TRANG THƠ CLB VĂN CHƯƠNG
NGUYỄN XUÂN ĐẠT
Bài 1: NGUYÊN TIÊU NHỚ BÁC
Cứ mỗi mùa xuân về
Đêm nguyên tiêu trăng tỏ
Sân thơ tưng bừng mở
Ở khắp mọi vùng quê
Ta như thấy Bác về
Góp vui cùng con cháu
Ôi vầng trăng yêu dấu
Nhuộm vàng dòng sông xanh
Nguyên tiêu một bức tranh
Bác dệt bằng cảm xúc
Những vần thơ long lanh
Trôi trên dòng hư, thực
Ngày hội thơ náo nức
Trống hội vang quốc hồn
Âm vang lời sông nước
" Sơn hà Nam Đế cư"...
Ta bên em ngất ngư
Buộc thơ vào bong bóng
Thả lên trời gió lộng
Nguyên tiêu thấy Bác cười
Nguyễn Xuân Đạt
HÀ HẢI ANH
Bài 2: HOA HÀ NỘI

Xuyên mưa tuyết, vượt ngàn trùng viễn xứ,
Chợt Hà Thành ấm lại giữa lòng ta
Bóng Thăng Long hiện về trong dạ cổ,
Một tiếng quê lay động cõi hoa.
Sông Ohio ngủ vùi miền băng giá,
Đông khóa bờ, tịch mịch buốt trăng tàn;
Nơi ngực thẳm, triền tim lửa cháy
Sóng Hồng Hà đỏ thắm mãi chưa tan.
Tuyết trắng đó, hay bạch đào đất Bắc?!
Còn ủ hơi xuân thuở xa xưa?
Buông xuống trần, gieo niềm xứ sở
Gọi dậy hồn quê giữa giấc mơ.
Thiên Niên cổ tự mùa xuân tới
Hài ghé thềm rêu, thoảng chuông ngân;
Dáng Kiều tha thướt em lễ Phật,
Bước nhẹ hương hoa, bóng chiều xuân.
Lối cũ Tây Hồ, hoa đùa gió
Đùa với nắng mai, buộc làn tơ;
Sắc xuân ríu rít vai thiếu nữ,
Em xa Hà Nội tự bao giờ!
Yếm hồng, guốc mới ngân phố cổ,
Túi áo đầy thơ, chữ thơm nồng;
Thăng Long trời nước, bồng hoa thắm
Hoa gặp hoa rồi, một cõi xuân.
Em gói cố hương trong niềm nhớ
Mỗi cánh bạch đào một cánh thơ
Bao thu lá rụng, nai vàng gọi
Tiếng lá xạc xào vỡ ngẩn ngơ
Hoa cười, hoa hát cùng hoài niệm
Hạnh phúc cất chưng theo tháng năm
Em đã hiểu hoa nở từ đau khổ
Thắm sắc hơn để kết nên xuân.
Hải Anh Hà
ĐẶNG CHẤN HƯNG

Bài 3: NGÀY THƠ NGUYÊN TIÊU
Em lặng lẽ nhớ về Hà Nội
Tết Nguyên tiêu như những năm nào
Khăn váy đỏ tung tăng vẫy gọi
Ngày Thơ rồi em có thấy nao nao
Vẫn còn đó hồ Văn -Khuê Văn Các
Vẫn còn đây câu thơ vắt ngang trời
Và còn đây cả mưa bụi đang rơi
Mùa xuân chín không nỡ rời mái tóc
Em có biết những cung trầm tha thiết
Tiếng trống dồn thôi thúc bản hoà âm
Em có nhớ bước chân ai lầm lũi
Hoa xoan rơi, trong mưa bụi, một triền đê tím hương thầm
Anh đã đến ngày thơ trong nỗi nhớ
Nhớ dáng em nghiêng nghiêng bóng vớt kinh thành
Và anh biết có bao người hớn hở
Bóng chiều xa trong tà áo thiên thanh
Lời hát ai sao vút cao đến thế
“Người Hà Nội” anh đã hát bao lần
Giữa Ngày Thơ cháy bùng lên ngọn lửa
Trong mưa xuân tình dâng lẫn hoà âm
“Trước biển lớn” giục bàn chân vội vã
Đốt cháy ta một nhánh cỏ bên đường
Ta chỉ biết tình thương là tất cả
Để chiều xuân mải miết toả đầy hương.
Đặng Chấn Hưng


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét