TRUYỆN NGẮN THÁI BÁ TÂN


Đây là quán tha hồ muôn khách đến !



VỌNG MÃI NHỮNG LỜI CA
I - Mẹ cắm nén nhang lên ngôi mộ con trai ở Nghĩa trang Liệt sỹ, rồi đưa những ngón tay
run rẩy lần qua lần lại dòng chữ trên tấm bia có ghi tên: Liệt sĩ Hoàng Thiết Huy. Đã ngót bốn
mươi năm, Mẹ ra ngóng vào trông, đợi cái ngày này. Đó là ngày chính quyền địa phương tổ
chức quy tập, đón rước các Liệt sĩ ở khắp mọi miền tổ quốc trở về nghĩa trang quê hương
mình.
Hai dòng nước mắt của Mẹ đọng lại trên hai hốc mắt trũng sâu, rồi trào ra, lăn dài trên
khuôn mặt gầy gò, sạm đen vì cái nắng cái gió của vùng nông thôn đồng bằng Bắc bộ. Đôi
môi Mẹ lập bập, run rẩy, phát ra những âm thanh vỡ vụn khi gọi tên đứa con trai của mình.
- Con ơi! Huy ơi! Mẹ đến với con đây. Bây giờ thì mẹ con mình luôn được ở bên nhau rồi!
Trời đã sang thu, con của mẹ có lạnh lắm không?





Bản tiếng Việt
Tre - chỉ nở hoa một lần trong đời, nở rồi để chết
Người nở hoa cả trăm lần hơn, xứng đáng sống nhiều đời
Bản tiếng Anh – English version
NIỀM VUI ĐẦU XUÂN MỚI

TẤM LÁ BỒ ĐỀ - BỨC THƯ CỦA CỤ TỔ ĐOM ĐÓM
- Xẩu Hổ ơi, bạn có thể giúp tôi việc này được không? – Đom Đóm cất tiếng.
- Được chứ! Từ khi về xóm Vực Gió, cậu đã mang theo ánh sáng về cho chúng tôi mà chưa ai giúp cậu được việc gì. Cậu mau nói đi! – Xấu Hổ vội trả lời.
- Việc là thế này. Tôi đã vượt qua bao cánh đồng chết, qua cả những dòng sông nơi thì mềm mại hiền hòa, nơi lại cáu kỉnh vì ốm bệnh mới về được nơi này. Tôi không phải về lại quê nhà chỉ để tìm một chốn nương thân. Cũng không phải chỉ để đợi đêm đêm chong đèn mở hội. Cụ cố có giao cho ông tôi phong thư này. Rồi ông tôi, trước khi nhắm mắt lại gọi bố tôi đến dặn dò cẩn thận rằng, “bức Di thư này quyết định sự sống còn của dòng họ Đom Đóm”. Bây giờ, đại gia đình tôi chỉ còn lại ít người. Bố đã giao cho tôi nhiệm vụ phải mang bằng được bức Di thư về lại quê nhà. Bố tin, tôi sẽ gặp người có thể giúp đỡ dòng họ Đom Đóm chúng tôi.
- Sứ mệnh của cậu thật lớn! Không biết liệu tôi có giúp được gì không? – Xấu Hổ lo lắng.