THƠ LA GIANG với LỜI BÌNH

Bên vườn hoa Tây Tựu
La Giang
Tháng Tư lúng liếng loa kèn nở
Mải ngắm người dưng, lỡ gãy nhành
Kẽ eo tà áo hoa đôi mắt
Ngỡ cánh hoa xinh chúm chím xanh.
Dạo bước sau người về cuối luống
Nhúng nhính vạt mây nối gót hài
Sợi dây mờ ảo nôn nao ước
Gió ghẹo đuôi gà núng nính vai.
Muốn chạy tàng hình về phía trước
Nâng trái tim hồng khát men yêu
Ngước nhìn môi thắm, làn mắt ướt
Chỉ bấy nhiêu thôi, cũng đã nhiều.
Làng hoa Tây Tựu nồng nàn khách
Đất níu gót sen rót nụ cười
Búp măng nhận lễ trao miền ước.
Cây nhường mềm lối, bước song đôi.
Lời bình của PGS, TS Vũ Nho
Bài thơ “Bên vườn hoa Tây Tựu” của La Giang mang đậm chất lãng mạn bởi cách nhìn đời bằng cảm xúc say mê, tinh tế và giàu rung động. Không chỉ miêu tả một vườn hoa, bài thơ còn là bức tranh của những xao xuyến tình yêu rất nhẹ, rất duyên và đầy chất mộng.
Khổ thơ đầu đã hiện lên không gian mềm mại, quyến rũ:
“Tháng Tư lúng liếng loa kèn nở
Mải ngắm người dưng, lỡ gãy nhành”
Từ “lúng liếng” vốn thường dùng để tả ánh mắt thiếu nữ được tác giả chuyển sang miêu tả hoa loa kèn. Cách nhân hóa ấy khiến thiên nhiên mang dáng vẻ tình tứ, có hồn và biết “giao duyên”. Hình ảnh “mải ngắm người dưng” gợi nên một cuộc gặp gỡ rất tình cờ nhưng đủ làm lòng người xao động đến “lỡ gãy nhành”. Cái “lỡ” ấy vừa vụng về vừa đáng yêu, rất đúng với tâm trạng của một trái tim đang rung lên trước vẻ đẹp.
Chất lãng mạn còn thể hiện ở cách nhà thơ nhìn người thiếu nữ bằng ánh mắt say mê và giàu liên tưởng:
“Kẽ eo tà áo hoa đôi mắt
Ngỡ cánh hoa xinh chúm chím xanh.”
Người con gái và hoa hòa vào nhau, khó phân biệt đâu là vẻ đẹp của thiên nhiên, đâu là vẻ đẹp của con người. Những liên tưởng mềm mại như “cánh hoa xinh”, “chúm chím xanh” tạo nên cảm giác non tơ, tinh khôi và đầy sức sống. Đây là kiểu lãng mạn thiên về cảm xúc thẩm mỹ, nơi vẻ đẹp được nâng lên thành men say của tâm hồn.
Khổ thơ thứ hai, cảm xúc yêu đương trở nên rõ hơn nhưng vẫn kín đáo:
“Dạo bước sau người về cuối luống
Nhúng nhính vạt mây nối gót hài”
Hình ảnh “vạt mây nối gót hài” là một liên tưởng rất thơ. Người con gái như đi trong mây, còn người theo sau mang tâm trạng bâng khuâng, ngập ngừng. Cả không gian đều trở nên mềm mại, phi thực, đúng chất lãng mạn. Những từ láy “nhúng nhính”, “núng nính”, “nôn nao” tạo nhạc điệu dịu dàng, làm nhịp thơ như chậm lại theo bước chân của cảm xúc.
Chất lãng mạn bởi cảm xúc yêu đương vừa mãnh liệt vừa kín đáo trong khổ Bốn. Hình ảnh muốn “tàng hình” để bất ngờ xuất hiện trước người đẹp cho thấy khát vọng được gần gũi, sẻ chia rung động yêu thương. Cụm từ “trái tim hồng khát men yêu” diễn tả một tâm hồn đang say đắm trong cảm xúc tình yêu ngọt ngào. Chỉ được “ngước nhìn môi thắm, làn mắt ướt” thôi cũng đủ làm tác giả thấy hạnh phúc, tạo nên vẻ đẹp lãng mạn rất tinh tế và chân thành.
“Chỉ bấy nhiêu thôi, cũng đã nhiều.”
Câu thơ đẹp bởi sự tiết chế. Chỉ một ánh nhìn, một cảm nhận mong manh cũng đủ làm đầy trái tim.
Khổ cuối mở rộng cảm xúc cá nhân thành vẻ đẹp của cả không gian Tây Tựu:
“Làng hoa Tây Tựu nồng nàn khách
Đất níu gót sen rót nụ cười”
Tây Tựu hiện lên không chỉ là làng hoa nổi tiếng mà còn là miền đất của duyên gặp gỡ và những ước vọng đôi lứa. Hình ảnh “bước song đôi” ở câu kết khép lại bài thơ bằng một niềm hy vọng đẹp đẽ, nhẹ nhàng mà ấm áp.
Tính lãng mạn của bài thơ được tạo nên từ nhiều yếu tố: không gian mùa hoa giàu chất thơ, cảm xúc yêu đương tinh tế, ngôn ngữ mềm mại giàu nhạc tính và những liên tưởng đầy mộng mơ.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét