Thứ Bảy, 10 tháng 4, 2021

BÊN DÒNG SÔNG MÊ – CUỐN SÁCH ẤN TƯỢNG VỀ CUỘC CHIẾN Ở BIÊN GIỚI TÂY NAM

 


BÊN DÒNG SÔNG MÊ – CUỐN SÁCH ẤN TƯỢNG VỀ CUỘC CHIẾN Ở BIÊN GIỚI TÂY NAM

                 Về cuốn Bên dòng sông Mê của Bùi Thanh Minh, nxb Hội nhà văn 2020

                                                    Vũ Nho

bui-thanh-minh-vhsaigon-1

NHÀ VĂN BÙI THANH MINH

          Bùi Thanh Minh là nhà văn quân đội có thâm niên 3 năm cầm súng chiến đấu tại chiến trường miền Nam và  10 năm chiến đấu trên chiến trường biên giới Tây Nam. Trưởng thành từ người lính đến cương vị cán bộTrung đoàn.  Ông cầm bút viết văn  với mục đích “ để giải tỏa tâm huyết của lòng mình và để trả nghĩa cho đồng đội” ( Suy nghĩ về nghề văn). Tiểu thuyết “ Bên dòng sông Mê” hoàn thành năm 2008, theo đơn đặt hàng của Bộ Quốc phòng trong Chương trình “Sáng tác tiểu thuyết sử thi”. Năm 2012  xuất bản và đoạt ngay Giải thưởng Mê Kông lần thứ IV. Trước khi viết tiểu thuyết này, nhà văn đã có sáu tập truyện ngắn và ba tiểu thuyết, trong đó có hai  tiểu thuyết liên tiếp được tặng Giải thưởng Văn học Bộ quốc phòng là Bên sông Trà Lý (1999-2004) và Cõi đời hư thực (2004 -2009).

            Bên dòng sông Mê là một trong những tiểu thuyết tiêu biểu của ông viết về cuộc chiến tranh biên giới Tây Nam những năm bảy mươi của thế kỷ XX.

Bên dòng sông Mê được xây dựng dựa trên một sự kiện lịch sử có thật là trận đánh của một trung đoàn chủ lực Mặt trận 979, khu vực Cô Công - Campuchia. Đó chỉ là một phần trong trận chiến của bộ đội tình nguyện Việt Nam tại chiến trường  này trong giai đoạn truy quét tàn quân của Pôn Pôt khi chúng đã bị quân đội tình nguyện Việt Nam đánh bật khỏi thủ đô Phnom pênh. Không gian nghệ thuật trong tiểu thuyết trải dài từ  Việt Nam sang Campuchia. Bức tranh  chiến trận  được tái tạo, rất dữ dội,  nhưng  cũng  rất lãng mạn với  bối cảnh tự nhiên, đặc biệt là  những mối tình  của các nhân vật.

            Một điều đặc biệt là trong số các nhân vật được tiểu thuyết hóa dựa trên nguyên mẫu những đồng đội và thuộc cấp của tác giả, còn có một số nhân vật được giữ nguyên tên tuổi trong thực tế như tướng Lê Đức Anh của Việt Nam, Một số nhân vật trong chính quyền Khơ me Đỏ như Pôn Pốt, Yêng sa ry,  Khiêu Thi Rít,…

            Tiểu thuyết gồm 21 chương và một Vĩ thanh.

Thứ Sáu, 9 tháng 4, 2021

Tinh hoa trong Bi kịchthơ Faust của Gớt –Johann Wolfang von Goethe 1749-1832

Tinh hoa trong Bi kịchthơ Faust của Gớt –Johann Wolfang von Goethe 1749-1832

Chuyển ngữ tiến sỹ Nguyễn   Văn Hoa ( Tháp Dương – Bắc Ninh )

 1.b._nguyn_vn_hoa

Tiểu dẫn, quá trình tôi dịch 12.110 câu trong Bi kịch Faust của Gớt – Johann Wolfgang von Goethe ( Đức ) , theo các nhà nghiên cứu Faust  thì thấy nhiều câu hay đã được lưu truyền qua 3 thế kỷ 19,20&21.

Vídụ

 

1-Tất cả lý thuyết ,bạn ơi là màu xám , nhưng cây củacuộc sống thì mãi mãi xanh tươi

 All theory, dear friend, is gray, but the  tree of life  ever green,”

 

2-Ta chỉ hạnh phúc khi ta là người cho đi.


Nur der ist froh, der geben mag.

3- Ta sẽ sợ hãi bởi những giấc mơ hoang đường.

Thượng đế sống trong lòng ta

Có thể khơi dậy sâu sắc bản thể bên trong của ta

Thượng đế được lên ngôi trên tất cả các sức mạnh của ta,

Và thượng đế không thể di chuyển bất cứ điều gì ra khỏi ta.

Thứ Tư, 7 tháng 4, 2021

NGƯỜI ẤY CỦA NGUYỄN ĐỨC MẬU VỚI LỜI BÌNH

 


   Bình bài thơ “Người ấy”- của  Nguyễn Đức Mậu

 

         Người ấy

 

Mười năm người ấy yêu anh

Tình yêu suốt cuộc chiến tranh thật dài

Yêu từ tóc xõa ngang vai

Hoa cau thơm suốt những lời tiễn đưa

 

Mười năm vần vũ nắng mưa

Chiến tranh qua, bóng người xưa chẳng về

Rối bời mái tóc chiều quê

Một ai đứng ở bờ đê mỏi mòn

 

Xưa nàng Tô Thị lên non

Xa chồng nhưng đã có con bế bồng

Bây giờ người ấy tay không

Con thuyền góa bụa trên dòng sông sâu

 

Chiến tranh đã tắt từ lâu

Cau vàng trái rụng, giàn trầu héo hon

Nửa đêm gió lặng, trăng mòn

Có người nghe tiếng ru con… khóc thầm.

 

Trích trong “Từ trong lòng cuộc chiến”-Thơ Nguyễn Đức Mậu-nxb Văn hóa-Thông tin-2010)


Lời bình của Thanh Ứng

 

        “Người ấy” không có tên cụ thể, đó là môt cách gọi “phiếm chỉ”song lại không vô tình, vô cảm. Đó là một người mà chủ thể trữ tình của thi phẩm đã gửi thương, gửi nhớ và cả sự cảm phục trong bốn khổ thơ lục bát chứa chan ân tình. “Người ấy” là ai ? Là một người con gái trẻ tuổi mười năm yêu anh ‘Tình yêu suốt cuộc chiến tranh thật dài / Yêu từ tóc xõa ngang vai / Hoa cau thơm suốt những lời tiễn đưa”. Qua ngôn từ và những ẩn dụ, người đọc nhận ra: Đó là người con gái nông thôn yêu anh đang tuổi xuân thì, trẻ trung “tóc xõa ngang vai” và những lời đưa tiễn thơm đẹp như hương hoa đồng nội của làng quê xóm mạc ân tình. “Mười năm”, thời gian     được tác giả nhắc ngay ở đầu bài: “Mười năm người ấy yêu anh” là điểm nhấn về thời gian dài dằng dặc, nhất là đối với người phụ nữ yêu trong chờ đợi, mong ngóng, trong  hoàn cảnh chiến tranh “thật dài” đầy những bất trắc, mất mát đau thương. Khổ thơ thứ hai: Điệp khúc “Mười năm” được nhắc lại. Vẫn là sự khắc nghiệt của thời gian và sự khắt nghiệt của hoàn cảnh: “Mười năm vần vũ nắng mưa / Chiến tranh qua, bóng người xưa chẳng về”. Thế là đã rõ: Mười năm; yêu anh, đợi chờ anh, vượt lên nhiều khó khăn vất vả chống trả với những kẻ thù hữu hình, kẻ thù vô hình để đứng vững, chờ đón anh nhưng rồi: anh không về. Tám chữ “Chiến tranh qua, bóng người xưa chẳng về” ngỡ là giản đơn nhưng chứa chất cả cuộc chiến ác liệt, tàn khốc: “mười năm” và cái kết cục bi thương đối với người con gái. Một cơn bão lòng đã nổi lên trong người thôn nữ : “Rối bời mái tóc chiều quê / Một ai đứng ở bờ đê mỏi mòn”. Tác giả đối lập hai con số “Mười năm” ở đầu khổ thơ và “Một ai” ở câu cuối của khổ thơ càng làm cho người đọc thấm thía nỗi khổ đau, cô lẻ, đơn độc  của người con gái trước giông bão của thời gian và của cuộc chiến.. Chỉ thế thôi, bài thơ đã gây bao nhiêu xúc động cho người đọc. Nhưng với tấm lòng người lính và tài năng của một nhà thơ, Nguyễn Đức Mậu đã đẩy ý thơ lên một mức mới: cao hơn và sâu sắc hơn  có tầm khái quát lớn lao khi tác giả so sánh người phụ nữ thời nay với nàng Tô Thị xưa: “Xưa nàng Tô Thị lên non / Xa chồng nhưng đã có con bế bồng / Bây giờ người ấy tay không / Con thuyền góa bụa trên dòng sông sâu”.

Thứ Ba, 6 tháng 4, 2021

CÙNG MAI NAM THẮNG “THEO DÒNG SÁNG TẠO”

 


CÙNG MAI NAM THẮNG “THEO DÒNG SÁNG TẠO”

              Đọc “Theo dòng sáng tạo” của Mai Nam Thắng, Nhà xuất bản Quân Đội Nhân Dân, 2020

                                                Vũ Nho


 

         Chúng tôi và nhiều bạn đọc vốn quen  một Mai Nam Thắng với thơ trữ tình  có màu sắc chính luận, với những phê bình thơ giàu chất suy tư và giàu chất thơ. Gần đây là với một người có giọng tếu táo hấp dẫn  trong một loạt truyện về Mự Ngụ có màu sắc dân gian thật thật bịa bịa cười ra nước mắt. Cầm trên tay cuốn tiểu luận phê bình “Theo dòng sáng tạo”, theo tác giả đi hết 19 dấu mốc của dòng sáng tạo, bỗng ngạc nhiên phát hiện ra một Mai Nam Thắng khác. Mai Nam Thắng nghiêm ngắn, chững chạc, đàng hoàng  nói về những chuyện rất thời sự, rất đáng quan tâm với người cầm bút, nói một cách khá bài bản và thuyết phục.

          Ấn tượng đầu tiên là tác giả quan tâm và đề cập rất rộng và sâu  đến nhiều lĩnh vực. Anh bàn về điện ảnh, sân khấu,  văn chương. Anh bàn về văn hóa, trong đó có văn hóa doanh nhân, một nhà cách mạng nặng lòng với văn hóa dân tộc. Anh  bàn về  tính dân tộc, việc xã hội hóa các hoạt động văn học nghệ thuật.  Rồi xu hướng “giải thiêng”, sứ mệnh của văn học nghệ thuật là “cứu chuộc con người”. Trong phạm vi hẹp hơn, anh đề cập đến sự hi sinh của thơ chống Mĩ, đến thơ văn “xẻ dọc Trường Sơn”, đến xây dựng những cột mốc chủ quyền biển đảo  bằng văn chương. Và không quên viết về  hai vùng văn chương sông Chảy, và Vĩnh Phúc. Cuối  cùng là tiểu luận về thơ của Hồng Ngát, Lê Thị Mây và Nguyễn Trọng Hoàn.

Thứ Hai, 5 tháng 4, 2021

GIẢI PHÓNG CAO ĐIỂM 35 và 37

 


Trích Hồi ký TỪ CÕI CHẾT TRỞ VỀ viết về C3 D4 E88 F 308 QTP
Có sự tham khảo

Trung tướng Ngô Lương Hanh- Vĩnh Phúc
Đại tá Trần Trọng Kỳ -Hà Nội
Đại úy Hoàng Kiệm- Quảng Trị
CCB Nguyễn Khen -Hà Nội
CCB Phạm Giang Long -Hải Phòng

MÙA XUÂN   MÙA RA TRẬN
tiếp theo và hết

GIẢI PHÓNG CAO ĐIỂM 35  và  37
 
Trịnh Bá Sướng

Ngày 28/4/1972 , sau 3 ngày nghỉ củng cố ,bổ sung quân, chờ trình sát đi kiểm tra lại  địa hình, tối đến một số cán bộ được cử đi săn lùng xe tăng xung quanh khu vực cao điểm 35. Toàn Tiểu đoàn 4 , dưới sự chỉ đạo của Trung đoàn, xuất quân tổng lực, quyết tâm giải phóng cao điểm 35 và 37 bên cạnh cùng đồi 26. Lúc này  Sở chỉ huy Trung đoàn cơ động xuống, cách trận địa khoảng 500m,  Trung đoàn trưởng Phạm Duy Tân cho tăng cường 1 Trung đội ĐKZ 75 anh Ngô Lương Hanh  phụ trách, từ Đại đội 15 Hoả lực xuống phối thuộc. Tiểu đoàn được hỗ trợ một Đại đội xe tăng 7 chiếc T54 , của đoàn 202 phối thuộc, tập trung tiêu diệt 2 cao điểm trên.
Đại đội 2 được bổ sung 4 chiếc
Đại đội 3 được bổ sung 3 chiếc
Xe tăng ta cài lá ngụy trang , đi chân dầu êm, khoảng 4 đến 5 km / giờ , dẫn bộ binh áp sát trận địa, có xe tăng lính ta vững tâm hơn. Sau trận pháo lớn của ta ,dồn dập trùm lên cao điểm 35, bộ binh và xe tăng của ta xông lên áp đảo lính địch. Lúc này đại đội 3 anh Kỳ được chỉ định Đại đội trưởng thay anh Chiến đã hy sinh , trận này Trung đoàn trực tiếp xuống Tiểu đoàn chỉ huy
Ông Phạm Duy Tân Trung đoàn trưởng, ông Phạm Bá Hoà chính ủy, lệnh cho ông Thành cùng Ban chỉ huy Tiểu đoàn 4 , phải giải phóng cho được cao điểm 35 và 37. Mặc dù địch có sự chuẩn bị sắn, dùng cả hơn một chục xe tăng chi viện, những cũng không ngăn nổi ý chí quyết tâm và lòng dũng cảm, của quân ta. Trận chiến đấu giằng co ác liệt ,hoả lực  bên ta có B40, B41, RPĐ, ĐKZ , 12,7 ly,   pháo tăng ,cối các loại... Cùng bộ binh áp dụng chiến thuật nắm, nằm chạy nhằm mục tiêu phía trước nhả đạn. Địch có lợi thế hơn ta về vũ khí, nhất là súng M 79 gọn nhẹ , đầu đạn bằng quả trứng gà, nhưng sức công phá lớn,  cùng AR 15 cực nhanh ,ĐKZ , cối, pháo tăng ,pháo lớn, cùng các loại ....dồn đập sang bên ta. Máy bay quần đảo, bắn phá xung quanh ác liệt vô cùng, người trước ngã , người sau xông lên, không ngừng nhả đạn. Địch bị thiệt hại nặng nề, khi Đại đội 3 đánh vào cao điểm 37 cắt đứt đội hình địch ở cao điểm 35, định rút về Đông hà. Gặp ngay Đại đội 2 của anh Sắc đợi sẵn ở đồi 26 , B40, 41 phát huy tác dụng.

Chủ Nhật, 4 tháng 4, 2021

CHÙM THƠ HẠNH MAI

 


CHÙM THƠ HẠNH MAI

 nh_hnh_mai

RU MẸ

Dịu  dàng ru giấc già nua

À ơi! cái ngủ sao chưa chịu về

Vườn nhà đã mỏi tiếng ve

Hàng cau rũ bóng trưa hè nắng oi

Dưới nhà siêu thuốc vừa sôi

Ủ xong bếp trấu con ngồi ru đưa

Vận theo lời mẹ ru xưa

Cái cò cái vạc sớm trưa tảo tần

Ngủ đi này những nếp nhăn

Mẹ ta tất tả lo toan nhiều rồi

Ngủ đi này đốm đồi mồi

Gió sương để dấu một thời gió sương

Ngủ đi mái tóc mây vương

Sợi rơi sợi rụng sợi buồn sợi lo

Tay con phẩy cái quạt mo

Mà ngày xưa mẹ quạt cho con nằm

Quạt mo trĩu nặng tay cầm

Mẹ còn giữ lại dành phần cháu con

À ơi! cái ngủ mỏi mòn

Về đi cho mẹ ta tròn giấc trưa.

                                                        

                                                                             Hè 2014

 

NGƯỜI ĐÀN BÀ SỬA XE


Năm nay tóc đã bạc thêm nhiều

Bà vẫn ngồi sửa xe dưới gốc bàng đầu phố

Thứ Bảy, 3 tháng 4, 2021

BÓNG RỪNG TRUYỆN VỪA CỦA THẾ ĐỨC (Tiếp theo và hết)

 


BÓNG RỪNG

TRUYỆN VỪA CỦA THẾ ĐỨC

(Tiếp theo và hết)

II

 

Từ lâu rồi, cả khu vực Tây Nguyên, súng đạn và chất độc đã cố sức hủy diệt mọi sinh vật sống, hòng biến những cánh rừng bạt ngàn trở thành nơi vô hồn, vô nghĩa, tồn tại cùng với một lớp người dường như đã vô cảm với chính cả cuộc sống của mình.

Vậy mà những ngày gần đây, anh bỗng nghe tiếng chim hót. Mấy đêm trước, anh còn nghe thấy cả tiếng con Nai, con Hoẵng gọi nhau đi kiếm ăn. Linh cảm thì thầm bên tai anh về một sự hồi sinh rất kỳ lạ.

Một đêm dài đối với anh đã kết thúc khi con gà rừng vừa cất giọng gáy te te. Anh ngồi dậy, vươn vai, rồi vặn mình mấy cái. Chiếc nỏ treo trên vách đá bỗng đập vào mắt. Ta sẽ chẳng còn cơ hội nào để dùng tới nó nữa! Anh bỗng thấy lòng mình buồn se sắt và đau nhói như có sợi dây siết thật chặt…

Anh uể oải chui ra khỏi hang. Ta không thể chống lại ý Trời được nữa rồi! Cũng đành vậy! Việc đầu tiên của ta bây giờ là cần tìm ra được phương hướng. Kinh nghiệm của những người đi rừng, cứ trèo lên một ngọn cây thật lớn, rồi theo hướng mặt trời mọc hay mặt trời lặn ắt sẽ biết được đâu là đông, tây, nam, bắc.

Vừa mới sau một thoáng suy nghĩ đã thấy anh ngồi vắt vẻo trên tít ngọn cây cách đó một đoạn. Anh ngơ ngơ ngác ngác nhìn quanh. Bầu trời buổi sớm đùng đục, những sợi khói mang đầy hệ lụy vẫn còn lảng bảng đâu đó. Một vệt đỏ lòe hiện ra trước mặt. Bình minh! Ôi, đúng là bình minh kia rồi! Đã lâu lắm anh không được nhìn thấy bình minh. Ánh bình minh sớm mai vốn đẹp tuyệt vời, vậy mà bình minh của một đất nước chiến tranh nom cứ đỏ lòe, y hệt như màu máu.

Anh quay mặt nhìn về xuôi. Ở đó là hướng Nam. Điều gì đã xảy ra trong suốt thời gian mình nằm bẹp trong hang đá? Anh tự hỏi. Và linh cảm khiến anh nhận thấy rất rõ chiến trường miền Nam sôi sục đang đổi thay từng ngày. Đúng rồi! Còn nghi ngờ gì nữa chứ! Bên tai anh, tiếng chân của những người đồng đội đang rầm rập, tiến thẳng tới thành phố Sài Gòn…

Ta không thể ở mãi nơi này được! Ta không thể ở mãi nơi này được! Ruột gan anh như có ngọn lửa bùng cháy dữ dội. Anh vội vàng chuyền từng cành cây để lao xuống đất, rồi lại dùng cả hai tay rẽ lối, mở đường, chạy thẳng về phía cửa hang.

“Miền Nam sắp được giải phóng rồi! Miền Nam sắp được giải phóng rồi!”

Anh vừa chạy vừa như thể muốn gào lên. Người nữ chiến binh Cộng hòa đã thu gom đồ đạc vào chiếc ba lô rồi ngồi bên ngoài cửa hang chờ đợi. Chị bất ngờ nhìn thấy thái độ khác lạ của anh lính Giải Phóng thì lấy làm ngạc nhiên lắm. Chị vội vàng hỏi:

- Coi bộ kỳ dữ vậy? Hy vọng không phải anh vừa nhìn thấy Việt cộng hay thám báo Cộng hòa đấy chứ?

Anh lính Giải phóng hổn hển nói:

- Kiều Trinh! Làm gì còn thám báo Cộng hòa ở đây nữa. Miền Nam sắp được giải phóng rồi! Miền Nam sắp được giải phóng rồi!

Người nữ chiến binh Cộng hòa nghe anh lính Việt Cộng nói miền Nam sắp được giải phóng với vẻ mặt rất nghiêm trọng thì bỗng ngớ người. Chị chưa kịp hiểu điều gì đã xảy ra thì anh lính Việt cộng đã nhào tới bên cạnh, nói tiếp:

- Miền Nam sắp được giải phóng rồi đó!

Kiều Trinh ngạc nhiên, rướn đôi mày nhìn anh lính Giải Phóng nhưng rồi lại buông chùng lập tức.

- Chắc anh không muốn bị tôi kết luận về chứng hoang tưởng kinh niên trong cái đầu của anh đấy chứ?

- Kiều Trinh, tôi nói thật mà! Anh lính Việt cộng ngắt lời. Tôi là một sĩ quan của quân Giải phóng. Chính tôi đã nhận được chỉ thị quyết tâm giải phóng miền Nam của cấp trên trước khi bị thương. Trận đánh lần trước là một trong những trận đánh đầu tiên của chiến dịch. Kiều Trinh hãy nghe tôi nói đi, hãy theo tôi trở về với cách mạng lúc này vẫn còn chưa muộn!

Kiều Trinh bật cười. Cũng chẳng nên chấp làm gì với những kẻ loạn trí như hắn. Chị liếc nhìn chiếc đồng hồ đeo tay, rồi chỉ vào chùm hoa quả còn tươi nguyên trước mặt:

- Cũng chẳng còn nhiều thì giờ nữa đâu, anh có nói thêm gì nữa cũng chỉ vô ích thôi. Mời anh dùng bữa điểm tâm cho đỡ đói rồi ta bắt đầu hành quân! Vừa nói, chị vừa kéo tay anh lính Giải Phóng. Nào! Tôi xin anh hãy ngồi xuống đi nào!

Anh lính Giải Phóng miễn cưỡng ngồi xuống, nhưng lòng dạ anh thì cồn cào không yên. Miền Nam sắp được giải phóng rồi! Linh cảm trong anh vẫn cứ thôi thúc, dồn dập. Vậy mà ta vẫn không thể thuyết phục cho Kiều Trinh hiểu được! Anh ngửa mặt lên trời, mắt nhắm nghiền lại, bất lực. Ước gì cô ấy cũng nghe được tiếng chân của đoàn quân Giải phóng đang rầm rập tiến về Sài Gòn!

BÓNG RỪNG

 


BÓNG RỪNG

 

Truyện vừa của Thế Đức – Hội viên Hội nhà Văn Việt Nam

 

   I

 

Khi tỉnh dậy, anh mới biết mình bị thương bên chân phải và cánh tay trái, rồi bị ném lên một gò đất bên cạnh. Xung quanh anh lởm chởm những miệng hố sâu hoắm của đạn pháo. Những xác chết nằm la liệt, máu bầm tím loang khắp thân thể.

Cánh tay lành lặn của anh vừa kéo khẩu AK lệt sệt bên mình, vừa kết hợp với bên chân còn lại làm lực đẩy để nhấc cả tấm thân nặng trịch, cố trườn về phía trước.

- Mẹ ơi!

Anh khẽ gọi trong tiếng rên rỉ. Nhưng mẹ anh nào có nghe được tiếng anh gọi. Bao phủ xung quanh chỉ là cánh rừng già vẫn nồng nặc mùi thuốc súng. Những người lính sống sót của bên bại trận thì hồn xiêu phách lạc, đã tháo chạy khỏi trận địa. Còn những người lính thắng trận cũng vội vàng rút khỏi bãi chiến trường. Đó là kinh nghiệm xương máu để tránh phải hứng chịu những đợt oanh kích của máy bay Mỹ hoặc những trận nã pháo trả thù của đối phương.

Anh cố hết sức. Nhoài! Nhoài! Rồi anh từ từ thả những ngón tay, buông khẩu súng, gục xuống. Anh lại nhỏm dậy, nghiến thật chặt hàm răng để nén lại cái đau đớn dường như đã quá sức. Nhoài! Lại thêm một cái nhoài nữa rồi anh mới chịu gục xuống. Lần này thì anh không còn đủ sức gượng dậy được nữa. Anh thiếp đi…

- Mẹ ơi! Trong cơn mê, miệng anh vẫn thì thầm gọi mẹ.

Đôi mắt anh sâu hoắm, cặp môi khô cháy, xưng rộp. Đã không biết bao lâu, anh như một cái xác không hồn nằm đó. Cái đau đớn, cái đói khát cũng chẳng thèm đếm xỉa gì đến tri giác của anh nữa. Lưỡi hái của tử thần đã mấy lần nhòm ngó nhưng vẫn chưa thể ãm anh đi được có lẽ là do cái số của anh khi ấy còn chưa tới lúc.

Vậy mà bỗng dưng anh thấy như có mẹ đang ở bên cạnh. Đôi mắt của mẹ ướt đẫm nhìn anh đầy thương xót. Rồi mẹ vội vàng bón từng muỗng thức ăn cho anh. Một thứ vị là lạ mà anh chưa từng gặp ở ngoài đời. Anh nuốt. Thấy dễ chịu hẳn. Đôi mắt anh vẫn nhắm nghiền, nhưng cái miệng bỗng nhoẻn cười nom hồn nhiên như một cậu bé đang ngủ trong vòng tay của mẹ. Rồi anh lại thiếp đi…

Lần này thì anh đã ngủ. Anh ngủ thật ngon lành sau một cuộc vật lộn quá sức với thần chết. Hà nội, với những con phố quen thuộc, Hồ Gươm, đường Thanh Niên…và rất nhiều kỷ niệm thuở học trò lần lượt thoáng qua trong giấc mộng. Hình như ai đó lại cầm bàn tay anh. Vẫn Là mẹ. Ấm áp. Không còn mùi tử khí. Sự sống đang phập phồng trong lồng ngực của anh.

Rồi anh từ từ hé mắt. Bỗng anh giật mình, hoảng hốt. Ngồi bên anh không phải là mẹ mà là một bóng người mặc bộ đồ rằn ri, bên sườn đeo một bao súng nhỏ xíu. Người ấy ngồi quay lưng lại với anh. Anh chớp chớp mắt.  Sao lại thế này? Mình đang mơ? Không phải! Tại sao không phải là chiếc mũ tai bèo và bộ quần áo xanh lá cây quen thuộc? Chiếc mũ vải của người ấy đội lệch hẳn về phía sau. Anh nhận ra phù hiệu đôi cánh Đại bàng màu bạc. Anh hốt hoảng. Địch! Anh quên béng là mình đang bị thương và cũng quên luôn cả sự đau đớn đang cào xé cơ thể. Anh ngồi bật dậy, chộp vội lấy khẩu súng bên cạnh. Cách! Cách! Anh giật quy lát. Tiếng sắt thép va chạm nhau nghe khô khốc. Anh nâng nòng súng tỳ sát lưng áo kẻ thù.

- Giơ tay lên!

Lạ thay, tên địch vẫn ngồi im như một pho tượng. Cánh tay anh bị chấn động mạnh đã đánh thức tri giác khiến anh khẽ nhăn mặt! Có lẽ mình bị mơ! Anh lại chớp mắt. Không! Đó chính là một tên lính Cộng Hòa. Chính hắn là một tên lính Cộng hòa!

Người lính Cộng Hòa bấy giờ mới từ từ quay lại. Anh thảng thốt. Trời ơi! Một phụ nữ! Người nữ chiến binh Cộng Hòa có Khuôn mặt đẹp như sao băng nhưng rất nghiêm nghị làm anh chột dạ.

- Giơ tay lên! Anh lại quát.

- Anh lính Việt Cộng! Người nữ chiến binh Cộng Hòa bình thản nói - Hãy nhẹ tay thôi và bỏ súng xuống kẻo vết thương lại chảy máu bây giờ! Anh chưa bắn thì tôi đã mang một bản án tử hình của Tòa án Quân sự Quốc gia vì đã cứu sống một tên Việt Cộng rồi đó!

Người phụ nữ quay lại, nhìn thẳng vào mặt anh mà không hề để ý tới nòng súng vẫn kề bên lưng áo. Tay người lính Việt Cộng bỗng run run. Anh nhận ra vết thương của mình được quấn bằng một thứ băng màu trắng, dính bết máu.

Vậy là người này đã băng bó cho mình? Không có lẽ! Anh thảng thốt nghĩ tới cuộc chiến hồi đêm. Tiếng súng nổ và những bóng người đổ vật trên vũng máu. Đó là cuộc chiến của những con người đã từng một mất một còn, không thể khoan nhượng!

Tiếng người phụ nữ vẫn nhẹ nhàng, nhưng thái độ rất nghiêm nghị thì không hề thay đổi:

- Trong khu rừng này chỉ còn tôi và anh. Giữa tôi và anh, lúc này không có ai là ta là địch gì cả. Chúng ta là hai con người Việt Nam đã may mắn thoát chết sau một cuộc thảm sát đẫm máu. Bây giờ anh có thể sống nếu tiếp tục được cứu chữa. Anh đồng ý với tôi như vậy và sẽ hạ súng xuống chứ?

- Không bao giờ!

- Vậy thì tùy anh! Nếu anh không muốn chấp nhận sự thỏa hiệp tốt cho cả anh và tôi thì anh có thể bắn tôi. Nào! Hãy dũng cảm lên và anh có thể siết cò súng!  

Ngón tay trỏ của anh bỗng mềm oặt, chùng hẳn lại. Và cơn đau lại bắt đầu hành hạ anh dữ dội.

* * *

Chị vẫn chưa hết bàng hoàng!

Vừa mới hôm qua, chị còn là Bác sĩ trong một tiểu đoàn lính chiến, quân lực Việt Nam Cộng Hòa. Doanh trại của chị đồn trú tại một vị trí có địa bàn chiến lược rất quan trọng nằm giữa những cánh rừng rậm thuộc khu vực Tây nguyên. Cuộc tấn công bất ngờ của quân Giải Phóng trong lúc đơn vị của chị đang chuẩn bị thực hiện gấp lệnh hành quân di chuyển đã làm thay đổi tất cả.

ĐỌC THƠ XUÂN QUỲNH

 


ĐỌC (VÀ HỌC) THƠ CỦA CÁC NHÀ THƠ LỚN VIỆT NAM

 

ĐỌC THƠ XUÂN QUỲNH

                    BÙI MINH TRÍ

Nữ sĩ nguồn thơ giàu cảm xúc

Suy tư hạnh phúc lẫn buồn đau

Đất thêm màu nhựa lên “chồi biếc”

Rụng xuống lá vàng chẳng uổng đâu

*
“Hoa dọc chiến hào” “Thơ cửa sổ”

 “Lời ru mặt đất” “Tiếng gà trưa”

“Gió Lào cát trắng” làm công sự

“Cát đọng nắng thôi, chẳng đọng mưa”

*

Mồng một ”Chờ trăng” đêm tối quá

“Sân ga” nắng nhạt “chiều em đi”

Cả ba lô bụi cay con mắt

Nơi ở lá bay đầy lối qua

*

Hãy để trái tim em”Tự hát”

 “Dại gì em ước nó bằng vàng”

“Lời yêu mỏng mảnh như màu khói”

“Hoa cỏ may” buồn, anh nhớ chăng?

*

Ào ạt biển xanh nghe “Sóng” vỗ

Mái tranh lên khói,“Tiếng gà trưa”

Tình yêu như thể “Thuyền và biển”

Bão tố lòng em khi cách xa

*

Mây trắng “lá vàng thưa thớt quá”

Thu và hoa cúc - anh và em

Heo may xao động hồn thu cũ

Đi mãi theo mùa cùng tháng năm.

Bùi Minh Trí

 

Thứ Năm, 1 tháng 4, 2021

NGƯỜI CÁN BỘ KHUYẾN HỌC HẾT LÒNG VÌ SỰ HỌC

 


NGƯỜI CÁN BỘ KHUYẾN HỌC HẾT LÒNG VÌ SỰ HỌC

Tác giả: PGS.TS.Vũ Nho

Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam

ĐT: 0855 890 003

        Trong một lần tham dự” sinh hoạt “Ngày hội Khuyến học năm 2019 của Hội khuyến học phường Dịch Vọng Hâu, thật bất ngờ tôi gặp anh Nguyễn Chiếm Sơn. Bất ngờ hơn nữa là anh với tư cách Phó chủ tịch Hội thường trực tiếp đón tôi.  Số là khi công tác ở Vụ Giáo dục Trung học của Bộ Giáo dục & Đào tạo, tôi đã từng lên Thái Nguyên bồi dưỡng giáo viên hoặc chấm thi giáo viên giỏi, từng tiếp xúc và làm việc với anh Chiếm Sơn khi đó với tư cách Phó chánh văn phòng thường trực Sở Giáo dục- Đào tạo tỉnh Thái Nguyên. Tôi cứ đinh ninh là anh sẽ nghỉ hưu đâu đó trên thành phố Thái Nguyên, nơi đất rộng, nhiều cây xanh, mọi thứ đều thoáng đãng hơn Hà Nội.

          Sau mới biết rằng năm 2006, anh chính thức nhận quyết định nghỉ hưu và chuyển nhà về Hà Nội theo các con, cháu, định cư ở phường Dịch Vọng Hậu. Ngay năm sau, năm 2007 anh đã tham gia Hội khuyến học của khu dân cư, làm Chi hội trưởng Chi hội khuyến học số 4 (nay là số 5). Là cán bộ giáo dục làm công tác khuyến học thì đúng việc, đúng chuyên môn rồi. Nhưng làm công tác xã hội ở cơ sở để phong trào đạt được thành tích cao thì không phải ai cũng có thể. Điều bất ngờ lớn nhất với tôi là anh Chiếm Sơn nghỉ hưu nhưng không nghỉ việc, nghỉ ngơi như một số đồng nghiệp khác. Anh nghỉ công tác ở Thái Nguyên, nhưng về Hà Nội, lại tham gia nhiều công việc ở nơi cư trú. Hỏi chuyện mới biết anh Chiếm Sơn không chỉ tham gia công việc của Hội khuyến học. Song song với việc làm Chi hội trưởng chi hội khuyến học  số 5 ( tính đến thời điểm này là 14 năm), anh còn đàm nhiệm các công việc liên tục sau (hiện vẫn đang tiếp tục đảm trách):

-         9 năm Phó Chủ tịch Hội khuyến học phường Dịch Vọng Hậu.

-         10 năm Trưởng Ban công tác mặt trận địa bàn (trong đó có 4 năm gần đây đảm nhiệm thêm chức danh Bí thư Chi bộ).

-         10 năm tham gia cấp ủy chi bộ Đảng khu dân cư tổ dân phố (trong đó có 6 năm làm Phó bí thư chi bộ, 4 năm làm Bí thư chi bộ).

-         4 năm Chủ tịch Hội Cựu giáo chức của phường Dịch Vọng Hậu.

Ở cương vị nào, anh cũng được cán bộ đảng viên; nhân dân, hội viên yêu mến, tin cậy và tôn trọng; Anh đúng là một nhà giáo, một cán bộ hết lòng với công việc chung.

Trong một lần khác tôi lại được mời dự họp với các cán bộ Hội khuyến học phường Dịch Vọng Hậu, tôi được tận mắt thấy Nhà Văn hóa của tổ dân phố 5 + 6 hiện nay do Ủy ban nhân dân quận Cầu Giấy đầu tư xây dựng phần vỏ (không có trang thiết bị bên trong) với tổng kinh phí hơn 2 tỉ đồng (không kể tiền đất), có diện tích sàn là 146m2 – 3 tầng nên tương đối khang trang và đã chính thức đi vào hoạt động từ tháng 7/2013; hơn 7 năm qua anh Chiếm Sơn với tư cách là Trưởng ban Công tác mặt trận đã tổ chức 3 đợt vận động cả vật chất, lẫn tiền mặt để trang bị toàn bộ các phương tiện trang thiết bị khá đầy đủ như sân khấu, điều hòa, bục, bàn ghế, ti vi, loa, đài, máy vi tính, Internet… bản thân anh Chiếm Sơn còn trực tiếp đến Phòng Giáo dục và Đào tạo Cầu giấy, Vụ Thư viện – Bộ Văn hóa thông tin và Du lịch, hoặc vận động các nhà hảo tâm ủng hộ điển hình như gia đình ông Bùi Minh Châu tặng 1 bức phù điêu có chủ đề “Bac vẫn cùng chúng cháu hành quân” trị giá 5 triệu đồng, ông PGS. TS Nguyễn Ngọc Thiện tặng 400 đầu sách và nhiều tạp chí có giá trị… riêng gia đình anh Sơn cũng ủng hộ 2.000.000đ ngay từ đợt đầu (tháng 5/2013). Ngoài ra còn ủng hộ gần 100 đầu sách và phích, ấm, chén… tổng kinh phí huy động trong 7 năm qua khoảng 210.000.000đ. Trong đó có: 54.036.000đ do Hội Khuyến học trao tặng bằng hiện vật như: Máy tính, giá sách, bảng biểu… vào tháng 7/2019. Có thể nói gọn lại là hiện nay đã có đầy đủ những điều kiện và phương tiện tối thiểu nhất phục vụ các hoạt động của trung tâm cộng đồng và hội họp. Chi bộ và các tổ chức chính trị - xã hội, xã hội của 2 tổ dân phố số 5 và số 6 phường Dịch Vọng Hậu. Vì có hội trường có sức chứa 120 chỗ ngồi.

Đặc biệt là từ tháng 10/2020 đến nay do ảnh hưởng của đại dịch Covid 19 TTHTCĐ nơi này đã phục vụ các hoạt động có liên quan đến việc ứng dụng công nghệ thông tin như: Tổ chức ngày hội khuyến học trực tuyến năm 2020 của Hội Khuyến học phường vào ngày 20/9/2020, tổ chức họp  Chi bộ trực tuyến trong thời điểm thực hiện dãn cách… riêng hôm đó chúng tôi cũng được xem lại băng hình về các hoạt động của Hội Khuyến học của Quận Cầu Giấy và của Phường Dịch Vọng Hậu do Đài phát thanh – Truyền hình thành phố Hà Nội và Ban Chấp hành Hội Khuyến học phường thực hiện.

Chính sự năng nổ và kiên trì, bền bỉ vận động Bí thư chi bộ kiêm Trưởng Ban công tác mặt trận và Chi hội trưởng chi hội khuyến học Nguyễn Chiếm Sơn. Nơi này đã hình thành một Trung tâm học tập cộng đồng khang trang hoạt động có hiệu quả.

Ảnh 1. Hàng ghế đầu từ trái sang phải: Bà Nguyễn Thị Tý – Chủ tịch (thứ nhất). Ông Nguyễn Chiém Sơn – Phó Chủ tịch Thường trực (thứ2) đang trực tiếp điều hành “Ngày hội Khuyến học năm 2020”

Anh Chiếm Sơn có quyền tự hào về tâm huyết của mình dành cho cho Trung tâm, cũng như anh đã từng tự hào vì đã góp phần xây dựng hai ngôi trường là những điểm sáng của ngành Giáo dục- Đào tạo tỉnh Thái Nguyên hiện nay, đó là trường THCS Chu Văn An thành phố Thái Nguyên và trường Giáo dục và hỗ trợ trẻ em bị thiệt thòi tỉnh Thái Nguyên.