Thứ Ba, 16 tháng 6, 2026

THƠ VUI 2 CỤ THÁI ĐÍNH & Y VĂN

 

THƠ VUI 2 CỤ THÁI ĐÍNH & Y VĂN 

tiu_lm

THƠ VUI:
CÁI HƯƠNG BAY- MŨI CŨNG SAY


CÁI HƯƠNG BAY
(Đáp bà bạn Bắc Ninh mời ra ăn mít)
Quả mít thật to múi lại dày
Trông màu bắt mắt muốn xơi ngay
Ngán nỗi đường xa lưng lại mỏi
Thôi đành ngồi hưởng cái hương bay…
Nguyễn Thái Đính
(Nghệ An)


MŨI CŨNG SAY
(Hỏi bà bạn BN và ông NTĐ)


Vì thuộc siêu sao thứ mít này
Mấy trăm cây số vẫn hương bay?
Hay vì ảo giác ông Thái Đính
Mắt nhìn ảnh mít, mũi cũng say?
Đinh Y Văn

trechantrau

 In bài viết
Phản hồi

Người gửi / điện thoại

Nội dung

 
 

Thứ Hai, 15 tháng 6, 2026

 



THẾ GIỚI LOÀI VẬT TRONG THƠ THIẾU NHI CỦA VŨ XUÂN QUẢN

Tập thơ “Con vẹt láu lỉnh”
Vũ Nho
Vũ Xuân Quản bắt đầu sự nghiệp làm thơ của mình bằng tập thơ viết cho thiếu nhi “ Con đường thu bay” do Sở văn hóa và thông tin Hòa Bình xuất bản năm 2000. Mấy năm sau đó, nhà thơ xuất bản liên tiếp 4 tập thơ viết cho người lớn : Gieo mầm ( 2002), Duyên trời ( 2003), Huyền thoại sông Đà ( 2007), Kì tích thoạt đầu sông ( 2008). Rồi tác giả lại quay lại với đề tài cho các em : Thần Lửa ( 2010). Sau khi công bố tập thơ này, cái tên Vũ Xuân Quản xuất hiện trên báo giấy, báo mạng chủ yếu là những vần thơ viết cho các em. Hình như nhà thơ bắt đầu cảm thấy chuyên tâm về mảng đề tài này, và cũng cảm thấy niềm hứng khởi khi viết cho trẻ em. Không biết có phải sau khi lên chức ông, nhà thơ yêu cháu này có nhu cầu quan sát, kể chuyện, chăm sóc cháu, nên chuyên tâm về những chuyện xung quanh cháu hay không. Chỉ biết là bây giờ, tác giả lại đã có “Con vẹt láu lỉnh” với 38 bài thơ lục bát dành cho cháu mình và các cháu bé cùng lứa tuổi.

ĐÔI DÒNG KỈ NIỆM VỚI GS.TS. LỘC PHƯƠNG THỦY

 





ĐÔI  DÒNG KỈ NIỆM VỚI GS.TS. LỘC PHƯƠNG THỦY

                           VŨ NHO

           Các bạn Văn khóa một Đại học Sư phạm Việt Bắc  đều biết, tháng 9 năm 1970, mọi người nhận Quyết định về các địa phương công tác, thì bốn tên Lộc Phương Thủy, Bàn Tiến Tân, Bùi Phú Hảo và Vũ Nho không phải đi đâu cả mà được giữ lại Khoa làm cán bộ giảng dạy trẻ. Tất nhiên, chúng tôi phải là người học khá, giỏi nên mới có vinh hạnh này. Khi đó Thủy về tổ Văn học nước ngoài. Ba chàng trai cùng về tổ Văn học Việt Nam cổ và văn học dân gian do thầy Phạm Luận làm tổ trưởng, thấy Vi Hồng tổ phó. ( Sau này mới gọi là Chủ nhiệm, Phó Chủ nhiệm  bộ môn).

          Chúng tôi chắc cũng chẳng đề đạt nguyện vọng gì. Khoa và Trường đặt đâu thì yên vị ở đó.

          Thủy và Bùi Phú Hảo đều có người thân hộ khẩu, nhà cửa Hà Nội nên không lo gì việc về Hà Nội đọc sách chuyên môn. Tôi và Bàn Tiến Tân không có điều kiện đó thì xin ăn nhờ ở đậu Viện Văn Học. Hồi đó chả phải tiền nong gì. Chỉ có cái GIẤY GIỚI THIỆU của Trường là xong.

          Thủy cưới anh Nguyễn Ngọc Phú, chàng sĩ quan quân đội mà hình như anh chị quen biết từ hồi nàng còn học phổ thông ở Sơn La. Có lẽ chỉ có Bùi Phú Hảo may chăng có điều kiện dự. Còn tôi và Bàn Tiến Tân thì không.

          Cưới xong một thời gian đủ chín tháng mười ngày thì Thủy sinh cháu gái Nguyễn Phương Ngọc.

          Hồi sơ tán ở làng Lân, tôi không rõ Thủy ở nhà bác nào. Tôi và Tân thì ở nhà kho của Hợp tác xã, sau làm nhà riêng cùng thầy Nguyễn Văn Túc ở vườn nhà bà Khưu, mẹ của cô Bùi Thị Vân, vợ Bàn Tiến Tân sau này.

          Tôi nhớ hồi đó, em trai Thủy là cậu Bằng lên hỗ trợ cho chị gái. Bằng cùng tôi vào núi Chúa để lấy củi đun. Tôi vẫn nhớ chàng trai cao lớn, hiền lành, dễ mến.

          Hết sơ tán, chúng tôi về lại thành phố. Anh Phú thi thoảng lên thăm mẹ con Thủy. Thủy ở gian cạnh lối đi sang khu Hiệu bộ.

          Rồi Thủy , Nguyễn Minh Thuyết, Bàn Tiến Tân cùng đi thi nghiên cứu sinh một lần. Cả ba đều đỗ. Riêng Thủy đỗ đầu khối Xã hội với tổng điểm 3 môn thi là 25 điểm.

          Tôi được khích lệ, cũng đi thi năm sau và cũng đạt điểm vẻ vang, không Thủ khoa cũng Á khoa với tổng 3 môn vừa tròn 24.

          Con đường đi thi của tôi cũng không suôn sẻ như các bạn. Tôi đăng kí thi Lí luận Văn Học, nhưng hồ sơ Phòng khoa học nhà trường gửi muộn nên Bộ không chấp nhận. Bấy giờ bà Nguyễn Thị Bình Bộ trưởng xin Liên Xô đào tạo các chuyên gia phương pháp. Bộ gợi ý nếu đồng ý đi Phương pháp bọ môn thì được. Tôi đã nghỉ mọi việc, đã bắt đầu nghe giảng,… đành liều! Vậy là bên cạnh môn Triết học, Văn học Việt Nam, thay vì môn Lí Luận Văn Học, tôi lọ mọ đi học Giáo dục học để thi. ( Môn này do GS Đặng Vũ Hoạt  và GS Nguyễn Cương dạy).

          Ơn Giời tôi đỗ và cũng sang Lênnigrat. Thủy và Thuyết học ở Tổng hợp mang tên Jdanov. Tôi bên Sư phạm Ghéc xen.

Tôi có đến dự Bảo vệ của Nguyễn Minh Thuyết và của Lộc Phương Thủy. Khi ấy tôi mới năm thứ hai ở Nga. Nghe các vị Thuyết, Thủy “bắn lên thanh” tiếng Nga, tôi phục sái cổ . ( Sau đến khi tôi bảo vệ thì tôi cũng bắn, thậm chí còn “cù” Hội đồng nữa).

          Về Việt Nam, anh Phú có quen anh Khiêm ở Vụ tổ chức cán bộ của Bộ Giáo Dục. Bởi thế mà Thủy được chuyển về Viện Văn Học để “hợp lí hóa” gia đình.

          Về sau tôi cũng xin được về Hà Nội.

Một kỉ niệm sâu sắc là khi tôi và cháu thứ hai đến chơi nhà Thủy, lúc ấy việc chuyển tem phiếu chậm hay sao đó nên khi ra về, Thủy đã tặng bố con tôi chai nước mắm mua tiêu chẩn tem phiếu. Ôi chà, món quà mới quý làm sao.

          Về Hà Nội, vợ chồng Thủy hay tụ tập bạn bè. Lúc đầu ở khu Vĩnh Hồ, sau là Hà Thành Plaza, cuối cùng là làng Việt Kiều châu Âu ở Mỗ Lao. Lần nào chúng tôi cũng đi cả hai vợ chồng.

          Những lần kỉ niệm Khoa và Trường, tôi và lộc Phương Thủy với tư cách khóa một, với tư cách cán bộ cũ đều có mặt. Tôi nhớ hai cuộc. Một cuộc tôi cùng Thủy lên thăm thấy Phạm Luân. Trò chuyện, chụp ảnh. Rồi sau đó thầy Phạm Luận xuống gặp các vị trong Khoa. Không ngờ đó là lần duy nhất thầy có mặt, cũng là điềm thầy chào mọi người để vĩnh viễn đi xa.

          Lần khác tôi cùng Thủy đón thầy Trần Văn Bính ở học viện  quốc gia Hồ Chí Minh ( Trường Nguyễn Ái Quốc). Tôi “bắn” liên tục các câu chuyện, thầy Bính lắng nghe, xác nhận, còn Thủy thì  “bổ sung”.

          Chúng tôi hay đọc mạng và còm. Thủy hay gọi tôi là “Lão”, còn tôi không gọi nàng là “Mụ”, mặc dù hồi chưa sang Nga, công đoàn có tập vở kịch Thủy đóng vai Mụ Na Nông, còn Nguyễn Minh Thuyết đóng vai Xan Tuýt. Tôi chỉ dùng từ “bà bạn” cho trung tính thôi ( hãn hữu qua điện thoại tôi mới gọi nàng là “MỤ”).

          Phải nói rằng trong các bạn học  khóa một thì  bốn chúng tôi Tân, Hảo, Thủy,    Nho giờ chỉ còn nhõn hai tên, nên hễ in sách là thế nào tôi cũng tặng Thủy. Cuốn “Lai rai phê bình” 2025 số trang 960 khổ  16 x 24 cm, tôi có 3 bài về thơ Trần Trung,  phác thảo chân dung Lộc Phương Thủy “ Người đàn bà Tày chiếm lĩnh văn Tây” và một bài vè Bàn Tiến Tân “ Những điều mới mẻ và thú vị trong luạn án Tiến sĩ của Bàn Tiến Tân”.

          Năm nay Trường ĐHSP Việt Bắc kỉ niệm tuổi 60 ( 1966 - 2026 ), châc chắn Vũ Nho tôi với Lộc Phương Thủy sẽ có dịp về lại cái nôi khoa Văn yêu quý, nơi  nuôi dưỡng chúng tôi trưởng thành.

                                          15/6/202







Chủ Nhật, 14 tháng 6, 2026

VƯƠNG TÂM giới thiệu NGUYỄN THẾ KIÊN

 



Nhà thơ Nguyễn Thế Kiên:

"LỠ SAY LÀM ƯỚT THU RỒI"
Vương Tâm
Mới làm quen với nhà thơ Nguyễn Thế Kiên được dăm năm nay nhưng tôi đã đọc thơ của anh từ khá lâu. Những câu thơ tình của Kiên ám ảnh tôi tạo nên ấn tượng kỳ thú với hình ảnh rất đậm phong cách tượng trưng như: “Thấy mưa trong một câu mời/ Rớm phương mắt cũ bên trời thủy tinh” (Thấy mình trong ấy). Tôi ngạc nhiên với những câu thơ lục bát được viết mới lạ hẳn. Cho dù Kiên đã từng ngộ rằng: “Thơ tôi mang hộ khẩu làng/ Từng trang đồng ruộng thênh thang chuyện mùa” (Thơ tôi). Nhưng rồi thơ Kiên càng đột biến với từ ngữ tạo một giọng điệu riêng biệt.
* Kẻ quê ra phố vọng làng
Cuộc đời Kiên có sự phá cách khi bỏ nghề làm ruộng dấn thân vào con đường thi ca chuyên nghiệp. Kiên khoác ba lô thơ Lục Bát trên lưng ngạo nghễ ra Hà Nội cất lên tiếng ca của mình. Một chú sơn ca lạ trên đất khách quê người. Tôi đã từng được nghe Kiên cất tiếng hát trong ngôi nhà trọ nơi góc phố. Đó là một làn điệu hát Văn nơi quê anh ở Ý Yên, Nam Định (nay Ninh Bình). Tôi yên lặng ngồi bên và lắng nghe từng lời hát trong trẻo: “Ta từ rơm rạ hóa thân/ Vịn trong bóng chữ đường gần ngõ xa/ Dưới vầng trăng thuở ông cha/ Nâu sồi đất ngổn ngang qua đận này” (Trước vầng trăng cũ). Tiếng đàn nguyệt cứ réo rắt thở than. Thì ra người ta nói hồi còn ở quê Kiên có biệt tài làm MC đám cưới rồi còn tham gia đàn hát là có thật.

THẾ HÙNG giới thiệu NGUYỄN DUY

 


THƯƠNG LỢN LÒI

THI SỸ NGUYỄN DUY
Trưa nay ( 10/6/2026), một anh bạn từ miền Nam bay ra báo tin: Anh Duy yếu lắm. Tôi gọi ngay cho Duy, 2 cuộc không trả lời. Lúc sau Duy gọi lại :
- Alo, cụ à
- Bạn gìa khỏe không?
- Tôi yếu lắm
- Mùa thu ra Hà Nội làm sinh nhật lũ lợn lòi được không?
- Không chắc, không biết bác sỹ có cho đi không? Thôi nhé, tôi ngọng nói khó khăn lắm. Cúp máy.
Thế nghĩa là bạn tôi trọng bệnh. Chàng dân quân cường tráng đánh Mỹ ở cầu Hàm rồng giờ đã thành lão già 80 nói đã khó khăn do mấy lần tai biến, đột quỵ. Đã hẹn thu này khi heo may về Duy ra Hà Nội làm sinh nhật lần thứ 80 với Thế Hùng, Minh Chuyên và Dương Trung Quốc. Nếu lợn lòi Trần Tiến ra được thì quá hay.

Thứ Bảy, 13 tháng 6, 2026

PHAN CHI giới thiệu

 


Có một người khoẻ mạnh

Chẳng ốm đau bao giờ
Đến một ngày đã định
Chết, leo lên bàn thờ
Hết thất tuần lưu luyến
Hồn bay lên thiên đàng
Nhà chức trách chất vấn
Cần lý lịch rõ ràng:
- Năm nay bao nhiêu tuổi
Chết vì bị bệnh gì?
Tim gan hay phèo phổi
Hay là bệnh nan y?

BÙI VIỆT THẮNG giới thiệu HOÀNG DỰ

 


Cuộc chiến thứ hai của người lính

(Viết về chiến tranh từ cái nhìn đương đại – trường hợp Hoàng Dự)

- BÙI VIỆT THẮNG

VIẾT VỀ CHIẾN TRANH TỪ CÁI NHÌN ĐƯƠNG ĐẠI

Thực tiễn văn học xác nhận sự trở lại ngoạn mục của đề tài chiến tranh trên văn đàn Việt Nam đương đại với hai nguyên tắc viết đạt tới hiệu năng – hiệu lực – hiệu quả nghệ thuật: Dịch chuyển chiến tranh từ chiến địa vào mỗi căn nhà và tiếp cận “vi lịch sử” trong thời hậu chiến. Khuynh hướng nghệ thuật này được bện rễ từ thành tựu của văn học đổi mới, biểu đạt tập trung trong thể loại văn xuôi với các tác phẩm gây nhiều tiếng vang và ấn tượng: Đội hành quyết của Thái Bá Lợi, Bến không chồng của Dương Hướng, Đêm làng Hạ Nhân của Sương Nguyệt Minh, Trên đất kẻ thù của Lê Lan Anh, Tiểu thuyết đàn bà của Lý Lan, Mảnh vỡ của mảnh vỡ của Vĩnh Quyền, Nhiệt đới gió mùa của Lê Minh Khuê, Người yêu dấu và những truyện khác của Dạ Ngân, Lạc vào giông bão của Phương Văn, Quay đầu lại là bờ của Hữu Phương, Hương của Nguyễn Thụy Kha, Tình yêu vĩnh cửu của Trần Thiên Hương, Từ giờ thứ sáu đến giờ thứ chín của Nguyễn Một, Hai chồngHuyền diệu tình người của Hoàng Dự. Dấu vết chiến tranh của Từ Nguyên Tĩnh,...

Thứ Sáu, 12 tháng 6, 2026

THƠ TRẦN TRỌNG GIÁ

 

THƠ TRẦN TRỌNG GIÁ 

anh_anh_gia

VẪN VUI - BUỒN ẤY…

Ngày nào chẳng giống ngày nào
Phòng như trống rỗng gió vào lại ra
Bóng mình chạm với bóng hoa
Giữa thâm thấp đất, giữa là là mây.

Vẫn buồn vui ấy khôn khuây
Đi đâu rồi vẫn về đây nỗi mình
Người qua như thể vô tình
Để ta hun hút bóng hình trong mơ.

Lời đêm chân thật – dại khờ
Nghe cay cay mắt, biết ngờ hay tin
Ngước lên ngàn giọt sao im
Chỉ mình ta với trái tim thét gào.

Thứ Năm, 11 tháng 6, 2026

VŨ NHO giới thiệu THƠ TRẦN THÙY

 

VŨ NHO giới thiệu THƠ TRẦN THÙY 

v_nho_nguyn_kh

 

ĐÔI ĐIỀU CẢM NHẬN TẬP THƠ “KỈ NIỆM XANH”

                              VŨ NHO

Đã tự nhủ rằng từ nay sẽ rửa tay, gác dần bản phím. Không viết nữa vì đã viết quá nhiều. Ấy thế mà khi nhà thơ Bùi Việt Mỹ gọi điện yêu cầu viết mấy trang về tập thơ của tác giả Trần Thùy, lại nể không nỡ từ chối!

          Ừ thì viết! Nhà văn thì phải viết thôi. Như đã là tằm thì phải nhả tơ. Biết làm sao!

          Tôi đã chăm chú đọc 110 bài viết của tác gia Trần Thùy, lại tiện đọc bài giới thiệu của nhà thơ Bùi Văn Kha mà tôi quen biết ở đầu sách. Anh Bùi Văn Kha đã nhấn mạnh đến “Tính trung thực” của thơ Trần Thùy. Nhà thơ lẩy ra 4 bài, Kỉ niệm để đời, Bên dòng sông xưa, Bắc Cạn quê hương ta Kỉ niệm xanh coi như những bài thơ tiêu biểu của tác giả. Một sự lựa chọn đúng nhưng hình như chưa đủ. Có lẽ cần phải trích thêm đôi ba bài nữa, nhưng e dài quá chăng?

Thứ Tư, 10 tháng 6, 2026

MƠ ĐƯỢC HÁI SEN của NGUYỄN DU

 

ĐỖ CHIÊU ĐỨC giới thiệu 

 

Góc Việt Thi :
                            MƠ ĐƯỢC HÁI SEN của NGUYỄN DU    

                         Inline image

      Trong "Nam Trung Tạp ngâm 南中雜吟" của cụ Nguyễn Du 阮攸, ghi lại tất cả những bài thơ mà ông đã làm trong thời gian "Làm quan ở kinh đô Huế" (1805-1808). Sau đây là chùm thơ "Hái Sen" nổi tiếng của ông đã được trích làm những bài học thuộc lòng trong văn thơ cổ lớp 11 của chương trình THPT. Kính mời các bạn cùng đọc và thưởng thức hệ thống 5 bài thơ "MỘNG ĐẮC THÁI LIÊN 夢得採蓮 Mơ Được Hái Sen" của Nguyễn Du sau đây :

                 其一                    Kỳ nhất
             緊束蛺蝶裙     Khẩn thúc kiệp điệp quần
             採蓮棹小艇     Thái liên trạo tiểu đĩnh
             湖水何浺瀜     Hồ thủy hà xung dung
             水中有人影     Thủy trung hữu nhân ảnh

                 其二                   Kỳ nhị
             採採西湖蓮     Thái thái Tây Hồ liên
             花實俱上船     Hoa thực câu thướng thuyền
             花以贈所畏     Hoa dĩ tặng sở úy
             實以贈所憐     Thực dĩ tặng sở liên