Thứ Hai, 10 tháng 11, 2014

Hoa hồng trước câu hỏi nghệ thuật

                            
Nhà giáo nhà văn Hoàng Dân


  Hoa hồng trước câu hỏi nghệ thuật
                                                Đỗ Trọng Khơi

Từng cánh, từng cánh
đơm bông thắm tươi
hương nồng, sắc ngời

Từng cánh, từng cánh
rã rời rụng rơi
sắc tàn, hương lạt

Đâu là hình thức
đâu là nội dung
ơi bông Hoa Hồng?

Lời bình của Hoàng Dân
Đôi khi người đọc cần biết tác giả là ai để có thể hiểu thêm về bài thơ, mà với Đỗ Trọng Khơi thì gần như một điều kiện tiên quyết. Bị liệt khi đang học lớp 4, cuộc đời Khơi từ đấy chỉ còn “cựa quậy” trong một cái không gian sinh tồn hơn chục mét vuông ở một làng quê thuộc tỉnh Thái Bình. Nhưng Khơi không gục ngã. Khơi kiên trì đọc sách để tích luỹ tri thức, miệt mài làm thơ để giãi bày tâm trạng và cả những ước mơ. Những người không may mắn thường có những ước mơ vô cùng giản dị. Người mù chỉ mơ một lần trong đời được nhìn thấy ánh sáng mặt trời. Người điếc chỉ mơ một lần được nghe tiếng gà gáy. Người câm chỉ mơ một lần được gọi “mẹ ơi”! Còn người như Khơi chỉ mơ được cắp sách tới trường… Đối với những người bình thường (mắt sáng, tai thính, miệng dẻo, chân tay cứng cáp…) thì chỉ cần đồng cảm được với những ước mơ kia đã là nhân ái lắm rồi!

Chủ Nhật, 9 tháng 11, 2014

CHÙM THƠ TÌNH ĐẠI LẢI


Triệu Lam Châu
  
CHÙM THƠ TÌNH ĐẠI LẢI TÀY – VIỆT – NGA

* Lời tâm sự của tác giả:
Theo kế hoạch đã định năm 2014, Hội Văn học Nghệ thuật các dân tộc thiểu số Việt Nam tiến hành mở Trại sáng tác tại Nhà sáng tác Đại Lải ở Vĩnh Phúc từ ngày 15 tháng 10 đến ngày 29 tháng 10 năm 2014.
Chiều ngày 15/10 Nhạc sĩ Nông Quốc Bình, Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật các dân tộc thiểu số Việt nam từ Hà Nội đã lên Đại Lải khai mạc Trại sáng tác.
Tham dự Trại sáng tác Đại Lải kỳ này, có mười ba văn nghệ sĩ đến từ các tỉnh thành trong cả nước. Cụ thể như sau: Nhà thơ, hoạ sĩ Trần Nhương – Nhà thơ Phạm Đông Hưng và Hoạ sĩ Chu Thị Thánh, đến từ Hà Nội. Hai nhà nghiên cứu văn học dân gian Lò Văn Chiến và Tẩn Kim Phu, đế từ Lai Châu. Nhà thơ  Pờ Sảo Mìn đến từ Lào Cai. Nhà văn Hà Lâm Kỳ đến từ Yên Bái. Nhà văn Nguyễn Quang đế từ Hà Giang. Nhà thơ Nguyễn Bích Thuận đế từ Lạng Sơn. Nhà thơ Cao Xuân Thái và nhà văn Đỗ Anh Mỹ, đến từ Tuyên Quang. Nghệ sĩ nghiếp ảnh Bùi Tuấn Hải đến từ Ninh Bình. Nhà thơ, dịch giả, nhạc sĩ Triệu Lam Châu đến từ Phú Yên, miền Nam Trung bộ xa xôi.

Thứ Bảy, 8 tháng 11, 2014

Lời bạt cho tiểu thuyết GƯƠNG

                   
                                                                                  Tác giả Hoàng Dân   

LỜI BẠT

                                   (Đọc bản thảo cuối cùng Gương,
                                  cuốn tiểu thuyết tâm huyết của Hoàng Dân)
                                                                                         TS. ĐƯỜNG VĂN

1. Những băn khoăn, trăn trở trong quá trình tạo tác
          Hoàng Dân tuổi Đinh Hợi (1947), Đường Văn tôi tuổi Kỷ Sửu (1949), anh em cùng một thế hệ, đồng nghiệp, cùng dạy một khoa, một trường CĐSP Thủ đô trong, ngoài 20 năm. Dân dạy Ngữ, tôi dạy Văn, lại cùng yêu thích văn nghệ, ham viết lách nhung nhăng. Chúng tôi từng cùng viết, in dăm đầu sách, từ thơ ca,  nghiên cứu phê bình đến chuyên môn nghiệp vụ…nên cũng có thể gọi là tri giao - tri kỷ, đồng cảm - đồng điệu tâm hồn. Trong gần hai năm qua, Hoàng Dân đã dốc hết trí, hồn, sức lực, quyết tâm gắng sức hoàn thành bản thảo cuốn tiểu thuyết mới, nhan đề: Gương, một cuốn sách tâm huyết của mình.
          Thực ra, trong những lần trò chuyện, khi qua mail, khi điện thoại, khi trực tiếp bên ấm trà, chén rượu nhàn đàm, anh vẫn thường tâm sự với tôi không ít những băn khoăn, trăn trở về cuốn sách tương lai: từ ý tưởng nấu nung hàng chục năm nay, trải qua một quá trình dài thai nghén, tạo tác nhọc nhằn với 6 lần sửa chữa, thêm, bớt, bổ sung công phu, sau khi nhận được những nhận xét, góp ý của bạn bè, đồng nghiệp. Viết sửa, sửa viết, vất vả quá… đi cày! Có lúc hăng hái, hăm hở viết như say, như điên, quên chết! Mỗi đêm một chương; có lúc hoang mang, lại muốn dẹp quách, hoặc để đó, không bao giờ công bố nữa…?! Có lúc chỉ sợ mình hóa thành anh chàng đẽo cày giữa đường cốt làm vừa lòng người này, vừa ý người nọ! Hoàng Dân viết văn, làm thơ đã nhiều năm, từng xuất bản không ít tác phẩm, nhưng có lẽ chưa có sáng tác nào khiến anh phải lao tâm khổ tứ đến thế.

Thứ Sáu, 7 tháng 11, 2014

TÌM




TÌM
Trần Năng Tĩnh

1. Giờ này, chẳng biết đã khuya chưa, hay là gần về sáng, anh đặt bút viết những dòng này… chẳng biết là truyện hay hồi ký, tạp cảm…
Có phải người ta sinh ra từ tiếng khóc trẻ thơ, để rồi cứ suốt đời đi kiếm tìm với khát khao và đau đớn – Mong tìm cố nhân!
Anh viết những dòng này cho Em hoặc cho Ai? Anh cũng chẳng biết nữa. Nghĩ thế nào thì cứ giãi bày lòng mình – thế thôi.
Ngày mai, đã sang một ngày mới. Đã sang một năm mới – Tết Tây, năm 2013…
Lúc chập tối nay, anh lang thang một mình quanh khu vực Hồ Gươm. Lang thang kiếm tìm gì ư? Mà, cũng có thể, anh thả bộ chi mong tìm khoảnh khắc thư thái, giữa ngày đông đất Bắc – đất Thăng Long Kinh Kỳ. Đi mà nghĩ. Mà cảm. Mà hít sâu vào lồng ngực đầy cái cảm giác lành lạnh mà trong lành, thanh khiết của xứ sở này…

Thứ Năm, 6 tháng 11, 2014

GIAO LƯU VỚI NHẠC SĨ- NHÀ THƠ VŨ MÃO

Nhiều người chỉ biết Vũ Mão là nhà hoạt động chính trị. Cũng có thi thoảng nghe một vài ca khúc, đọc một vài bài thơ của ông. Hóa ra Vũ Mão là Hội viên Hội nhạc sĩ VN với 5 an bum ca khúc; ông còn viết và in đến 8 tập thơ. Hôm nay Thi đàn tổ chức giao lưu thơ với ông. Đúng là tác phong của một người làm công tác thanh niên và đối ngoại, ông trả lời các câu hỏi cởi mở, tự hát các bài thơ ông làm và phổ nhạc. Nhà thơ Phạm Hoàng Nam nói về cảm nhận thơ của ông. Thạc sĩ Hoàng Kim Bảo nói về nhân sinh quan trong thơ Vũ Mão.VN được Ban biên tập gợi ý nói về tập thơ Xanh xa gần đây nhất của ông. Đọc thơ mới biết thì ra cuộc đời của tác giả không hề suôn sẻ, dễ dàng. Qua thơ, nhất là những điều ông tâm sự, thêm hiểu một con người. Ghi lại mấy hình ảnh.


                                                            Chụp ảnh trước khi giao lưu


                                                                                                         Bạn Hương MC và tác giả Vũ Mão

       Một góc khán phòng

Thạc sĩ Hoàng Kim Bảo nói về thơ Vũ Mão

Tác giả tâm sự về việc duyệt điếu văn và đọc điếu văn trong lễ tang tướng Trần Độ

Chụp ảnh với các thành viên mới của Thi đàn



Thứ Tư, 5 tháng 11, 2014

Dẫu ngàn bác sĩ..., Cảm ơn chiếc xe nôi..., Tôi muốn kể...


THƠ RAXUN GAMZATOV trong bản dịch của Triệu Lam Châu


137. Пусть тысячи придут ко мне врачей,
Свою болезнь им не могу доверить,
Поскольку неземной любви моей
Температуру нечем им измерить.

137. Dẫu ngàn bác sĩ đến bên tôi
Bệnh tật mình, tôi không ký thác
Bởi nhiệt tình yêu ngoài trái đất
Không nhiệt kế nào đo được đâu.

138. Спасибо люльке, что меня легко качала,
Спасибо очагу, что дух мой согревал.
Очаг и колыбель – начал земных начало.
Несчастен, кто о них порою забывал.

138. Cảm ơn chiếc nôi xưa êm ái
Cảm ơn bếp lò rọi sáng tinh thần
Bếp lò và chiếc nôi – điểm khởi đầu mặt đất
Sẽ bất hạnh vô cùng, nếu ai lãng quên.

139. Могу о многом рассказать,
Но слушающих узок круг.
И ныне, больно признавать,
В любовь не верит даже друг.

139. Tôi muốn kể nhiều điều
Nhưng người nghe ít quá
Đành đau lòng thừa nhận

Không ai tin tình yêu.
                                Còn tiếp

Thứ Ba, 4 tháng 11, 2014

THƠ ĐƯỜNG VĂN VỚI LỜI BÌNH HOÀNG DÂN


THƠ  ĐƯỜNG VĂN
VỚI LỜI BÌNH  HOÀNG DÂN


ĐUỐI THU, AI ĐẮM…
ĐƯỜNG VĂN
    Tháng mười thủng thỉnh, hoài thu,
Mơn mơn hanh mỏi chẳng ru nổi… tình.
Rạc rời, khung cứ xa tranh?
Chong khuya, hoang hoải giấc thành mộng du…

Chông chênh, chấp chới sa mù,
Lạnh lưng chiếu cũ, ầm ù sấm xa.
Lang mang, lạc lối cùng ma,
Nửa trời nhạt thếch, nửa ta bẽ bàng…

Tận thu, mướp rũ hoa vàng,
Thui thủi sen tàn, mình thoáng mình ai…?
Khẳng khô, khế rụng cành sai,
Xiêm hồng xao xác, chat bài ve ngâm.

Hoài thu, riêng chuốc âm thầm,
Hồn lây lặng lặng, lầm lầm đợi đông!
Tháng mười, cười méo* thinh không,
Nghiêng chiều lá đổ, dốc đồng oải phơi…

Đuối thu, ai đắm cùng tôi?!
Chiều muộn, 29 – 30 -  9 – đêm 2 - 10  – 2014. ĐV

LỜI BÌNH của  HOÀNG DÂN

Chỉ với cái nhan đề bài thơ này cũng đủ để “gây sự” với tác giả! Người ta quen gặp cách nói, ví như “học lực của cháu hơi đuối” (tức là hơi kém) hoặc “hai cháu bé bị đuối nước” (chết đuối)…; còn Đường Văn dùng “đuối thu”, nghe có vẻ lạ? Vậy, nên hiểu “đuối thu” của Đường Văn thế nào? Mùa thu đang hấp hối hay là đã chết hẳn rồi? Thiên nhiên và cuộc sống trong thơ là thiên nhiên và cuộc sống của tâm trạng. Mùa thu trong tâm trạng Đường Văn thê thảm như vậy mà sao còn hỏi “ai đắm”? Phải chăng cái nghịch lí này là một dụng ý nghệ thuật của tác giả?

Thứ Hai, 3 tháng 11, 2014

LẦN THEO VỆT NẮNG CHIỀU


Triệu Lam Châu – THƠ TAM NGỮ (VIỆT – TÀY – NGA)

Bản thơ tiếng Việt:

LẦN THEO VỆT NẮNG CHIỀU

Lần theo vệt nắng chiều thoi thóp
Một mình ta lại đến bên nguồn suối Bó Xum
Nước ngây dại chảy hoài từ buổi ấy
Lấy gì đong nỗi niềm núi vô cùng…

Bó Xum của ta ơi, sao nghẹn ngào đến thế
Nước vẫn ngời trong tinh khiết kim cương
Đồi Khau Mụ, Thôm Yên – gió vẫn vờn nét cũ
Tiếng cười xưa dát ánh lá phong vàng

Uống lại ngụm nguồn xưa ngỡ thấy tròn vị ngọt
Nhưng trời ơi… hiu hắt đến vô biên
Mắt lặng ướt theo dòng lệ chảy
Ngước nhìn ngọn Khau Mi-à đâu thấy nữa nàng tiên…

Chỉ thấy một làn sương lãng đãng ảo huyền
Giăng ngang núi, giăng đến tận hồn ta thổn thức
Lòng cứ nghĩ đấy là dải khăn choàng chín rực
Choàng cả đời ta, lay động đến bàng hoàng

Lại một mùa cốm mới nữa cô đơn
Dẫu trám trên đồi cao Đoỏng Đeng giờ lại chín
Gió cứ  thổi về nỗi niềm xưa bịn rịn
Nay mở lòng tay thấy rỗng cả trời chiều

Mùa trám thơm mùa cốm đến dập dìu
Vô tư  tự thuở nào chẳng biết
Mùa cũng sóng đôi – mà ta lẻ miết
Bó Xum ơi, có thấu nỗi tâm can?

Cứ mong hoài gió từ phía Thang Dào thổi tràn sang
Hương ổi chín lại nồng nàn ngây ngất
Lại bất chợt nở bùng ra nàng tiên xưa duy nhất
Bên bó Xum này vụt sáng ánh long lanh…
Cao Bằng, Mùa lần theo 10/ 2013
Bản thơ tiếng Tày:

RỦM RJÈO THJEO ĐÉT P’ÀI…

Rủm rjèo thjeo đét p’ài ngỏp ngoẻp
Mọt rà đai táng tjẻo mà thâng Bó Xum
Nặm bẩư bả lây lầng tẳm pan quây mỉn
Au lăng mà xao khúc khái ngản luông pèng

Chủ Nhật, 2 tháng 11, 2014

Tiểu thuyết GƯƠNG của Hoàng Dân

                 


Tiểu thuyết GƯƠNG của Hoàng Dân

 VUNHONB : Nhà giáo, nhà văn Hoàng Dân mới hoàn thành tiểu thuyết GƯƠNG và chuẩn bị đưa in. Ông có gửi cho tôi bản thảo. Trân trọng giới thiệu với bạn đọc phần Vĩ Thanh của cuốn sách tâm huyết này.                                        


VĨ THANH
                                                           Năm 2014

1
Kiểm tra xong tập văn bản hợp đồng lao động của nhà trường, Thảo cất vào tủ, rồi xếp đặt gọn gàng căn phòng làm việc của mình. Sau khi nghỉ hưu, Thảo tiếp tục làm công tác tổ chức tại mọt trường THCS dân lập khá nổi tiếng do ông Tuyến (nguyên giảng viên trường cao đẳng sư phạm Chu Văn An) làm hiệu trưởng. Thảo nghĩ, dù là công việc tổ chức ở trường quốc doanh hay trường dân doanh thì tinh thần trách nhiệm của người làm công việc tổ chức vẫn là phẩm chất cần thiết hàng đầu. Chỉ có một chút khác biệt, quan hệ giữa hiệu trưởng và trưởng phòng tổ chức ở trường quốc doanh là quan hệ cấp trên với cấp dưới; còn ở trường dân doanh là quan hệ cộng đồng trách nhiệm theo tinh thần “dựa vào nhau mà tồn tại”.
Chính cái tinh thần “dựa vào nhau mà tồn tại” đã trở thành một chất keo gắn bó giữa hiệu trưởng với các cán bộ, giáo viên của nhà trường. Nhà trường tạo điều kiện tối đa, còn các cán bộ giáo viên cũng tự nguyện phát huy tối đa tiềm lực chuyên môn của mình, cả hai cái “tối đa” ấy sẽ dần dần tạo dựng nên thương hiệu cho nhà trường. Và một khi nhà trường đã có thương hiệu thì quyền lợi của cả hiệu trưởng và tất cả cán bộ giáo viên đều được cải thiện.
Còn ở trường quốc doanh?... Thảo khẽ thở dài… Hồi ấy, ông Thêm giải thể khoa tại chức và cho sáp nhập vào phòng đào tạo; nhưng một thời gian ngắn sau, không hiểu ông Viễn (trưởng khoa tại chức đã bị giải thể) kêu cầu chạy chọt thế nào mà ông Thêm lại muốn tái lập khoa tại chức và phục chức cho ông Viễn. Để che mắt thiên hạ, ông Thêm cho thành lập hai phòng chức năng mới và kèm vào đó là việc tái lập khoa tại chức. Tuy nhiên, khi ông Thêm yêu cầu Thảo ra quyết định để ông ấy kí, Thảo đã dứt khoát:
- Nếu trưởng khoa vẫn là ông Viễn thì tôi không soạn thảo quyết định!

Thứ Bảy, 1 tháng 11, 2014

NHÀ THƠ ÁO LÍNH VƯƠNG TRỌNG CÙNG LÍNH TRẺ ĐỌC THƠ

                                                         Vũ Nho và nhà thơ Vương Trọng ( bìa phải)

NHÀ THƠ ÁO LÍNH VƯƠNG TRỌNG CÙNG LÍNH TRẺ ĐỌC THƠ
Đọc tập Thơ và lời bình Cùng lính trẻ đọc thơ của Vương Trọng
Nhà xuất bản Quân đội Nhân dân, Hà nội, 2014

                                                     Vũ Nho

Bạn đọc trong và ngoài quân đội biết đến Vương Trọng là tác giả của 12 tập thơ và trường ca, là người bàn luận, ra câu đố và giải đáp về Truyện Kiều trong  chuyên mục Tìm trong vốn cổ của Đài tiếng nói Việt Nam. Lần này nhà thơ xuất hiện trong một lĩnh vực khác: bình thơ. Tác giả coi đây là công việc “cùng lính trẻ đọc thơ”, cho nên tập bình thơ này có nhiều nét khá đặc biệt so với các tập bình thơ thông thường.
          Hai nét rõ nhất là tác giả tập trung bình các bài thơ  chủ yếu viết về  người lính và chiến tranh trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mĩ của  dân tộc ta. Điều thứ hai là chính tác giả cũng đã từng là một người lính. Anh trực tiếp tham gia  hoặc chứng kiến các sự kiện xảy ra trong chiến tranh chống Mĩ. Với tư cách là nhà thơ quân đội, tác giả đã  thể hiện sự quan tâm tới những người lính trẻ bằng cách dành  22 bài cho việc bình thơ   và 8 bài nói về những bài thơ của mình  trong số nhiều bài được bạn đọc  mến mộ.