TRUYỆN NGẮN HOÀNG TUYÊN
TÌNH BUỒN THIÊN THU
- Ơ , nếu em nhớ không nhầm thì em chưa có lời mời anh. Có đúng không?
- Vì hoa nên phải đánh dường tìm hoa. Thế bây giờ anh đến rồi thì cô có tiếp anh không?
- Nhưng tại sao anh lại biết địa chỉ nhà em nhỉ?
Nghiêng mặt, dấu một nụ cười ý nhị, người đàn ông nói qua một hơi thở nhanh:
-Đến gián điệp thâm nhập vào nước ta anh cũng còn tìm được nữa là.
- Ghê thế cơ à! Thôi được rồi. Bây giờ nghe em hỏi đây. Anh tên gì? Làm việc ở đâu?
Theo “lý lịch trích ngang” mà anh cung cấp, tôi được biết : Gia đình anh thuộc thành phần nông dân. Mẹ anh đi cấy đẻ anh ở bờ ruộng nên đặt tên anh là Bờ. Anh là thiếu tá ngành Công an, đã hai mươi năm trong quân ngũ. Mười năm vào sinh ra tử ở chiến trường Đông Nam bộ, đã truy bắt gần chục tên gián điệp đầu sỏ Mỹ - ngụy. Hiện thời Nhà nước đang xét tặng anh danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang
Anh là một kẻ si tình - Anh bảo- Thấy em , anh liền nhớ một câu Kiều : “Thân này dẫu đúc ngàn vàng cũng nên”
-Chà , công an mà cũng văn hoa gớm nhỉ!
Khởi đầu quan hệ của tôi và anh là từ cái buổi tôi đến chơi với cái Hòa, nhân viên bán vé đu quay trong Công viên Thống nhất. Cái đu quay là một bàn gỗ xoay tròn bằng điện năng, trên gắn các hình con thú bằng gỗ, bằng nhựa. Bờ là hàng xóm của Hòa. Hòa to béo, lùn tịt, ục ịch như tạ gạo, nhưng điệu đà, thích làm đỏm và rất hay ghen. Thấy tôi tình cờ đến lúc nó đang trò chuyện với anh Bờ, nó đã sa sầm nét mặt ra điều không bằng lòng. Và mấy tháng sau, có lần bắt gặp tôi đi chơi cùng Bờ trong công viên, nó đã nguýt dài một cái sắc lẻm : “ Đẹp đôi đấy”. Rồi ghé tai tôi rít thầm :” Nhưng mà đừng có tưởng bở. Xí xớn là tiêu đời đấy”.
Năm ấy tôi ba mươi, đang là diễn viên một đoàn ca kịch. Anh Bờ hơn tôi chục tuổi. Vai rông, vóc hình cân đối, săn chắc một cách oai vệ và đôn hậu. Đặc biệt anh có khuôn mật cân đối, với cái gò mũi cao, hàm râu quai nón xanh mờ. Cặp mắt vừa sáng láng vừa chân tình, cao sang, dịu dàng và dũng mãnh. Con người anh từ vẻ ngoài đã toát lên tình âu yếm và nghị lực xông pha, tạo nên các kỳ tích anh hùng.
Anh nhận ra ngay vẻ mê đắm hút hồn của tôi với anh. Nhưng anh bảo :” Câu Kiều anh dẫn chưa xứng với em đâu. Em là viên ngọc bị bỏ quên và anh là người may mắn tìm được.” Tôi bảo :” Em không phải là cô Kiều. Em là cô Kếu thì đúng hơn. Cô Kếu tân thời trong truyện ngắn cùng tên của Nguyễn Công Hoan, đọc truyện tình lãng mạn, mùi mẫn, sa nước mắt khóc sướt mướt. Anh hiểu kỹ em đi đã rồi háy yêu”. Anh đáp :” Em hóm hỉnh quá nhỉ! Nhưng cánh công an bọn anh giỏi khoa tướng mạo lắm! Yên tâm đi. Em mắt phượng, dáng vượng phu ích tử. Em là sắc đẹp chim sa cá lặn. Còn anh là trai anh hùng. Anh hùng với gái thuyền quyên. Đôi ta như tượng mới tô. Anh biết là em hay đọc sách. Vậy em biết chuyện Triệu Phi Yến chứ. Em bắt anh chui qua lõ chó, anh cũng chui”
Tôi cười :”Thế thì hẳn anh còn nhớ là sau đó, viên thái giám nói : Chó chui qua lỗ chó. Người chui qua lỗ người. Cứ mạnh dạn lên? Anh thế mà khôn lắm đấy”. Anh cười hòa hợp, mắt long lanh rồi nâng bàn tay tôi, rưng rưng :” Cung thê của anh rất kém. Nhưng cung nô của anh có nhiều sao đẹp, anh được tả phù hữu bật Trong chuyện của anh và em, anh có cảm giác có sự chi phối của định mệnh. Quyền họa phúc trời tranh mất cả. Đó là một câu thơ trong ‘ Cung oán ngâm khúc”, em còn nhớ không? Còn Ki tô đạo hữu thì nói : Một sợi tóc trên đầu ta rơi xuống cũng là do ý Chúa”
Đó là một chiều tháng tư, gió chuyển mùa trong công viên thổi ào ạt, tôi nghe anh nói, rụt bàn tay lại, ôi bàn tay con gái từ ngày bỏ nghề diễn viên do ốm đau với những móng tay cắt ngắn tù tù thô giản, nhìn lên những phiến lá rơi từ ngọn một cây sung già. Anh hỏi tôi :” Em nghĩ gì vậy”? Tôi đáp :”Em đang nhớ tới truyện ngắn “ Chiếc lá cuối cùng” của O Hen ry, kể lại số phận một cô bé đang ốm đau phụ thuộc vào chíêc lá đang còn lại duy nhất trên cành” Anh trầm ngâm:” Anh chỉ hay đọc những cuốn sách cổ. Những cuốn sách tạo nên tâm tính anh, một tâm tình mạnh mẽ mà rất yếu đuối, rất hay buồn”, Tôi nói :” Tính em buồn cười lắm. Chẳng hạn mỗi lần chạm tay vào nước là em lại nhớ đến cuốn truyện Đôn nha Bác ba ra. Có một cô gái sống hoang dã dược một luật sư đến khai hóa. Ông đã dẫn cô bé tới bể nước và nói :” Hôm nay ta dậy em bài học đầu tiên về nước”. Đấy , em nhớ vu vơ thế. Chẳng có nghĩa gì cả” Anh cười nhè nhẹ , mặt thoáng buồn ;” Anh lớn tuổi mất rồi, chẳng còn vô tư được như em nữa. Đọc cái gì anh cũng vận vào đời! Chán anh thế.”
Câu nói của anh khiến ngực tôi ứ nghẹn một cảm giác bất an. Không phải là tôi chợt nhớ tới lời cảnh báo của Hòa bạn tôi. Mà là trong tôi thật sự đã xuất hiện nỗi lo sợ trước cái toàn thiện toàn bích luôn ẩn chứa những tai biến khôn lường. Sự hoàn hảo luôn luôn mang tính dối lừa.!
Nỗi lo sợ của tôi đã là sự thật. Bờ đẫ có vợ. Anh không giấu giếm và cũng chẳng thanh minh trần tình. Chính là một chiều mưa xối xả như trong truyện “Mưa” của M S Maugham, anh đã lặng lẽ thú nhận.
Thế thì tại sao anh lại đem lòng yêu tôi? Tôi nhìn anh với một câu hỏi gay gắt không lời.
Anh nghiêng mặt, tránh một ánh nhìn trách cứ. Ở đâu thì cũng có một ông thầy đạo đức luôn kiểm soát chúng ta. Anh muốn nói vậy chăng, nên ngậm ngùi một lúc rồi mới thở một hơi dài:” Anh có lỗi. Mà có lẽ còn là vì em.! Em làm cho anh nhận ra nỗi khốn khổ không thể chịu đựng nổi của anh”. Cuối cùng nhìn tôi, anh nói: ”Con người không đủ sức cứu vớt mình, em à”. Câu trên là một câu nói bình thường. Nó hạ Bờ xuống một gã đàn ông si tình. Nhưng câu cuối cùng là một nỗi đau đời, rung chuyển cả tâm can tôi. Tôi rùng mình và ôm choàng lấy anh. Cuộc chia tay thật nặng nề.
Hòa vui vẻ ngay với tôi khi biết tôi không còn gắn bó với Bờ. Nó ghé tai tôi, đay đi đay lại một câu hỏi và khi tôi trả lời là “ Chưa hề”, kể cả cảm giác đỉnh điểm của yêu đương là ham muốn nhục cảm thì nó gật gù :” Thế mà tao cứ tưởng là mày đẹp thế thì lão tránh sao được. Nhưng mày đã nói thế thì tao tin. Tao chơi với lão cẩ ba, bốn năm nhưng cũng chưa bao giò lão gạ gẫm, rủ rê hay ép tao đi khách sạn ngủ với lão. Lão không như bọn đàn ông khác
Tao khen mày tỉnh táo và cũng cảm phục lão ấy thật sự đấy. Mày chưa hiểu hoàn cảnh đáng thương của lão dâu.”
Thì ra Bờ đã có vợ từ lâu rồi. Anh cưới vợ từ ngày còn đang ở trong vùng hậu dịch khi cuộc chiến tranh chống Mỹ đang vào hồi quyết liệt. Anh là con một. Cha mất sớm. Mẹ anh đang trong cơn ốm đau thập tử nhất sinh. Vợ anh là người đàn bà góa chồng bên hàng xóm ngày đêm chăm sóc, thuốc thang cho mẹ anh. Đám cưới vắng mặt chú rể đang ở chiến trường xa. Đến ngày chiến tranh kết thúc, anh trở về thì mới nhận rõ sự tình. Người đàn bà là vợ anh hơn anh gần chục tuổi. Chị đã già lại xấu xí quá. Thôi thì thương nhau đầu ngựa cũng tròn. Cuộc sống còn là sự nhân nhượng. Mình sống còn để cho người khác sống với chứ!
Tuy nhiên mọi sự chịu đựng cũng có giới hạn. Nhất là người đàn bà trong một tình huống éo le trỏ thành vợ Bờ càng lúc càng trở nên tương phản với chồng, kể từ dung nhan tới tính tình. Xấu xí, vụng về, chị lại là người phụ nữ quai sanh vành chảo, hư thân mất nết và ngày càng có biểu hiện dở người, kể từ sau lần bị chó dại cắn thoát chết cách đây hai năm. Thoát chết, sau đó chị lập điện thờ và lên ngôi cô đồng với các trò ma thuật cúng bái xằng xịt và ban phát lời phán truyền nhảm nhí cho đám người mê muội quàng xiên trong vùng.
Cái năm anh nhận danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang cũng là năm anh đặt vấn đề yêu tôi. Sau đó anh bị đưa ra kiểm thảo tại cơ quan.
“Tôi đã thiếu tinh thần đấu tranh bản thân để tư tưởng hưởng lạc chi phối. anh nói - Trớ trêu vậy đó! Trong những lúc nguy nan, đối mặt với cái chết, tôi vẫn giữ vững phẩm chất, lạc quan tin tưởng, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, lập nhiều công lớn. Vậy mà giờ đây tôi đã để cho tư tưởng duy tâm bi quan buồn nản, đổ lỗi cho định mệnh, cho rằng con người đã hoàn toàn bất lực, tự mình không giải cứu được thân phận bi đát của mình… Ôi ! Trò tạo hóa đành hanh quá ngán! Chết đuối người trên cạn mà chơi.
Anh mất sau khi đã về hưu sáu năm vì căn bệnh xuất huyết não. Tìm trong di cảo của anh, bạn bè thấy một lá đơn xin ly dị vợ viết cách đây hai mươi sáu năm. Rõ ràng nét chữ của anh :” Trong cuộc sống tình cảm riêng, tôi đã giữ gìn trọn vẹn phẩm chất một sĩ quan Công an. Mặc dù đây là mối tình buồn thiên thu của tôi. Xin có một nguyện vọng duy nhất : Cho vào quan tài tôi khi tôi chết lá đơn ly dị này”
Hà Nội tháng 2/ 2012


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét