Thứ Năm, 29 tháng 10, 2020

CŨNG ĐỀU LÀ NGƯỜI TÀI

                                    


 CŨNG ĐỀU LÀ NGƯỜI TÀI

 

                                                         Phàm Di

                                               Vũ Công Hoan dịch

 

        Công ty của ông Lý Tổng có liên hệ nghiệp vụ với nhiều ngành quan trọng. Việc này đòi hỏi phải có một tiểu thư quan hệ công cộng vô cùng xứng chức mới có thể đảm nhiệm được công việc. Ông tổng giám đốc họ Lý đã tuyển khá nhiều cô gái xinh đẹp trả lương cao, nhưng sau khi thử dùng đều không đạt yêu cầu. Các cô ấy nếu không tính cách hẹp hòi, thì nói năng biểu đạt cũng thiếu sức thuyết phục, nếu không e lệ thẹn thùng thì cũng thiếu sức chịu đựng, hoặc thiếu năng lực ứng biến… Ông Lý Tổng rất đau đầu về chuỵên này.

        Hôm chủ nhật ông Lý đang chơi máy vi tính tại nhà, đột nhiên nghe có tiếng gõ cửa. Vừa nghe ông Lý đã biết ngay lại có người đến gạ gẫm bán hàng nên không trả lời.Nhưng tiếng gõ cửa vẫn cố tình không thôi, cứ cành cạch cành cạch gõ nhẹ.  Thế là ông vểnh mặt lên ra mở cửa, nghiêm giọng bảo: Đừng gõ ở đây, nhà tôi không cần mua thứ gì. Đứng trước ông là một cô gái quảng cáo bán hàng non trẻ da mặt có phần rám nắng, cái dáng rất tinh anh tháo vát. Cô cười nói với ông Lý:    -Thưa ông, hễ mở cửa là có bảy việc, củi gạo dầu muối tương dấm trà, sao ông lại nói không cần gì? Dù sao thì cháu cũng đã quấy rầy ông, có thể lại làm mất chút ít thi giờ quí báu của ông.

        - Cô quảng cáo bán hàng gì? - Ông Lý đành phải hỏi.

        Nhìn ria mép của ông Lý, cô bàn hàng nói:

        - Trước hết cháu xin biếu ông một chiếc dao cạo râu nho nhỏ xinh xinh.

        - Không lấy tiền phải không? Tốt, cảm ơn!

        Ông biết cô gaí dở chiến thuật vu hồi, liền tương kế tựu kế nhận dao cạo râu, chuẩn bị đóng cửa. Cô gái vội vàng dơ tay ngăn lại, tươi cười nói:

        - Thưa ông, ông đã hiểu lầm, là thế này, dao cạo râu đương nhiên biếu không, nhưng với tiền đề là ông phải mua một hộp mỹ phẩm.

        - Ồ, thì ra không phải cho không!- Lý Tổng giả vờ tỏ ra không hiểu - Nhưng xưa nay tôi không dùng mỹ phẩm bao giờ.

        - Ông có thể mua cho quí bà!

        - Bà nhà tôi đã ngoài bốn mươi tuổi cũng không cần.

 


 

 

        - Vậy thì ông cũng có thể mua cho người tình trẻ của ông. Một người đàn ông đẹp lão phóng khoáng như ông không thể không có người tình phải không,  thưa ông!

        Ông Lý Tổng sa ầm nét mặt:

        -Đừng ăn nói bậy bạ, bà xã nhà tôi đang trong nhà, nếu bà ấy nghe thấy…    

        - Ôi! - Xin lỗi, nhưng đây càng có thể chứng minh sự ưu tú của ông, phu nhân của ông chắc chắn sẽ kiêu hãnh hạnh phúc bởi có người chồng tốt như ông! Thưa ông, ông xem trời nóng như thế này, một cô bé đứng đây nói một thôi một hồi, ông cũng nên mở lòng từ bi mời  cháu  vào nhà uống một hớp nước phải không?

        Ông Lý nghĩ, mời cô vào nhà ư? E rằng không đạt mục đích cô, sẽ không buông tha, bèn doạ, tôi sẽ không mời cô vào trong nhà đâu, cô đi đi, không thì tôi sẽ báo cảnh sát!

      - Không, thưa ông,việc này liệu có đáng để ông phải ra tay báo cảnh sát? Ông có quyền có thế, đời sống giầu có, gia đình hạnh phúc, nhàn nhã tự tại, khiến người đời hâm mộ biết chừng nào, khác hắn cháu làm việc quần quật suốt ngày suốt buổi lại còn bị người ta riếc móc, ví dụ hiện giờ chẳng phải ông đang đuổi cháu ra khỏỉ đây  đó sao?

        Quả thật ông Lý không nói nổi cô, liền đổi giọng nói dối cô gái:

        - Thực ra tôi đã mất việc, không có tiền để rỗi mua thứ đồ quí giá này,

        -Ôi, ông đã mất việc rồi sao? Như thế chứng tỏ điều kiện gia đình ông không tốt lắm, đã không tốt lắm, chắc chắn sẽ thiếu cái gì đó, ví dụ, đồ dùng thường ngày giảm giá, một số quần áo giảm chiết khấu vv…Công ty chúng cháu thứ gì cũng có, ông thử nghĩ xem, rút cuộc thiếu cái gì, ngày mai cháu lại mang đến.

        Ông Lý Tổng qủa tình không thể chịu đựng được hơn, liền quát to: Tôi không thiếu cái gì hết, trừ phi cô tìm cho tôi một cô gái biết quan hệ công cộng. Bây giờ cô hiểu ra rồi chứ?

        Nói xong ông cố tình đẩy cô gái đứng tựa cạnh cửa đi, rồi đóng sập cửa. Trở về trước máy vi tính, nghĩ lại chuyện vừa rồi, ông Lý chợt cười gượng. Cô bé này rắn mày rắn mặt thật, nhưng cũng biết ăn biết nói ra trò, năng lực ứng biến giỏi, lại rất biết chịu đựng…Nghĩ đến đây, ông Lý Tổng đột nhiên vỗ đùi cười, đúng rồi, Công ty mình hiện đang thiếu người tài như thế, tại sao không tuyển dụng cô ấy làm tiểu thư quan hệ công cộng? Một cô gái rắn rỏi bất khuất, không hề nản lòng như cô ấy đúng là hiếm thấy, mà người cũng xinh xinh, nhất định sẽ xứng chức.

        Nghĩ đến đây ông Lý Tổng bỗng dưng cười ha ha, đúng là dẵm nát giầy đinh tìm chẳng thấy, tự dưng người ấy dẫn xác đến tận nhà.

        Ông Lý Tổng tin tưởng cô ấy sẽ còn đến, công việc của cô ấy không cho phép bỏ lỡ bất cứ cơ hội nhỏ nhặt nào. Hơn nữa một khi cô ấy đựơc công ty tuyển dụng, há chẳng phải mạnh hơn làm nhân viên quảng cáo bán hàng gấp trăm lần? Sau khi biết, chắc chắn cô ấy sẽ vui mừng reo quớ lên, càng say mê công tác. Ông Lý Tổng hí hửng bắt đầu viết giấy tuyển dụng.

        Hôm sau quả nhiên cô gái kia lại đến. Cô nói, chào ông, xin lỗi cháu lại quấy rầy ông. Nhưng hôm nay cháu đến  không phải quảng cáo bán hàng, mà đến báo tin vui. Nói thật, cháu đã từng gõ nhiều cửa gia đình, nhưng vẫn chưa khi nào gặp phải một con người có trái tim cứng như đá như ông. Thế này ạ, thưa ông, chẳng phải ông đã  mất việc, đang không có công ăn việc làm? Hôm qua cháu đã báo cáo với Tổng giám đốc công ty  những biểu hiện của ông. Công ty chúng cháu thiếu một người gác cổng như ông, ngài Tổng giám đốc đã đồng ý trả lương cao, mời ông làm nhiệm vụ gác cổng Tổng công ty chúng cháu…

        Ông Lý Tổng cứ há mồm trợn mắt không nói đựơc câu nào.

 

                                                                 Vũ Công Hoan dịch

                                          (Theo “Hóm hỉnh châm biếm” số 4 năm 2009)

 

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét