Bình bài thơ “Dâng trà” của
Nguyễn Quang Thiều
Thưa
cha, con đã dâng trà
Chiều quê một nửa mái nhà nắng đi
Làng nghèo ngồi đếm chim ri
Con nghèo con đếm thầm thì trong mơ
Con
sao tìm lại ấu thơ
Mà roi cha vẫn gác hờ mái hiên
Con từng ba dại bảy điên
Chén trà con rót tràn niềm đắng cay
Phận con nhàu trọn lòng tay
Một câu thơ bạc một ngày vô ơn
Chén
trà, con có gì hơn
Mời cha rồi nuốt tủi hờn sau cha
Thưa
cha, con đã dâng trà
Sao
cha im lặng như là bóng mây
Để hồn trà khuất đâu đây
Xác trà lạnh ngắt đổ đầy lòng con…
(Trích
trong “Tản Viên Sơn” số Xuân Tân Mão-2/2011)
Lời Bình của Thanh Ứng
Đọc
“Dâng trà” của nhà thơ Nguyễn Quang Thiều, tôi cứ ngỡ gặp một Nguyễn
Quang Thiều khác. Bài thơ đầy xúc động, đằm thắm, chứa chan tình cảm
không giống nhiều bài thơ khác. Nhưng khi đọc lại các tập thơ “Sự mất
ngủ của lửa”, “Những người đàn bà gánh nước sông”… với những bài,
những câu viết về làng quê anh , về
những người thân trong gia đình, làng xóm…
thì mới thấy “Dâng trà” là một phần, nếu không muốn nói đó
chính là hồn cốt của Nguyễn Quang Thiều. Dẫu là sự cách tân trong
việc tìm tòi, sáng tao thi tứ, sự mới mẻ trong việc sử dụng ngôn
từ, câu thơ, dòng thơ…thì ở tận chiều sâu trong tâm hồn thi sĩ Nguyễn
Quang Thiều vẫn là máu thịt của đồng quê, xóm mạc nơi chôn nhau cắt rốn
và bao kỉ niệm thời ấu thơ khổ nghèo. Trong
đời sống, Nguyễn Quang Thiều vĩnh biệt người cha khi anh đã trưởng
thành. Anh đã công phu phụng dưỡng cha khi cha lâm bệnh, đã cùng anh em
họ mạc tiễn đưa cha chu toàn khi người ra đi. Còn gì đây vương vấn hồn
anh? Một buổi chiều quê về lại ngôi nhà xưa nơi anh sinh ra và lớn lên,
anh dâng lên cha chén trà của lòng hiếu đễ. Những dòng lục bát cứ
lịm vào suy tưởng trong một buổi chiều nắng lui dần về hoàng hôn
giữa ngôi nhà lạnh vắng: “Thưa cha, con đã dâng trà / Chiều quê một
nửa mái nhà nắng đi”. Năm tháng cũ của làng xóm, của tuổi thơ như thực,
như mơ hòa với những âm thanh thầm thì linh diệu trong buổi chiều quê
càng làm cho hồn thơ Nguyễn Quang Thiều chơi vơi trong cõi thiền mặc
định. Như nhiều đứa trẻ quê nghịch ngợm bướng bỉnh, chịu đòn roi,
Nguyễn Quang Thiều hồi tưởng tuổi thơ của mình trong niềm xúc cảm
dâng trào. Ấn tượng về cái “roi cha vẫn gác hờ mái hiên” là ấn
tượng khắc khoải về một tuổi thơ với sự dạy dỗ nghiêm ngặt của người
cha và những lỗi lầm,ương bướng của một thời ngây dại vẫn còn ẩn
khuất đâu đây. Điều đó làm cho câu thơ như là một lời tự thú xót xa:
“Con từng ba dại bảy điên / Chén trà con rót tràn niềm đắng cay”. Xúc
cảm của Nguyễn Quang Thiều được nhào trộn giữa qúa khứ với hiện
tại, được đan xen giữa hôm qua và hôm nay, giữa niềm yêu kính nhớ
thương cha và lòng tự kiểm sâu sắc…Nhà thơ trở về với bản thể trong
một nghi lễ giản đơn mà thiêng liêng! Người đọc nhận ra trong bài thơ
một Nguyễn Quang Thiều luôn có sự thiết tha với cội nguồn, gốc rễ
của mình. Đó là hồn người, là ân nghĩa sâu xa với những gì tổ tiên
ông cha để lại., một Nguyễn Quang Thiều có trái tim dễ bị động chạm.
Từ đó anh viết những câu thơ thật đắng lòng: “Phận con nhàu trọn
lòng tay / Một câu thơ bạc một ngày vô ơn / Chén trà, con có gì hơn /
Mời cha rồi nuốt tủi hờn sau cha”. Một Nguyễn Quang Thiều như ta đã
từng thấy trong cuộc sống, trên văn đàn đối lập hoàn toàn với Nguyễn
Quang Thiều trong bài thơ trên. Đâu còn những bước chân mạnh bạo trên đường,
những ý tưởng độc đáo, những phát ngôn quyêt liệt và những bài thơ
với những sự cách tân mạnh mẽ gây tranh cãi một thời…còn ở đây là
con người với những lời chân thành tự kiểm thiết tha, sự khiêm cung
đáng nể và cả lòng mềm yếu như con trẻ trước hồn cha trong một buổi
chiều quê. Đó chính là con người Nguyễn Quang Thiều: Anh sâu sắc,
quyết liệt song rất khiêm nhường, tình nghĩa trong đời sống.