôi mắt nhắm của mình những gì xẩy ra với tôi và nàng nhiều năm về trước.

Thứ Tư, 11 tháng 2, 2026

TẢN VĂN CỦA PHẠM TÂM DUNG

 

TẢN VĂN CỦA PHẠM TÂM DUNG 

tm_dung_1

Củ nâu  cùng những kỷ niệm vơi đầy

 

                      Tản văn của PHẠM TÂM DUNG

 

Màu nâu, một màu sắc bình dị nhưng lại chứa đựng bao nhiêu kỷ niệm đẹp của người Việt Nam. Từ củ nâu, người ta có thể chế biến ra nhiều món ăn đặc biệt, như món thịt nộm nâu, một đặc sản của vùng Tây Bắc.

 

Củ nâu có hai loại, nâu đỏ và nâu nhựa. Nâu đỏ giã ra, nước của nó tươi, sẫm hơn tiết lợn một chút. Loại này dùng để nhuộm những "nước" đầu giúp vải màu tươi hồng, bà con gọi là..."nâu non". Loại này mềm, màu đẹp nhưng mà hay phai, thường dùng may đồ cho trẻ em và thiếu nữ thích...điệu đà. Nâu nhựa giã ra có màu đỏ ánh vàng, nhựa đặc dính, dùng để..."chiết" những "nước" vải sau cùng cho "chết màu". Loại vải này dày, khô cứng, dùng cho các bác gái, bác trai, mặc trấn ải nắng mưa và làm buồm nơi đầu sóng, ngọn gió.

 

Khi chế biến món ăn, người ta dùng nâu đỏ cho đẹp màu và có độ chát vừa phải. Vị của nâu, vừa khử mùi tanh lại giúp thực phẩm giữ được vị ngọt nguyên bản. Món thịt nộm nâu, ngon nhất phải là lợn rừng tươi nguyên. Thịt nạc mông kèm theo một chút thịt ba chỉ. Khâu chuẩn bị, không thể thiếu hạt rổi, tỏi, lá chanh, lá mơ, lá nhội, lá sung và mẻ...

Thứ Ba, 10 tháng 2, 2026

SỞ THÚ PHẠM HỒNG HÀ dịch

 


SỞ THÚ 

PHẠM HỒNG HÀ dịch

SỞ THÚ

Bela Abramovna Belova

 

Mời vào thăm sở thú

Không cần vé đâu nghe!

Gấu này, rồi đến cáo,

Sư tử, voi nữa nè.

 

Trên cành chim sơn ca,

Sói kia - chẳng đáng sợ

Giữ nhím trong tay nhá

Bế em này - linh miêu

 

Hoặc là chim cánh cụt

Đừng sợ gì bạn nha!

Sở thú này tớ đắp

Bằng đất nặn thôi mà 

 

(H.H dịch)

 

Nguyên tác

 

ЗООПАРК

Thứ Hai, 9 tháng 2, 2026

“Thi sĩ Phố Hiến” Lê Hồng Thiện: Thơ viết cho tuổi thơ

 

“Thi sĩ Phố Hiến” Lê Hồng Thiện: Thơ viết cho tuổi thơ

 

Vanvn- Đọc thơ “viết cho các em” của Lê Hồng Thiện, mọi nguồn chảy dài xa, mọi âm hưởng dư vang, mọi bến bờ ra đi và neo đậu đều sáng lên từ sự khai sáng “Hồn tôi” mà người đọc cảm nhận từ bài thơ được nhà thơ “Tự bạch” về chính mình, như thế: “Cả đời yêu tiếng bi bô/ Tóc càng bạc trắng ngây thơ càng nhiều/ Hồn tôi thả một cánh diều/ Căng dây đón gió chạy theo mục đồng”.

Nhà thơ Lê Hồng Thiện

Với Lê Hồng Thiện, có lẽ, đã trên ba mươi năm có lẻ, tôi còn nhớ kỷ niệm thật tươi xanh với “chàng Thi sĩ Phố Hiến” này, gần suốt một tháng mùa hè, thật đẹp.

Chủ Nhật, 8 tháng 2, 2026

BÚT KÍ BẰNG THƠ của THÁI BÁ TÂN

 


BÚT KÍ BẰNG THƠ của THÁI BÁ TÂN 

 
TẢN MẠN THÁI LAN
Năm nay lại đi Thái.
Hình như lần thứ mười.
Là vì yêu xứ Thái,
Cả đất nước, con người.
Kể ra về đất nước,
Nó không đẹp bằng ta.
Nhưng nó hơn nhiều cái.
Nhiều cái còn vượt xa.

Thứ Sáu, 6 tháng 2, 2026

THƠ MỜI HỌA

 

THƠ MỜI HỌA 

MƯỜI ngày nữa là LỄ TÌNH NHÂN. Kính mời tất cả cùng Họa Vui với đề tài muôn thuở nầy !
                   Nay kính,
                                   Đỗ Chiêu Đức
                                                        02-04-2026

Thơ Mời Họa :  
                                      LỄ TÌNH NHÂN
 
                          Inline image

                             Khéo bày ngày Lễ của Tình Nhân,
                             Vốn dĩ "người yêu" đã vạn năm.
                             Lập địa khai thiên nên hảo hạp,
                             Cùng trời cuối đất biết đồng tâm.
                             Ăn lông ở lổ yêu đà thắm,
                             Mặc gấm thêu hoa ái cũng thâm.
                             Bất kể gái, trai, già hoặc trẻ,
                             Giàu, nghèo đều có một "Tình Nhân" !
                                                                  Đỗ Chiêu Đức 
                                                                    02-04-2026

Inline image
 

vna_potal_phu_tho_lien_hoan_hat_xoan_thanh_thieu_nhi_thanh_pho_viet_tri_lan_thu_vi_nam_2019_stand









Thứ Năm, 5 tháng 2, 2026

NGUYỄN BẮC SƠN viết về VŨ NHO

 

NGUYỄN BẮC SƠN viết về VŨ NHO 

ong_nho
NHÀ VĂN VŨ NHO - ẢNH PHẠM VĂN SƠN

BÀI TRÊN FB NHÀ VĂN NGUYỄN BẮC SƠN.

Lại một niềm vui nho nhỏ nữa !

Cũng đã biết PGS.TS Vũ Nho ra cuốn sách mới LAI RAI PHÊ BÌNH BÌNH. Nhưng khi được tặng mới giật mình sửng sốt. Nó nặng đến nỗi buộc phải hai tay cầm, đặt lên cân. Giời ơi ! Những 1, 3 kg !
959 tr , 161 bài viết , nxb Tri thức, nhân dịp tác gỉa 79 Xuân xanh ! Ấy là ông không đưa vào một số tác gỉa nổi tiếng khác như Tố Hữu, Phạm Tiến Duật , không thì phải hơn ngàn trang !
Vũ Nho là một cây bút đa tài. Định hình và thành danh ở lĩnh vực nghiên cứu phê bình . Nói gộp vào thế chứ nhiều người chỉ nghiên cứu, không phê bình và ngược lại .
Vũ Nho đa dạng vô cùng. Vừa sáng tác, giải nhì truyện ngắn khu Việt Bắc, giải nhất VHNT tỉnh Bắc Thái (cũ). Vừa dịch thuật, tiếng Nga với 8 đầu sách.

TRUYỆN VUI của HOÀNG TUYÊN

 

TRUYỆN VUI của HOÀNG TUYÊN 

sinh__hot___thng_ba__2019_320

ÔNG THÔNG GIA CẤP CỨU

 

Nhà văn xuôi rất tiếc thời gian. Ma Văn Kháng cũng thế. Ông thường tâm sự. “Viết văn xuôi tốn công sức, tốn thời giờ lắm. Hơn nữa, cái số tôi nó vậy, lúc nào cũng bận rộn việc hành chính sự vụ!”

 

Cái số Ma Văn Kháng có thế thật! Lúc thì ông là phó giám đốc kiêm Tổng biên tập một nhà xuất bản. Khi thì vừa là uỷ viên chấp hành Hội kiêm Tổng biên tập một tạp chí. Thành ra để có thể viết được tác phẩm, ông phải tận dụng mọi thời gian rỗi rãi. Tuy thế, phiền cái là bạn bè rất quý ông, rất hay mời mọc ông chơi bời, ăn uống, bia bọt.

 

Có quý bạn mới mời! Nhưng nể bạn thì mất việc. Mà từ chối thẳng thì e mất lòng bạn. Thế là ông phải tìm mọi cách để chối từ khéo thịnh tình của bạn vậy. Ấy, thằng cháu nội hôm nay không ai trông! À, bà chị mới ở nhà quê lên. Đại để là vậy. Nhưng chả lẽ cứ lặp đi lặp lại mãi thế? Mà xem ra tìm cái cớ mới để thoái thác đâu có dễ.

 

“Mình cám ơn ông. Nhưng hôm nay không thể đi với ông được. Vì phải thăm ông thông gia ốm nặng đang cấp cứu ở trong bệnh viện.”


Một lần, Ma Văn Kháng khoái trá vì tìm được lý do độc đáo này. Và bạn bè cảm thông nên cũng không trách cứ gì ông cả.

 

Thời gian qua đi. Hôm ấy, một nhà văn mời ông dự bữa tiệc mừng nhà mới, ông vừa đứt lời từ chối, thì nhà văn nọ đã trợn mắt:

 

- Thế quái nào mà nhà ông thông gia nhà ông lại cứ cấp cứu luôn thế nhỉ?

 

Và cả hai cùng bật cười.

                                                                   29/5/2006

 

                                                                                                                                      

  

 

HỌP MẶT VỚI CÁC CỤ