NGÔ ĐỨC HÀNH giới thiệu

Đây là quán tha hồ muôn khách đến !

PHẠM HỒNG HÀ dịch
BÀI CA VỀ SỰ RÈN LUYỆN
Bela Abramovna Belova
Em đi dạo choàng khăn
Đeo găng tay ấm áp
Mèo Muốc-ka phong phanh
Chẳng sợ chi gió táp
Cả đông cũng như hạ
Chân trần khắp mọi nơi
Ấy thế mà lạ quá (*)
Chẳng cảm cúm bao giờ
Mèo không đau họng nhé,
Viêm phế quản cũng không,
Bởi ngay từ thuở bé
Đã chăm rèn luyện luôn
Chú thích
(*) Nguyên văn: Và mặc dù, mặc dù như vậy (И при всём, при всём при этом)
(H.H dịch)

TRÍ TUỆ CỦA TRÁI TIM
Một lần trong cuộc họp, Bạn tôi nói sai một vấn đề gì đó. Bị phê bình. Bạn cố cãi. Thế là tôi huy động tất cả bằng chứng lý lẽ đề phủ nhận ý kiến của bạn. Mục đích làm cho bạn phải tâm phục, khẩu phục. Bạn cúi đầu không nói gì…
Khi tan họp, mọi người ra về, bạn ngồi lại. Đầu hơi cúi, vẻ mặt buồn rười rượi. Tôi bảo :
- Về thôi!
Bạn tôi rơm rớm nước mắt và nhỏ nhẹ:
- Sao Rẫn nói nhiều thế? Có phải nói thế người ta mới hiểu đâu...



Гаснут красные крылья заката,
Тихо дремлют в тумане плетни.
Не тоскуй, моя белая хата,
Что опять мы одни и одни.
Чистит месяц в соломенной крыше
Обоймённые синью рога.
Не пошел я за ней и не вышел
Провожать за глухие стога.
Знаю, годы тревогу заглушат.
Эта боль, как и годы, пройдет.
И уста, и невинную душу
Для другого она бережет.
TRẦN THANH CẢNH DIỄN CA


LA KHẮC HÒA TỨC LÃ NGUYÊN


Ấn tượng với tập thơ “Thi phẩm tứ nữ họ Đoàn”, Nhà xuất bàn Hội nhà văn, 2026
VŨ NHO
Tôi có duyên may mắn được làm quen và giới thiệu các nữ sĩ họ Đoàn trên thi đàn Việt. Hai nhà thơ Đoàn Thị Ký và nhà thơ Đoàn Thị Lam Luyến tôi từng giới thiệu trong cuốn sách “33 gương mặt thơ nữ”, nhà xuất bản Hội nhà văn, 2009. Nhà thơ Đoàn Ngọc Thu, tôi đã từng viết về thơ chị sau khi chị ra mắt tập thơ Vé một lượt, nxb Hội Nhà văn, 2013. Bài viết của tôi nhan đề : “Người đàn bà kiêu hãnh sống và yêu”. Riêng nhà thơ Đoàn Thị Tảo thì do điều kiện tôi chưa tiếp xúc với thơ chị nhưng đã biết chị qua bài thơ “Cho một ngày sinh” được nhạc sĩ Trọng Đài phổ nhạc thành bài hát “ Chị tôi” nổi tiếng.
Bốn nữ sĩ họ Đoàn tập hợp trong tập này, mỗi người một hoàn cảnh, một cá tính, một sự nghiệp. Mỗi người chỉ chọn 36 bài trong sự nghiệp thơ ca khá to lớn của mình. Mỗi nhà thơ lại chọn một bài viết về thơ mình. Đoàn Thị Tảo có bài viết “Nhà thơ Đoàn Thị Tảo – Tình riêng bỏ chợ” của Triệu Bình Thanh. Đoàn Thị Ký có bài của nhà thơ TS Phạm Đình Ân “Thơ Đoàn Thị Ký”. Đoàn Thị Lam Luyến có bài viết của nhà thơ Duy Phi “Đoàn Thị Lam Luyến – kết tình trên lưng cá voi” . Đoàn Ngọc Thu có bài viết của nhà văn Đỗ Bích Thúy “Đoàn Ngọc Thu và sự lộng lẫy của những nỗi buồn”. Cuối tập là một tiểu luận dài về thơ của 4 người do thạc sĩ, nhà phê bình Nguyễn Văn Hòa viết “Cái tôi khắc khoải, suy tư và khát vọng tình yêu mãnh liệt trong “Thi phẩm tứ nữ họ Đoàn”.
Thật ấn tượng với phụ để của mỗi nhà thơ.
Đoàn thị Tảo : TÌNH RIÊNG BỎ CHỢ
Đoàn Thị Ký : CÁI ĐÊM ẤY THẾ MÀ MƯA
Đoàn Thị Lam Luyến : LÀM NHÀ TRÊN LƯNG CÁ VOI
Đoàn Ngọc Thu : SAU BÃO LẠI LÀ BÃO
Đúng là mỗi người mỗi vẻ, mỗi số phận, mỗi nỗi niềm. Tình riêng bỏ chợ như khái quát, như dự báo về nỗi bơ vơ, sự đổ vỡ. Cái đếm ấy thế mà mưa là thảng thốt về sự bất ngờ, đột ngột, ngoài dự liệu. Làm nhà trên lưng cá voi cho thấy sự mạnh bạo, quyết đoán, nhưng ẩn chứa sự đổ vỡ, bất thành. Sau bão lại là bão như khẳng định bão tố liên tiếp, thử thách số phận con người. Nhìn đại cục là như thế, nhưng về đời thơ của mỗi người đâu có đơn giản như một phụ đề, dù có chọn lựa cân nhắc kĩ lưỡng nhiều bề?