Thứ Tư, 12 tháng 4, 2023

THẦY VŨ NHO

 GD&TĐ - Thầy Vũ Nho là PGS.TS Vũ Nho - nguyên chuyên viên Bộ GD&ĐT, là nhà phê bình văn học, dịch giả, nhà thơ, nhà văn...

Cái thú vị trong cách dạy của thầy Vũ Nho là luôn tạo ra những gợi mở bất ngờ cho học trò.
Cái thú vị trong cách dạy của thầy Vũ Nho là luôn tạo ra những gợi mở bất ngờ cho học trò.

Thế nhưng, với học sinh nhiều khóa của tôi, Vũ Nho là một thầy giáo - như cô giáo chủ nhiệm và dạy văn của chúng bởi thầy từng dạy chúng những bài cụ thể, tuy không nhiều.

Biết mình sở học còn nông cạn, chữ nghĩa một dúm, duyên nghề còn mỏng mà học trò khi học văn phải được học sâu, học rộng và học từ nhiều phong cách nên tôi chịu khó mời các thầy nổi tiếng từ cấp ba đến chuyên viên giáo dục, giảng viên đại học, viện nghiên cứu... về nói chuyện, dạy các em khi có dịp. Trong những người đó có PGS.TS Vũ Nho.

Khởi đầu của sự “mời mọc” ấy là việc chuyên viên Bộ GD&ĐT Vũ Nho đến dự một chuyên đề của Sở GD&ĐT Hà Nội tổ chức ở Trường Trưng Vương. Sau thảo luận, khi chuyên viên nán lại trao đổi cùng tổ giáo viên chuyên văn Trưng Vương, tôi có ý kiến là đừng đòi hỏi quá nhiều ở một tiết học mà nên chú ý đến quá trình... hàm ý là các vị có dạy cấp hai đâu mà hiểu.

Không ngờ, vị chuyên viên ấy lại ngỏ ý muốn hợp tác với tổ chuyên Trưng Vương về chuyên môn. Thế là, thỉnh thoảng, chuyên viên xuống dự giờ, góp ý... Rồi, tôi mời nói chuyện cho học trò về thơ Trần Đăng Khoa. Bằng sự am hiểu thơ Trần Đăng Khoa và cái duyên nói chuyện, chuyên viên Vũ Nho đã khiến trò vui, háo hức tìm đọc không chỉ thơ Trần Đăng Khoa, mà cả thơ của các nhà thơ thiếu nhi nữa.

Thứ Ba, 11 tháng 4, 2023

VÀI SUY NGHĨ VỤN VỀ BÀI THƠ "NHÁI" MẸ TÔI CHỬI TRỘM

 VÀI SUY NGHĨ VỤN VỀ BÀI THƠ "NHÁI"

 

MẸ TÔI CHỬI TRỘM

 

(Thơ dật dải A+ báo Văn Nghệ)

 

Mỗi lần tôi bị trộm thơ

Mẹ tôi dạng cỡ XL hai chân

Xong rồi xuống tấn, lên gân

Vận công để chửi xa gần đều nghe!

Mẹ rằng: Trên có...mái che

Dưới thì có cái...tè he trong quần

Tiên sư cái bọn ngu đần

Thơ không chịu khó ngồi mần mà chôm!

Con bà thức đến sáng hôm

Tóc như tổ quạ, thối mồm nặn thơ

Nặn nhiều nên nó ngáo ngơ

Vợ nhìn thấy chán vác lờ theo zai

Mỗi năm chỉ được dăm bài

Đem đi đăng báo kiếm khoai qua ngày

Vậy mà cái lũ mặt dày

Nỡ chôm của nó- chúng mày nghĩ sao?

Tao cầu đất rộng trời cao

Cầu tiêu, cầu tõm, cầu ao, cầu đường

Cầu cho bay thật phi thường

Thơ tuôn như thác trên mường xuống sông

Cầu cho bay thật tinh thông

Để thơ hơn cả thần đồng Đăng Khoa

Hơn luôn bác Hữu Thỉnh già

Hơn luôn Đức Mậu với là Bình Phương...

Thơ bay tràn ngập phố phường

Ngập tràn cả chợ, vũ trường, bến xe...

Thơ làm say đắm ca ve

Làm mê mẩn mấy ông nghè, bà quan...

Tôi đây xấu xí nhất làng

Vậy mà gái cứ gạ phang ầm ầm.

Chỉ là mắt trắng dái thâm

Nhờ ơn của mẹ vượt tầm lũy tre.

Tác dả: Hai Danh

 

Lời bình Phạm Ngọc Tâm Dung 



     

            Xưa nay, đã gọi là "chửi" thì phải có thanh, có tục, có kể hành, kể tỏi, có móc máy, ngoa ngoắt, sâu sắc...  miễn sao đạt được... mục đích là làm cho " đối phương " thấy đau, thấy thấm, thấy nhục, mà từ sau phải chừa cái thói không ai ưa ái gì ấy đi!

 

                 Xuất phát từ bài thơ nổi tiếng "Mẹ tôi chửi trộm" , được Báo Văn Nghệ, Hội Nhà Văn Việt Nam trao giải danh giá. Và sau, đã nhận được một làn sóng phản hồi khá mạnh: Người khen cũng lắm mà kẻ chê cũng nhiều (Bao gồm sự vào cuộc của các nhà chuyên môn tài cao học rộng, các văn nghệ sĩ và công chúng yêu thơ).

 Cả hai bài thơ: Một giật giải cao, một dân dã  đều chung một đề tài "Mẹ tôi chửi trộm".

- Nhân vật " Mẹ tôi" ở bài thơ giật giải thơ cấp Quốc gia là chửi vì lý do "mất gà". Thật ra, với đề tài này, trong dân gian ta đã từng xuất hiện nhiều nhà chửi "thành danh", và đã trở thành... giai thoại có một không hai trong kho tàng khẩu ngữ của Người Việt.

Thứ Hai, 10 tháng 4, 2023

NGƯỜI TƯỚI RƯỢU CHO VĂN CHƯƠNG SAY

 


NGƯỜI TƯỚI RƯỢU CHO VĂN CHƯƠNG SAY

Nguyễn Đức Hạnh
Đến ngã ba sông ở Việt Trì, hỏi thăm về nhà văn Nguyễn Tham Thiện Kế, ba con sông trả lời khác nhau, biết tin con sông nào bây giờ?
Sông Lô bảo: Người văn ấy tinh tế và cầu kì, người sao thì văn ấy, những câu văn của anh ta có hương vị rất riêng…
Sông Hồng bảo: Một trường văn hóa giàu có, liên tưởng rộng và sâu chỉ có nghệ sĩ tầm vóc mới viết được như thế…
Sông Đà bảo: Viết câu ngắn trong truyện ngắn, câu dài ở tùy bút và một sự tùy hứng không đoán định phụ thuộc vào trường cảm xúc văn cảnh. Như lá khẽ khàng rơi xuống hồ lạnh cuối thu, như sỏi trắng buông mình xuống giếng cổ đêm trăng, âm vang ấy vang lên làn sương sớm giật mình tan thành thơ…
Mỗi con sông thầm thì một cách, chẳng biết và nghe sông nào? Đành phải giờ hai tập tùy bút và du kí của ông ra đọc: - Dặm ngàn hương cốm mẹ, Đợi mới chị về tưới rượu bến sông, đọc xong mới nhìn thấy một gương mặt văn nhân thấp thoáng sau ngàn lá cọ vùng đất cổ Phong Châu, có lúc như Hoa Bưởi trắng muốt bến Đoan Hùng, có lúc lại như đá ong ngủ thiu thiu dưới trầm tích văn hóa vùng Bạch Hạc. Hai tập sách ấy là gương soi cho chân dung văn học của nhà văn, với ai không biết, với Nguyễn Tham Thiện Kế thì câu thơ sau của Hàn Mạc Tử vận vào hoàn toàn chính xác “Người thơ phong vận như thơ ấy”.

Chủ Nhật, 9 tháng 4, 2023

MẸ ỐM VỚI LỜI BÌNH

 

MẸ ỐM

       TRẦN ĐĂNG KHOA



(Đăng Tuần san Đời sống gia đình số 34 ngày 03/9/2020)

 

Mọi hôm mẹ thích vui chơi

Hôm nay mẹ chẳng nói cười được đâu

Lá trầu khô giữa cơi trầu

Truyện Kiều gấp lại trên đầu bấy nay

 

Cánh màn khép lỏng cả ngày

Ruộng vườn vắng mẹ cuốc cày sớm trưa

Nắng mưa từ những ngày xưa

Lặn trong đời mẹ đến giờ chưa tan

Thứ Bảy, 8 tháng 4, 2023

MẤY CẢM NHẬN VỀ TẬP THƠ HOA VẪN CÒN XUÂN CỦA TÚ OANH

 MẤY CẢM NHẬN VỀ TẬP THƠ HOA VẪN CÒN XUÂN CỦA TÚ OANH

Nhà xuất bản Hội Nhà Văn, 2022


                                                                   Vũ Nho

 Không ngờ đây đã là tập thơ thứ 5 của cô gái yêu thơ  huyện Đan Phượng định cư trên đất Đức. Tôi nhớ trong chuyến đi chơi Vịnh Hạ Long cùng với vợ chồng nhà thơ Vũ Quần Phương, một buổi tối, cả đoàn đã đọc và góp ý cho Hạnh Mai, Tú Oanh và Lan Phiến.

            Tôi có nói đại ý Tú Oanh nên chú ý đến hoàn cảnh sống xa quê hương, đất nước. Chú ý khai thác tình cảm của người xa xứ và sự cố gắng, hòa nhập vào cuộc sống văn hóa khác biệt Âu Á. Điều đó sẽ giúp cho thơ Tú Oanh có nét độc đáo, khác lạ mà các nhà thơ sống trong nước không có được.

            Tôi đã đọc 96 bài dài ngắn của tập thơ này.

Có một sự ngạc nhiên là Tú Oanh thích làm thơ Đường luật. Lại  chú ý đến cả Đường luật cổ điển của người Việt sáng tạo ra như Ngũ độ thanh – giao cổ đối- bát điệp;  Ngũ độ thanh - nhất vận;  Giao cổ đối; Khoán thủ,…

Có lẽ đây là biểu hiện của tấm lòng hoài hương, thành hoài cổ, thành nhớ nhung một thể thơ cổ điển đẹp cũng như thể thơ Lục bát chăng? Tôi không thống kê nhưng biết được có ít bạn trẻ thích làm thơ Đường luật trong các câu lạc bộ thơ Đường. Mà Tú Oanh thì chưa phải là người cao tuổi, càng không phải là người đã già! Như cô đặt tên tập thơ “ HOA VẪN CÒN XUÂN” cơ mà. Thành ra có câu thơ của Tú Oanh cũ cũ xưa xưa đến mức nghe như từ thuở  Chinh Phụ Ngâm chứ  không phải của thế ki 21:

            Chàng đi nẻo ấy sầu đâu vợi

            Thiếp ở nơi này nhớ chẳng vơi

                        ( Bài 43. Cách biệt)

Tôi thích những bài thơ ngắn, ý tứ vững, lời thơ dung dị, dù là lục bát hay Đường luật:

                        Trời Rostock nắng đang cao

                        Bỗng dưng lại đổ mưa rào ướt em

                        Thân em quần áo ướt nhem

                        Quay về vương vấn tiếc thèm biển xanh

                                                Bài 6. Một ngày về Rostock

 Hoặc như bài số 8. Tiếng Xuân:

                        Nắng làm cho Xuân thêm sắc thắm

                        Gió làm cho Xuân thêm đa tình

                        Mưa làm cho Xuân thêm rực lửa

                        Anh làm cho em thêm… mộng mơ

Bài số 9. Biển Hạ Long chiều nay cần tách làm 2 bài nhỏ. Nếu không sẽ bị lạc vần. Mỗi bài là một cặp 2 câu vừa đẹp:

  1. Hình như biển chẳng còn xanh

Hình như gió cũng ( hoặc đã)  quên vành trăng xưa

  1. Hình như cát chẳng còn yêu

Hình như sóng cũng hết liều vì em!

Các bài thơ Hai nửa cuộc đời, Vệt cứa thời gian, Hương em, Hà Nội bây giờ, là những bài thơ có tứ,  dù chưa được toàn bích. Các bài thơ  số 51. Em là em; số 53. Dạ khúc thu  ngắn nhưng để lại ấn tượng đẹp.

            Có những câu thơ thi ảnh đẹp:

                        Những bông tuyết trắng nhẹ sa

                        Đậu trên mái tóc như là cánh hoa

                                    ( Bài 80. Tuyết và tết)

            Nhìn chung Thơ của  Tú Oanh đậm chất hồn nhiên. Hồn nhiên là mặt mạnh nhưng nó cũng dễ thành mặt yếu vì thiếu sự trau chuốt, thiếu  vắng đầu tư cảm xúc và trí tuệ.

            Vì hồn nhiên, tự nhiên nên có những câu thơ “sượng”:

                        Trẫm mình núi tắm sương rơi ( bài 10)

                        Buồn cho cánh hạc lạc đuôi trời ( bài 18)

                        Hoàng hôn đã lặn ánh dương đã tàn (bài 26)

                        Hôm nay phụ nữ chúng em

                        Áo quần sung sính bên rèm tay bê ( bài 27)

Tú Oanh nên khắt khe hơn nữa với chính mình. Viết  rằng : “Em làm thơ chẳng để ai xem/ Chỉ cần em với thơ là đủ” ( Bài 89. Bạn cùng thơ) là một cách nói khiêm trong thơ mà thôi. Thơ trước hết để cho mình. Đúng, nhưng cũng còn để cho người thân, cho bạn đọc đông đảo nữa chứ!

            Tin rằng như thế bạn có thể tiếp tục con đường sáng tạo thi ca, nhiều nhọc nhằn nhưng cũng không ít niềm vui!

                                                Hà Nội, 4 tháng 4 năm 2023




Thứ Sáu, 7 tháng 4, 2023

Y Mùi bền trí lực đi suốt đường văn

 

Y Mùi bền trí lực đi suốt đường văn

                    Phạm Hằng

    Sáng 5/4, tại Hà Nội, nhà văn Y Mùi và những người bạn văn đã cùng ngồi lại đàm đạo về tác phẩm Vụn vặt chuyện nhà. Cuộc tọa đàm gần gũi, ấm áp với sự có mặt của nhiều cái tên có phần thân thuộc với giới văn chương như Chử Thu Hằng, Vũ Nho, Trần Đức Tĩnh, Nguyễn Hồng Minh, Trần Mạnh Hảo, Hồng Nguyên, Phan Mai Hương…

    Công tác trong ngành y tế, nhưng với tình yêu văn chương từ nhỏ nên sau khi nghỉ hưu, nhà văn Y Mùi (tên thật là Đào Thị Mùi) thấy tiếc những gì mà mình đã trải nghiệm trong cuộc sống và muốn dùng phương tiện văn chương lưu lại một đôi điều gì đó cho đời. Chính vì khao khát đó, chị đã theo học liên tục 4 khóa bồi dưỡng viết văn do Trung tâm đào tạo viết văn Nguyễn Du thuộc Hội Nhà văn Việt Nam tổ chức thường niên. Vừa học vừa sáng tác. Tác phẩm của chị đã được độc giả đón nhận và giới văn chương tôn vinh.

    Mới đây, tập truyện ngắn Vụn vặt chuyện nhà của nhà văn Y Mùi đã được NXB Quân đội nhân dân xuất bản và phát hành. Đây có thể coi là một sự khẳng định tài năng và giá trị tác phẩm văn học của nhà văn Y Mùi.

    Y Mùi bền trí lực đi suốt đường văn - 1

    Nhà văn Y Mùi (bên trái) cùng người bạn thân thiết - nhà thơ Chử Thu Hằng tại buổi tọa đàm ra mắt cuốn sách Vụn vặt chuyện nhà

    Y Mùi - “người văn của sự giản dị"

    Tuổi đã ngoài 80, nhà lý luận phê bình Nguyễn Xuân Dương vẫn lặn lội từ Kinh Bắc ra Hà Nội để có mặt cùng người bạn văn Y Mùi trong buổi tọa đàm này. Ông đã dày công nghiền ngẫm và chuẩn bị một bài cảm nhận công phu về Vụn vặt chuyện nhà.

    Thứ Hai, 3 tháng 4, 2023

    BÙI MINH TRÍ DỊCH THƠ ĐỨC

     


    BÙI MINH TRÍ DỊCH THƠ ĐỨC 

    BÙI MINH TRÍ DỊCH THƠ GIAO LƯU THÁNG 4/2023
    Thơ Đức chuẩn bị dịch giao lưu CLB tháng 4/2023:
    Tác giả: Eduard Friedrich Mörike (1804-1875): Nhà thơ nhà viết truyện ngắn và dịch giả người Đức. Ông sinh ở Ludwigsburg và mất ở Stuttgart. Nhiều bài thơ của ông đã được phổ nhạc và trở thành những bài hát dân gian nổi tiếng. Các nhà soạn nhạc Hugo Wolf và Ignaz Lachner đã phổ các thi phẩm của ông thành những bản giao hưởng.

    Chủ Nhật, 2 tháng 4, 2023

    NÉT ĐẸP NHÂN VĂN NGƯỜI THƠ MIỄN CỔ TÍCH

     NÉT ĐẸP NHÂN VĂN NGƯỜI THƠ MIỄN CỔ TÍCH

    CHUYỆN VUI XƯA - NGÀY CÁ THÁNG TƯ
    Tản văn của Tâm Dung
     
                                                                  NHÀ VĂN PHẠM NGỌC TÂM DUNG
    Sáng nay, mở mạng mới thấy dân tình ta xôn xao chia sẻ với nhau về sự... nói dối.
    Tôi bỗng thấy mắt mình cay cay, bùi ngùi nhớ lại một kỷ niệm vui của ngày này.
    Năm ấy, có dễ vào tầm năm 2012- hay 2013 gì đó. Khi ấy, nhóm bạn chơi "thuốc lào, điếu cày" của chúng tôi ( Sau này, cánh bạn bè Hà Nội đặt cho một cái tên rất chi là hay ho: " Thi sĩ đồng quê" ) còn khá sung mãn: Xuân Đam, Thường Dân, Quốc Anh, Xuân Nhuận, Tô Diệp, Trần Thiệu Bá, Trần Hùng, Trần Quốc Thái, Trần Quốc Anh...
    Trong cả một tiểu đội mày... rất râu, mỗi tôi được tặng danh hiệu "Đ... không qua ngọn cỏ". Nhưng bù lại, tôi được cưng chiều...thôi rồi!
    Tôi vốn làm ăn ở Hà Nội, lại đông con, nhiều cháu, nên dứt ra được cái tổ kén bù xù đó, về được quê, ngồi trên thuyền, uống rượu với sung xanh, luyên thuyên thơ phú với các...ông anh văn chương, cũng thật khó khăn lắm! Cho nên, một năm đôi ba bận, nhiều lắm là bốn năm bận, gặp được nhau là quý lắm rồi! Tính tôi, không hay nói trước điều gì, nên cứ lên ô tô Dương Sim, về đến Phà Tân Đệ, mới gọi điện báo cho một ai đó trong nhóm. Và tin tôi đã về, được truyền đi rất nhanh. Các "Thuốc Lào Viên" nhoáng nhoàng, tập hợp khá đông đủ tại "Thuyền Thơ".

    Thứ Bảy, 1 tháng 4, 2023

    TRẦN TRỌNG GIÁ THÂN NƠI PHỐ THỊ HỒN ĐẰM NỖI QUÊ

     

    TRẦN TRỌNG GIÁ THÂN NƠI PHỐ THỊ HỒN ĐẰM NỖI QUÊ

                Cảm nhận tập lục bát Gửi lại dòng sông của Trần Trọng Giá, Nhà xuất bản văn học, 2022

                                  Vũ Nho


                                                                                       VŨ NHO

     Không ngẫu nhiên mà ngày công bố kỉ lục Ghinet Việt Nam đối với nhà thơ  “ Lục bát mỗi ngày” Đặng Vương Hưng, trong số các tác giả Lục bát được vinh danh, có tên Trần Trọng Giá với tập GỬI LẠI DÒNG SÔNG gồm 168 bài lục bát in khổ 16 x24. Nếu cứ khoảng 50 bài một tập thì tập thơ này bằng ba tập bình thường.  Tập thơ thật ấn tượng. Lại được  nhà thơ  từng mặc áo lính Đặng Vương Hưng viết lời giới thiệu; nhà thơ cựu chiến binh Trần Ninh Hồ viết lời bạt. Hình như tác giả có ý coi tập thơ như vật làm tin không chỉ “gửi lại dòng sông” mà còn  gửi  lại  quê hương? Chỉ biết  rằng “nỗi nhà nỗi quê” ( chữ của Trần Trọng Giá) đầy ắp trong tập. Hơn một chục bài thơ có chữ quê : Về quê, Nhớ quê,  Về quê, Tình quê, Trăng quê nhà,  Bến trăng quê,  Về quê,  Xuân quê, Quê ơi, Xuân nhớ quê, Quê tôi,… Ấy là chưa kể đến hình ảnh quê hương trong nỗi nhớ thuở ấu thơ, trong kỉ niệm tuổi học trò, trong những bâng khuâng  bất chợt nơi phố thị, trong những giấc mơ,…

                Nhiều bài thơ và hình ảnh quê như thể là bởi người lính xa quê, sau sống nơi phố thị vẫn nặng, vẫn canh cánh  “nỗi quê”! Như lời “Thưa mẹ” tác giả tỏ bày:

                            Sống quen đô thị phồn hoa

                            Mà con vẫn khát quê nhà mẹ ơi!

                                                    (Thưa mẹ)

    Nỗi nhà, nỗi quê tác giả trước hết dành cho người mẹ hiền tần tảo nuôi mình, rồi khi mẹ khuất núi vẫn dõi theo con phù hộ, độ trì:

                            Phú Nhiêu quê mẹ sinh ra

                            Nắng mưa vẫn ngọt câu ca giọng hò

                            Hồn thiêng mẹ hóa con đò

                            Đưa con vượt mọi bến bờ trái ngang

                                        (Thưa mẹ)

    Anh hình dung mẹ  bất chấp lạnh lùng chỉ mong ủ ấm cho con:

                            Thầm nghe trong tiếng gió lùa

                            Mẹ tôi lạnh cả ngày xưa lạnh về

                            Chân trần gió nổi tái tê

                            Phong phanh áo mỏng đêm về ủ con

                                        ( Mẹ ơi!)

    THƠ CA VÀ LỊCH SỬ

     THƠ CA VÀ LỊCH SỬ

     
    Bùi Việt Thắng nguyên là Chủ nhiệm bộ môn Văn học Việt Nam hiện đại, khoa Văn học, ĐHKHXH và NV, ĐHQG Hà Nội. Ông là đồng nghiệp từng gắn bó với tôi trong suốt chặng đường hơn năm mươi năm và có nhiều bài viết về các tác phẩm của bạn mình. Trước khi có cuộc Tọa đàm về tích hợp Văn-Sử Địa trong trường ca "Cuộc chiến mời ngàn ngày" được tổ chức ngày 19/3/2023, ông đã có bài viết về trường ca này trong cuộc Tọa dạm năm 2016. Bài viết này đã được đăng tải trên báo và in thành sách. Nay chúng tôi xin được trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc.

    Một thiên lịch sử bằng thơ
    (Ấn tượng về trường ca Cuộc chiến mười ngàn ngày của Hữu Đạt)
    (Bài trình bày trong buổi Tọa đàm khoa học kỷ niệm 70 năm Ngày Toàn quốc
    kháng chiến (19/12/2016) tại trường Đại học HKHXH&NV, Đại học Quốc gia
    Hà Nội. In trên tập san ĐHQG Hà Nội 2016, báo Phụ nữ thủ đô số 52 ngày 28/12/2016)


     
    Bùi Việt Thắng
     
    PGS,TS. Nguyễn Hữu Đạt, hiện là Chủ nhiệm Bộ môn Việt ngữ học, Khoa Ngôn ngữ học, Trường Đại học KHXH&NV (Đại học Quốc gia Hà Nội), là tác giả của hàng chục công trình nghiên cứu về ngôn ngữ, văn học. Nhưng còn có một nhà văn Hữu Đạt (bút danh). Ông là tác giả của vài chục tác phẩm đủ các thể loại từ thơ ca, kịch, đến truyện ngắn, tiểu thuyết). Trường ca Cuộc chiến mười ngàn ngày (do Nhà xuất bản Công an nhân dân ấn hành, 2015) của nhà văn Hữu Đạt nhận được sự đón chào nồng nhiệt của nhiều tầng lớp độc giả. Nó là một điểm sáng trong gia tài văn chương phong phú của nhà văn. Vào hồi 14h, ngày 19/12/2016, Trường Đại học KHXH&NV đã tổ chức giới thiệu trường ca Cuộc chiến mười ngàn ngày của nhà văn Hữu Đạt. Có nhiều bạn bè đồng nghiệp và đông đảo sinh viên của Trường tới dự. Bài viết của chúng tôi như một bó hoa tươi thắm tặng nhà giáo - nhà văn Hữu Đạt.
    LỊCH SỬ VÀ VĂN CHƯƠNG