BÚT KÍ BẰNG THƠ của THÁI BÁ TÂN
TẢN MẠN THÁI LAN
Năm nay lại đi Thái.
Hình như lần thứ mười.
Là vì yêu xứ Thái,
Cả đất nước, con người.
Đất nước Thái yên tĩnh.
Người dân Thái hiền lành.
Không thấy cờ, khẩu hiệu.
Cũng ít chất lưu manh.
Chí ít, tan công sở,
Đàn ông vội về nhà,
Không tụm năm tụm bảy
Rồi nhậu nhẹt bê tha.
Luật pháp đâu ra đấy.
Phúc lợi thì rất nhiều.
Đặc biệt cho trẻ nhỏ
Và tầng lớp người nghèo.
Dân Thái xưa nghe nói
Rất nể người Việt mình.
Giờ thì chúng im lặng,
Nhưng khinh thì có khinh.
*
Tối nay xem show diễn.
Không thích vì nhạc to.
Vì nhạt và nhí nhố,
Kiểu gây cười, làm trò.
Còn không thích cả việc
Thằng Thái, thật vô duyên,
Trước khi màn được mở,
Bắt mọi người đứng lên
Để tỏ lòng thành kính
Với ông vua của mình.
Dẫu ông ấy tài giỏi,
Đức độ và thông minh.
*
Mang tiếng du lịch Thái,
Mà ăn toàn đồ Tàu.
Cái gì cũng lờ lợ,
Đầy mỡ và xì dầu.
Tự nhiên nhớ Hà Nội.
Lại thèm bát bún riêu.
Thèm đến suýt rỏ dãi.
Xin thề không nói điêu.
Đi gần hết thế giới,
Tôi nhận ra điều này:
Ẩm thực ta là nhất,
Cả xưa và cả nay.
Ta nấu thịt ra thịt.
Cá ra cá, rất ngon.
Đặc biệt Mụ Vợ nấu.
Bây giờ thêm Mụ Con.
Tuyệt đỉnh là rau muống.
Tuyệt đỉnh là cà om.
Cũng tuyệt đỉnh nước mắm
Và bún riêu mắm tôm.
Tất nhiên trừ hai món -
Thịt chó và tiết canh.
Riêng về hai món ấy
Tôi trách ông cha mình.
*
Cậu hướng dẫn du lịch
Người Sài Gòn, mà rồi
Nói tốt về nước Thái
Hơn người Thái và tôi.
“Tiền lương của người Thái -
Cậu tự hào nói to. -
Sang năm sẽ một tháng
Mỗi người một nghìn đô.
Còn phúc lợi xã hội
Thì thôi, xin miễn bàn.
Ta cả trăm năm nữa
Không đuổi kịp Thái Lan!”
Tiếc rằng cậu nói đúng.
Cái cậu ấy Sài Gòn.
Đúng nên phải im lặng.
Đã buồn càng thêm buồn.
Ừ mà vui sao được
Khi thực sự chúng ta
Cái gì cũng thua nó.
Thôi, đi Pattaya!
*
Nhiều bác trẻ không biết
Pattaya trước đây
Là nơi Mỹ xuất kích
Ném bom ta hàng ngày.
Thằng Thái cũng ghê đấy.
Ghét cộng sản cực kỳ.
Suýt đem quân theo Mỹ
Giúp ông Thiệu, ông Kỳ.
Nhưng thằng Úc thì có.
Cả Hàn, New Zealand
Và một số thằng khác
Nhiều lúc đã đưa quân.
Thế đấy các bác ạ.
Chuyện cũ thì cho qua.
Nhưng chúng, bọn tư bản
Đã giết người chúng ta.
*
Thêm hai lý do nữa
Để yêu thằng Thái Lan.
Một - cả ngày không thấy
Bóng một người công an.
Hai - ở đây loài chó,
Đáng yêu như trẻ con,
Sống - không bị ăn thịt.
Chết - có người đem chôn.
*
Pattaya thực chất
Chẳng có gì hay ho.
Biển bẩn không tắm được.
Thua xa cả Cửa Lò.
Muốn tắm phải vượt sóng,
Đi cao tốc nửa giờ
Ra một hòn đảo vắng,
Nước xanh đẹp như mơ.
Nhưng biết làm du lịch,
Chúng biến một làng chài
Thành điểm đến, thu hút
Hàng triệu người nước ngoài.
Mà đến rồi, đến nữa.
Như tôi - lần thứ mười.
Không như ta, tây đến
Một lần rồi bốc hơi.
Vì chúng làm bài bản,
Đa dạng và lắm trò.
Không có cảnh chặt chém,
Đeo bám và đôi co.
Du lịch mà chặt chém
Là du lịch dở hơi,
Thiển cận và mất dạy,
Vạn kiệp không thành người.
Chỉ món sex thì dở -
Công khai đêm lẫn ngày.
Ta dù nghèo, tôi nghĩ,
Không nên học cái này.
*
Thằng Thái chắc còn nhớ,
Cách đây hai trăm năm,
Chúng bị quân Đại Việt
Ở Xoài Mút, Rạch Gầm
Đánh một trận tan tác,
Chìm hàng trăm chiến thuyền.
Cha ông ta giỏi thật.
Không bao giờ yếu hèn.
Theo Đại Nam Thực Lục,
Quân Xiêm sau trận này,
Nghe hai tiếng Đại Việt,
Đã hồn vía lên mây.
*
Xiêm-la là tên cũ
Của nước Thái ngày nay.
Cái tên Thailand ấy
Đã được đổi thế này.
Ông vua Thái thời đó
Chọn tên bằng tiếng Anh,
Rồi lắng nghe ý kiến
Của thần dân nước mình.
Chỉ bảy năm sau đó,
Khi không thấy người nào
Phản đối cái tên mới,
Vua mới mặc long bào,
Tuyên bố trước thế giới,
Rằng tên nước của ngài
Là Thailand, Đất Thái,
Vĩnh viễn và lâu dài.


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét