NHÀ VĂN HÀN QUỐC viết về SƯƠNG NGUYỆT MINH

NHÀ VĂN SƯƠNG NGUYỆT MINH
Đây là quán tha hồ muôn khách đến !

NHÀ VĂN SƯƠNG NGUYỆT MINH

NGUYÊN HỒ, LAM LUYẾN THI THƠ
Trại sáng tác Nha Trang năm ấy, nhà thơ Lam Luyến từ Hà Nội vào dự trại làm xốn xang bao trái tim đấng mày râu...
Chà chà! Gây ấn tượng với người đẹp bằng cách nào đây quả là một việc không dễ? Thôi thì mỗi người một kiểu, ai cũng muốn trổ hết tài để người đẹp liêu xiêu. Thật là một cuộc tỉ thí âm thầm đầy lãng mạn.
Không chịu thua cánh trẻ, nhà thơ Nguyên Hồ cũng to nhỏ “dăm ba câu phải trái” với người đẹp của mình bằng cách rất riêng:
Nha Trang Luyến đến lần đầu
Chưa vui xum họp đã sầu chia ly
Luyến đến rồi Luyến lại đi
Nha Trang hỏi Luyến có gì luyến không?

NGUYỄN NGỌC QUẾ
CHẦM CHẬM MÙA XUÂN
Chầm chậm em đi
Men lối cỏ
Hoa li li từng giọt ngấn vàng
Hoa chuông tím ngân lên thánh thót
Chú cào cào nhảy tách
Bước mùa Xuân
Chầm chậm em đi
Men bờ nắng
Gió mỏng manh mây cũng mơ màng
Dịu dàng bao chồi cây tơ nõn
Chú sáo non cong mỏ hót
Tiếng mùa Xuân
Chầm chậm em đi
Rộn đường áo trắng
Bước học trò gõ nhịp mùa Xuân
Khe khẽ nhé trái tim mười sáu
Cánh ong bay mềm mại
Cánh mùa Xuân.
3/1994
Trong tập “Tí tách mưa rơi” Nxb Kim Đồng, 2008



Nhà thơ ÁI NHÂN
ĐT: 0984470914
Bồ Đề - Hà Nội
THƠ THÁNG BA
Lời Tháng Ba
Đầu làng hoa gạo bung hoa
Đỏ nhòe nước mắt phôi pha nạ dòng
Bến sông hoa cải trổ ngồng
Cánh cò đói gió, quặn lòng nhớ mong
Chập chờn khúc khuỷu long đong
Mười hai bến nước đâu dòng em mơ
Ai người chuốt gió buộc thơ
Buông câu thương nhớ vu vơ mà cười
Hoa như đuốc thắp đỏ trời
Cháy lên khao khát những lời tháng ba
Lập lòe đom đóm bay ra
Tương tư vô định… kiêu sa mơ màng
Hồn Làng

NA RÌ LŨNG XUÂN
Ngày đầu xuân lên thăm quê em
Đường độc đạo chờn vờn mây núi
Em có đếm không năm lần vượt suối
Đèo Áng Toòng bốn chục lượt xuống lên
Sông Cầu thượng nguồn mượt dải tóc thơm
Chải suối tóc mạn thuyền cong dáng lược
Chòng chành bước chao cầu treo nhịp kiệu
Phố huyện chạy dài thế núi hình sông
Nhà gỗ hai hàng ngói cổ âm dương
Đàn tính rộn ràng vọng nhà ai thế?



VỌNG MÃI NHỮNG LỜI CA
I - Mẹ cắm nén nhang lên ngôi mộ con trai ở Nghĩa trang Liệt sỹ, rồi đưa những ngón tay
run rẩy lần qua lần lại dòng chữ trên tấm bia có ghi tên: Liệt sĩ Hoàng Thiết Huy. Đã ngót bốn
mươi năm, Mẹ ra ngóng vào trông, đợi cái ngày này. Đó là ngày chính quyền địa phương tổ
chức quy tập, đón rước các Liệt sĩ ở khắp mọi miền tổ quốc trở về nghĩa trang quê hương
mình.
Hai dòng nước mắt của Mẹ đọng lại trên hai hốc mắt trũng sâu, rồi trào ra, lăn dài trên
khuôn mặt gầy gò, sạm đen vì cái nắng cái gió của vùng nông thôn đồng bằng Bắc bộ. Đôi
môi Mẹ lập bập, run rẩy, phát ra những âm thanh vỡ vụn khi gọi tên đứa con trai của mình.
- Con ơi! Huy ơi! Mẹ đến với con đây. Bây giờ thì mẹ con mình luôn được ở bên nhau rồi!
Trời đã sang thu, con của mẹ có lạnh lắm không?



