Thứ Ba, 10 tháng 3, 2026

THÁI XUÂN NGUYÊN dịch S. ESENIN

 

THÁI XUÂN NGUYÊN dịch S. ESENIN 

exenhin

n.xuan_thai

 

 

 

 

  1. СИНЕЕ НЕБО, ЦВЕТНАЯ ДУГА

 

Синее небо, цветная дуга,

Тихо степные бегут берега,

Тянется дым, у малиновых сел

Свадьба ворон облегла частокол.

 

Снова я вижу знакомый обрыв

С красною глиной и сучьями ив,

Грезит над озером рыжий овес,

Пахнет ромашкой и медом от ос.

 

Край мой! Любимая Русь и Мордва!

Притчею мглы ты, как прежде, жива.

Нежно под трепетом ангельских крыл

Звонят кресты безымянных могил.

 

Многих ты, родина, ликом своим

Жгла и томила по шахтам сырым.

Много мечтает их, сильных и злых,

Выкусить ягоды персей твоих.

 

Только я верю: не выжить тому,

Кто разлюбил твой острог и тюрьму...

Вечная правда и гомон лесов

Радуют душу под звон кандалов.

1916

 

Dịch nghĩa:

                                                                                

BẦU TRỜI XANHVÒNG CUNG MÀU RỰC RỠ

 

Bầu trời xanhvòng cung màu rực rỡ

Bờ thảo nguyên lặng lẽ chạy xa xa

Làn khói đang bay lên từ làng quê nhiều quả mâm xôi

Đám cưới quạ tổ chức quanh hàng giậu.

 

Tôi lại nhìn thấy bờ dốc quen thuộc

Đất sét sạm nâu và những cây liễu rủ.

Lúa mạch màu nâu đang mơ màng bên bờ hồ

Mùi hoa cúc dại và mùi mật ong ngào ngạt.

 

Đất nước tôiNước Nga và Moóc-đô-via yêu dấu

Người vẫn như xưa trong sương khói ngụ ngôn.

Dịu dàng dưới sự rung động của đôi cánh thiên thần,

Những cây thập ác trên mộ vô danh đang rền rĩ.

 

Bằng diện mạo của mìnhTổ quốc ơi

Người đã đốt cháy và làm mòn mỏi nhiều người dưới những hầm lò ẩm ướt.

Người mơ sẽ có nhiều sức mạnh và dữ dội,

Đ cắn vào những trái đào chín mọng của Người.

 

Tôi chỉ tin một điềuSẽ không tồn tại

Những ai thôi yêu đinh ba và ngục tù.

Sự thật vĩnh cửu và tiếng xào xạc của rừng

Sẽ làm vui những linh hồn bị xiềng xích.

 

Dịch thơ:

 

BẦU TRỜI XANHVÒNG CUNG MÀU RỰC RỠ

 

Trời xanh ngátvòng cung màu rực rỡ

Bờ thảo nguyên trầm lắng chạy lan tràn,

Bên cánh đồng quả mâm xôi khói tỏa,

Quanh hàng rào đám cưới quạ râm ran.

 

Ta lại thấy bờ dốc xưa quen thuộc

Đất sét nâu, nhành liễu rủ dọc đường

Lúa kiều mạch mơ màng bên hồ nước,

Mùi mật ong, hoa cúc dại đưa hương.

 

Ôi Tổ quốc! Nước Nga và Moóc-đô-va yêu dấu

Vẫn như xưa trong sương khói ngụ ngôn.

Dịu dàng theo cánh thiên thần rung động,

Trên mộ hoang, những thập ác gọi hồn.

 

Bằng diện mạo của mình, ôi Tổ quốc!

Người đốt thiêu dân, đày đọa họ dưới hầm lò.

Để cắn một miếng vào trái đào chín mọng,

Người mơ nhiều sức mạnh dữ dằn.

 

Chỉ một điều ta tin: sẽ không tồn tại

Những kẻ thôi yêu đinh sắt, ngục tù.

Sự thật vĩnh hằng, tiếng rừng xào xạc

Làm vui hồn trong xiềng xích thiên thu.

 

1916

 

 (*) Moóc-đô-va – Một nước CH thuộc LB Nga

tay-bac7

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét