MƯA XUÂN với LỜI BÌNH

Đây là quán tha hồ muôn khách đến !

NHỮNG CÂU ĐỐI TẾT BẰNG TIẾNG ANH
ĐỖ CHIÊU ĐỨC



Bản tiếng Việt
Vứt bỏ ảo tưởng đi, giữa giông bão dập vùi, mọi thứ thành vô nghĩa
Cuộc đời huyễn hoặc, mỏng tang, chớ hoài công vật vã ưu phiền
Trái đất trong lòng tay, đi đã hết vòng, luân hồi nếm đủ
Mà chẳng đổi thay gì, như hoài bão thời xa tắp hoa niên.
Bản tiếng Anh – English version
NGUYỄN XUÂN ĐẠT
Bài 1: NGUYÊN TIÊU NHỚ BÁC
Cứ mỗi mùa xuân về
Đêm nguyên tiêu trăng tỏ
Sân thơ tưng bừng mở
Ở khắp mọi vùng quê
Ta như thấy Bác về
Góp vui cùng con cháu
Ôi vầng trăng yêu dấu
Nhuộm vàng dòng sông xanh
Nguyên tiêu một bức tranh
Bác dệt bằng cảm xúc
Những vần thơ long lanh
Trôi trên dòng hư, thực
Ngày hội thơ náo nức
Trống hội vang quốc hồn
Âm vang lời sông nước
" Sơn hà Nam Đế cư"...
Ta bên em ngất ngư
Buộc thơ vào bong bóng
Thả lên trời gió lộng
Nguyên tiêu thấy Bác cười
Nguyễn Xuân Đạt
HÀ HẢI ANH
Bài 2: HOA HÀ NỘI

Xuyên mưa tuyết, vượt ngàn trùng viễn xứ,
Chợt Hà Thành ấm lại giữa lòng ta
Bóng Thăng Long hiện về trong dạ cổ,
Một tiếng quê lay động cõi hoa.
Truyện ngắn THÁI BÁ TÂN
MẶT NHỎ
“Sao mỗi lần làm ‘chuyện này’ với em, anh lại nhắm mắt?”
‘Chuyện này’ là chuyện làm tình, vì lúc ấy chúng tôi đang trên giường với nhau, không phải lần đầu, và cũng không lần đầu nàng hỏi câu ấy. Một người dạn dày ở tuổi nàng (quá năm mươi), lại khi đang mây mưa ngây ngất, mà ý tứ chọn từ thế sao? Nàng vẫn thường kêu rên không ít, có lúc còn buột ra những từ tục tĩu.
“Anh nhắm mắt thật à?” tôi giả bộ hỏi cho qua chuyện, rồi việc mình mình làm, hai mắt vẫn nhắm.
Trong một bài thơ tình của mình, ông nhà thơ Đức Henrick Heine nói về việc một cô gái trẻ cứ căn vặn ông sao lần nào hôn cô ta, ông cũng nhắm mắt. Và thay cho lờ đáp, lần nào ông cũng im lặng, với đôi mắt nhắm, hôn lên cái miệng nhỏ đáng yêu vừa hỏi một câu cũng rất đáng yêu ấy. Tôi bất giác cười thầm, chẳng rõ cười gì.
Nhưng tôi nhắm mắt vì những lý do khác ông.
Tôi đang nghĩ, đúng hơn, đang nhìn thấy rất rõ bằng đôi mắt nhắm của mình những gì xẩy ra với tôi và nàng nhiều năm về trước.

Củ nâu cùng những kỷ niệm vơi đầy
Tản văn của PHẠM TÂM DUNG
Màu nâu, một màu sắc bình dị nhưng lại chứa đựng bao nhiêu kỷ niệm đẹp của người Việt Nam. Từ củ nâu, người ta có thể chế biến ra nhiều món ăn đặc biệt, như món thịt nộm nâu, một đặc sản của vùng Tây Bắc.
Củ nâu có hai loại, nâu đỏ và nâu nhựa. Nâu đỏ giã ra, nước của nó tươi, sẫm hơn tiết lợn một chút. Loại này dùng để nhuộm những "nước" đầu giúp vải màu tươi hồng, bà con gọi là..."nâu non". Loại này mềm, màu đẹp nhưng mà hay phai, thường dùng may đồ cho trẻ em và thiếu nữ thích...điệu đà. Nâu nhựa giã ra có màu đỏ ánh vàng, nhựa đặc dính, dùng để..."chiết" những "nước" vải sau cùng cho "chết màu". Loại vải này dày, khô cứng, dùng cho các bác gái, bác trai, mặc trấn ải nắng mưa và làm buồm nơi đầu sóng, ngọn gió.
Khi chế biến món ăn, người ta dùng nâu đỏ cho đẹp màu và có độ chát vừa phải. Vị của nâu, vừa khử mùi tanh lại giúp thực phẩm giữ được vị ngọt nguyên bản. Món thịt nộm nâu, ngon nhất phải là lợn rừng tươi nguyên. Thịt nạc mông kèm theo một chút thịt ba chỉ. Khâu chuẩn bị, không thể thiếu hạt rổi, tỏi, lá chanh, lá mơ, lá nhội, lá sung và mẻ...
PHẠM HỒNG HÀ dịch
SỞ THÚ
Bela Abramovna Belova
Mời vào thăm sở thú
Không cần vé đâu nghe!
Gấu này, rồi đến cáo,
Sư tử, voi nữa nè.
Trên cành chim sơn ca,
Sói kia - chẳng đáng sợ
Giữ nhím trong tay nhá
Bế em này - linh miêu
Hoặc là chim cánh cụt
Đừng sợ gì bạn nha!
Sở thú này tớ đắp
Bằng đất nặn thôi mà
(H.H dịch)
Nguyên tác
ЗООПАРК
Vanvn- Đọc thơ “viết cho các em” của Lê Hồng Thiện, mọi nguồn chảy dài xa, mọi âm hưởng dư vang, mọi bến bờ ra đi và neo đậu đều sáng lên từ sự khai sáng “Hồn tôi” mà người đọc cảm nhận từ bài thơ được nhà thơ “Tự bạch” về chính mình, như thế: “Cả đời yêu tiếng bi bô/ Tóc càng bạc trắng ngây thơ càng nhiều/ Hồn tôi thả một cánh diều/ Căng dây đón gió chạy theo mục đồng”.

Với Lê Hồng Thiện, có lẽ, đã trên ba mươi năm có lẻ, tôi còn nhớ kỷ niệm thật tươi xanh với “chàng Thi sĩ Phố Hiến” này, gần suốt một tháng mùa hè, thật đẹp.