Tình yêu FB ( faceboock)
Truyện ngắn của Nguyễn Hiếu
1.
Chàng một gã đàn ông 55 tuổi. Vợ chàng
đã bỏ gã đi bốn năm nay rồi. Trong bốn năm đó nhiều đêm gã cũng sụt sịt nhớ vợ.
Nhiều ban ngày gã cũng thủ thỉ với hai thằng con trai đã loe hoe có bạn gái ”mẹ
các con làm gì cũng chỉ lo cho bố con mình”. Vậy là tình yêu với vợ đã được thử
thách qua bốn cái tết “gà trống nuôi con”. Vì thế nên bạn bè, họ hàng đằng vợ và
cả hai thằng con trai lộc ngộc công nhận gã là thằng đàn ông đứng đắn, tử tế.
Khổ nỗi cái tét tô te rôn trong gã vẫn
rừng rực tuy lòng chung thuỷ với vợ vẫn đôi lúc tấy lên trong tâm hồn mỗi khi gã
nhìn chân dung vợ thấp thoáng sau những vòng cong cong của tàn hương. Thế cho nên
dạo đó ai khuyên lấy vợ, gã chủng thẳng đáp lại một câu trở thành nổi tiếng
trong giới bạn bè “em chỉ định ăn ba lạng thịt mà bác bắt em mua cả một con bò
sao?”. Khổ nỗi, con người ta sống trên đời không thể lẻ bóng nên sau khi thay áo
cho vợ chừng gần một năm gã bắt đầu đặt mục tiêu cho mình là kiếm bằng được một
người bạn bếp núc và giường chiếu. Mục tiêu chọn của gã cũng đơn giản khi gã cứ
lấy chuẩn về sắc và tình của bà vợ quá cố làm mẫu. Ở cơ quan gã tiêu chuẩn này
không chụp vừa một đồng nghiệp nữ nào. Lân bang hàng phố cũng vậy. Đêm đêm chui
vào giường, cứ nửa đêm là gã tỉnh dậy lật mình oành oạch vì nỗi khát khao vô hình
dầy vò gã như bệnh tê thấp buồn buồn nơi ống chân. Bọn nhà thơ bảo đó là xúc cảm
trái tim, còn cánh khoa học huỵch toẹt là do cái tét tốt te rôn…
Buồn thì phải tìm cách giải. May sao thằng bé thứ hai
nhà gã lại thạo tin học. Vì thương bố suốt ngày lầm lỳ chịu đựng nỗi cô đơn của
thằng đàn ông mồ côi vợ nên nó mở cho bố trang phây rồi dậy bố cách xử dụng. Tháng
đầu gã còn lúng túng, nhưng đến tháng thứ hai thì chả biết trình độ phây của gã
thế nào mà lên cơ quan gã ca ngợi món này hết lời. Bọn đồng nghiệp nhãi ranh bảo
” bố dạo này cũng hiện đại gớm”. Bọn cùng trang lứa, trong mười người có đến sáu
người vẫn dùng bút viết chữ thì nhếch mép bảo gã ”cẩn thận, khéo hiện đại đâu
chả biết mà lại ảnh hưởng đến cuộc sống đấy”. Còn bốn vị khác gồm cả đàn ông, đàn
bà sồn sồn gật gù ”phải hiện đại chứ. Thế là văn minh vì mình có thể giao tiếp được
với bè bạn xa gần”. Gã lấy làm thích chí lắm. Vì thích nên gã bắt đầu nghiện thứ
trò chơi “thông tin trí tuệ”này. Đi làm về cơm nứơc, tắm rửa xong gã ngồi máy tính. Bàn
tay gã múa trên bàn phím. Đầu óc gã lâng lâng những lời tán tụng, bình phẩm của
bạn phây xa gần về “trạng thái” của gã. Thế rồi gã được thấy những tấm hình của
mọi người. Với một kẻ đang bị tác động của tét
tốt…như gã thì những ảnh đàn bà con gái làm gã ưu tiên chú ý. Với tuổi 55 của
người đàn ông đứng đắn thì gã thường hướng đến ảnh của những người đàn bà đã qua
thời thiếu nữ. Gã kết bạn. Gã trải lòng chừng hơn sáu tháng thì gã chợt nhận ra
sự gần gũi của một bạn phây nữ. Trên trang, nàng có tên khá lãng mạn và có vẻ dạn
dầy từng trải một cách có học. Nàng Trùng Dương Tím. Ảnh đại diện của nàng trên
trang phây là một người đàn bà có quai hàm nhọn như đã kinh qua đôi lần dao kéo.
Đôi môi gọn gàng hơi mở một cách tế nhị để lộ chút xíu mầu của bộ răng còn chắc
khoẻ. Đôi hàng lông mày tỉa vừa phải không quá mỏng, không quá cong. Nhưng gã bị
hút nhiều nhất ở đôi mắt. Đôi mắt nàng ngơ ngác theo lối của kẻ cận thị vừa bị
mất kính. Nhưng nhìn đi nhìn lại, gã cho rằng. Nàng không cận thị mà mắt nàng vốn
thế. Đó là mắt của người có chiều sâu tâm hồn đang đi tìm cho mình một sự yên tĩnh.
Qua cái nhìn không tỏ ra quá vồ vập có thể hé lộ một tấm tình nồng nàn nếu được
đánh thức, nhưng sẽ cực kì bản lĩnh khi nhận ra sự khinh miệt. Ôi biết đâu. Gã
rất thích trang của nàng và cũng rất hay còm khi nàng tung ra những trạng thái
cuộc sống thường nhật của nàng. Cách đây nửa tháng, gã đã tiến thêm một bứơc không
chỉ là bạn của nàng trên phây mà còn được nàng nhắn một tin khiến trái tim đàn ông
55 tuổi của gã đập nhanh như người bị chứng tăng áp huyết cho dù tin nhắn đó có
vẻn vẹn mấy chữ ”nếu có dịp vào nơi em, em sẽ tiếp đón anh thoải mái”. Gã nhắn
lại” anh không muốn hạnh phúc gia đình em ảnh hưởng”. Dòng tin phản hồi làm gã
nôn nao” anh yên tâm. Em sống độc thân”.
Đêm hôm đó phải quá một giờ gã mới đi ngủ trong trạng
thái lâng lâng sau hơn hai tiếng đồng hồ trao đổi tin nhắn với nàng. Hơn hai tiếng
đó chàng nàng đã đi chí ít được nửa chặng đường tình bạn và chập chờn bứơc sang
đoạn đường của tình yêu đàn ông và đàn bà.
Nhà văn Nguyễn Hiếu