Thứ Bảy, 21 tháng 10, 2017

KHÓC CHÁU CÚC

 
Khóc cháu Cúc
- Mong cháu sớm được siêu thoát -
.
Vào gặp cháu lần cuối
Cháu đã vội đi rồi
Không một lời trăng trối
Chỉ nụ cười khép vội trên môi.
.
Cháu cướp công cha mẹ
Cháu trả nghĩa bạn bè
Ở tuổi đã biết lo biết nghĩ
Ở tuổi biết dặn mình phải gắng tròn chữ hiếu
Sao cháu lỡ đành lòng dứt bỏ
Mang theo nhen nhúm ước mơ
Mang theo niềm tin dang dở
Lặng lẽ rời bỏ cõi đời
Lặng lẽ rũ bỏ kiếp người
Xót xa nghịch cảnh
Kẻ bạc đầu tiễn kẻ đầu xanh
Ai oán, nát lòng
Tệ lắm cháu ơi...
.
Oán trách, giận hờn nào có ích chi
Những đàm tiếu, thị phi
Những hàm oan, hờn tủi
Giờ đều vô nghĩa
Thôi cũng coi nợ trần gian đã hết
Cháu yên lòng về thế giới bên kia
Vất trả cõi đời nỗi đau số kiếp.
.
Xót cháu yêu phận bạc
Chú đau lắm
Cúc ơi...
*
Làng Đá, ngày 15 tháng 11 năm 2013
ĐẶNG XUÂN XUYẾN
 

Viện bảo tàng BASHO ở Tokyo Nhật Bản





Viện Bảo tàng BASHO ở Tokyo-Nhật Bản
Phần I-  “Basho-an”
                                                                                                                              

           Trong tâm tưởng của những người đam mê Haiku bất cứ ở đâu trên thế giới, hình như ai cũng mong ước có dịp viếng thăm quê hương Basho- người đã phát kiến và tạo lập thể thơ cực ngắn từ Thế kỷ 17 ở đất nước Mặt trời mọc-có một không hai, hiện đã lưu hành trên hàng trăm quốc gia.

Quả thật, khung cảnh tuyệt đẹp, mơ màngcủa “Basho-An” với những bậc thềm đá xanh rêu phủ,có tượng  Ếch đá trên bờ, phía dưới là con suối quanh co róc rách, có mặt ao xưa văn vắt in bóng mây trời, phất phơ vòi dương xỉ, văng vẳng tiếng nước vọt ngày xưa…vẫn là giấc mơ của bao đời Haijin trên thế giới, chỉ ước đến chiêm ngưỡng một lần! Nhân dịp Kỷ niệm 373 năm ngày sinh của Người ( 1644-2017) rất vinh dự được trình bày nội dung văn bản do Viện Bảo tàng Basho cung cấp ấn hành năm 2017 . Xin chúc các bạn thơ Haiku muôn nẻo một lần trong đời,có dịp ghé thăm miền mơ ước ấy.


VÀI DÒNG LỊCH SỬ 

                        “Koto Ward” -Thành phố của” Tĩnh lặng-cây xanh-nước biếc” hiện diện thường trực trong suốt cuộc đời Matsuo Basho-người đã cống hiến lớn lao cho nền Văn học Nhật Bản. Năm 1680, Basho rời Nihonbashi ở Edo (nay là Tokyo) ngụ trong  túp lều tranh ở Fukugawa cách địa điểm trên không xa, ngay giữa trung tâm thành phố. Buổi ấy, Fukagawa còn là một vùng lầy lội, tĩnh mịch và cây chuối do đệ tử trồng làm cảnh bên túp lều thầy mọc xum xuê đến nỗi người ta gọi nơi này là “Basho-an” /”Am-cây -chuối” và Basho trở thành bút hiệu mà Cụ rất thích từ đó. Fukagawa vừa là nơi cư ngụ thường nhật cũng là chốn đi về sau những chuyến viễn hành dài ngày của Cụ, nơi thảo nên những tuyệt tác để đời. Chính nơi này đã hình thành thể thơ mà ngày nay có tên là Haiku.Tại đây, Cụ ngồi viết hầu hết những tập du ký, trong số đó có cuốn”Con đường hẹp lên miền Bắc sâu thẳm”. Chúng ta đã biết sau khi Cụ mất ,“ Basho -An” được gìn giữ như là địa danh lịch sử cùng với dinh cơ của Gia tộc Võ Sĩ Đạo đã nuôi dưỡng Cụ buổi thiếu thời.Tiếc thay, nơi này đã biến mất cuối Thế kỷ 19.Sau trận Đại Sóng Thần năm1917 cuốn sạch vùng này,tượng ẾCH đá to đẹp nghe nói người mến mộ đã tạc tặng Cụ  thời  còn ở đây  -mới được phát hiện , nay đặt ngay trước cửa vào Thư viện, rất may vẫn còn nguyên vẹn.Năm 1921 ,Chính quyền Thủ đô Tokyo đã phê duyệt vùng” Tokiwa 1-3” này là địa danh lịch sử của“Basho-An” Tuy nhiên chốn này quá nhỏ hẹp ,không đủ để tái tạo quang cảnh như xưa.Sau nhiều nỗ lực, khuôn viên đã được mở rộng hoàn thiện như hiện nay.Ngày 19 tháng 4 năm 1981-sau 287 năm kể từ ngày Cụ qua đời, tại đây đã khai trương Viện Bảo Tàng Basho – một trung tâm Nghiên cứu văn học quốc gia, nơi diễn ra những cuộc hội thảo quốc tế về thơ Haiku.

Thứ Sáu, 20 tháng 10, 2017

Tập ca khúc " Người đẹp và ánh trăng"





Triệu Lam Châu

TẬP CA KHÚC “NGƯỜI ĐẸP VÀ ÁNH TRĂNG”
Triệu Lam Châu: Theo tôi hiểu cái duyên trong sáng tạo nghệ thuật cực kỳ quan trọng. Nhờ nó mà những cá thể sáng tạo có thể hài hoà và ăn ý với nhau. Nếu không có nó thì những loại hình nghệ thuật tổng hợp nhiều phương diện như ca nhạc, sân khấu, điện ảnh…thật khó mà có được những tác phẩm khá và hay.
Chẳng hạn như lĩnh vực ca nhạc, phải có sự hài hoà, ăn ý trong sáng tạo nghệ thuật, bao gồm: Nhạc do nhạc sĩ đảm nhận, lời do nhà thơ đảm nhận. Phần biểu diễn thì có người phối khí và ca sĩ hát.
Bốn khâu trên đồng hành sáng tạo và bổ sung cho nhau, hài hoà với nhau… để có một ca khúc hay gửi đến công chúng yêu nhạc.
Nhờ duyên trời mà Triệu Lam Châu được làm quen với nhà thơ Hiền Mặc Chất trên Sân Fây. Anh đã từng có hơn bảy mươi bài thơ được các nhạc sĩ phổ nhạc và đã phát sóng trên Đài truyền hình và Đài phát thanh quốc gia. Thật là đáng trân trọng và nể phục.
Tháng 4 năm 2016 nhà thơ Hiền Mặc Chất chủ động đề xuất với Triệu Lam Châu: Hai anh em ta cùng làm một xêri âm nhạc, để in sách nhạc phổ thơ.
Và Triệu Lam Châu đã vui vẻ nhận lời, bởi vì được một nhà thơ nặng ký như anh Hiền Mặc Chất tin tưởng, gửi gắm… đó là một vinh dự quý hiếm đối với tôi.
Vậy là tôi say sưa bay theo hồn thơ anh đến với hiện thực Tây Bắc – Việt Bắc – Vùng Quan họ - Miền Trung du – Miền Đồng bằng Bắc Bộ - Hiện thực Hàn Quốc. Tôi đã lao động nghệ thuật nghiêm túc theo khả năng của mình để phổ nhạc cho thơ anh.
Trong quá trình ấy tôi cũng trưởng thành thêm. Chẳng hạn từ trước tới nay tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ làm bài hát về Vùng Quan họ. Song anh Hiền Mặc Chất có bài thơ về miền quê ấy… Vậy là tôi phải đắm mình vào dân ca Quan họ… để tìm cảm xúc phổ nhạc cho bài thơ kia. Theo đà ấy, sau khi phổ xong bài thơ của anh, tôi còn làm được thêm bài riêng của mình là Tình ca Quan họ.
Rồi tôi cũng nghe nhiều dân ca Hàn Quốc, để cố gắng làm sao trong bài nhạc phổ thơ anh… có phảng phất chất Hàn Quốc trong ấy. Miệt mài làm việc ròng rã cả một năm trời… cuối cùng tháng 4 năm 2017 Triệu Lam Châu đã phổ nhạc xong bốn mươi ba bài thơ của nhà thơ Hiền Mặc Chất. Anh còn đề nghị đưa thêm mười bài (nhạc và lời Triệu Lam Châu) và hai bài thơ Nguyễn Tuyết Mai (nhạc Triệu Lam Châu) – vào tập ca khúc Người đẹp và ánh trăng (Anh tự bỏ tiền túi ra in ở Nhà xuất bản Thanh Niên. Sách dày 70 trang, khổ 18x24. In ba trăm cuốn).
Giờ đây sách đã ra lò và phát hành. Xin cảm ơn anh Hiền Mặc Chất rất nhiều ạ. Xin bạn bè gần xa cùng chia vui với chùng tôi! (Lúc hai giờ 02’ Sáng 18/10/2017)

Trân trọng mời Quý vị và bạn bè cùng đọc Lời giời thiệu sách dười đây:

MỘT HOÀ ĐIỆU THƠ NHẠC
(Bài của nhạc sĩ, nhà thơ Nguyễn Thuỵ Kha)

                                                                                                 Nhà thơ, nhạc sĩ Triệu Lam Châu

Thứ Năm, 19 tháng 10, 2017

CHÙM THƠ NGUYỄN ĐĂNG LUẬN chào mừng 20 tháng 10



               

 CHÙM THƠ NGUYỄN ĐĂNG LUẬN

CHÀO MỪNG NGÀY PHỤ NỮ VIỆT NAM 20- 10 2017

ƯỚC MƠ

Tôi ước mơ
  một người yêu
Như đã có quê hương và mẹ
Chỉ một thôi một người yêu như thế
Để yêu thương
Để nhớ
Để giận hờn
Để biết ơn
Và chịu tội
Để còn có nơi tôi trở lại
Nhỡ con thuyền bị bão đẩy ra xa.

BUỔI BAN ĐẦU

Tan học về đêm đã vào khuya
Bịn rịn tiễn em ánh đèn im lặng
Muốn nói câu gì mà đường quá ngắn
Phố mơ màng như thể bắt đầu say

Giá thời gian đừng nhanh con đường đừng gần
Anh không ngập ngừng em không lặng lẽ
Chắc lúc chia tayem không vội thế
Để quên cánh cổng mở im lìm…

NGƯỜI CON GÁI ĐANG YÊU

Vừa ngồi xuống đã  đứng lên
Tắt đèn rồi  lại bật đèn vu vơ
Chính mình mình cắm bình hoa
Cắm đi cắm lại nhổ ra mấy lần

THƯƠNG THẦM

Chủ Nhật, 8 tháng 10, 2017

BƠM GIẤC MƠ VÀO QUẢ BÓNG





BƠM GIẤC MƠ VÀO QUẢ BÓNG

                      Nguyễn Thánh Ngã

Qua lâu rồi thời múa lân và trống ếch, cũng hết rồi vui phá cỗ dưới trăng, nhà thơ Lâm Đồng thả lòng về hoài niệm, nhớ tiếng đàn thiếu phụ ngõ trăng xưa, giọt nước mắt ai còn đăm đắm, hẹn sau trăng gặp lại... quay về tuổi "Bơm giấc mơ vào quả bóng" 
Đêm rằm...

   1-   Góc phố
         nhà cao tầng che khuất trăng thu
         bọn trẻ rước bóng mình

   2-   Bơm giấc mơ
         vào quả bóng
         thằng cu đá lên trời

   3-   Trăng tròn
         như chiếc bánh
         Bà thổi lên trời  

  4-    Trăng lên sáng quá
         thấy cả con kiến bò
         thằng cu không dám đái

Thứ Bảy, 7 tháng 10, 2017

HAI CÁI Ô TÂY truyện ngắn của Nguyễn Bàng




Truyện ngắn Nguyễn Bàng
Hai cái ô tây

*
Từ ngày đồn chợ Cầu Đông có viên sĩ quan chỉ huy mới, dân quanh vùng qua lại có cảm giác thanh bình hơn trước. Bọn lính trong đồn cũng không thấy mò xuống chợ hay vào xóm thôn xin xỏ, quấy nhiễu và trêu chọc đàn bà con gái. Nghe bọn chúng kháo nhau, viên trung úy đồn trưởng này là một nhạc sĩ còn rất trẻ, đối xử với binh lính dưới quyền rất hiền lành tử tế nhưng cũng rất nghiêm minh trong công việc. Ông ta đã có cả chục nhạc phẩm được các danh ca đương thời hát, thu đĩa và phát nhiều lần trên sóng đài phát thanh Hà Nội và đài Pháp Á. Người dân sống gần đồn còn thấy một sự khác lạ. Đó là cái tầng 2 của lô cốt, xung quanh có những lỗ châu mai và lỗ thông hơi nhìn ra khắp hướng, mọi ngày rờn rợn hiện lên trước mắt mọi người một không gian tối đen chật hẹp đầy ma quái thì giờ đây trên mái nóc của nó thường về đêm những đẹp trời luôn ngân lên những ca từ và nhạc điệu du dương, êm đềm tưởng như đi vào tận ngóc ngách trong lòng dễ khiến người ta chỉ muốn nhắm mắt lại để được nghe thâu đêm suốt sáng. Bọn lính trong đồn còn kháo thêm, những ca từ và nhạc điệu du dương êm đềm đó được phát ra từ cái máy hát của xếp đồn. Nó không phải là cái máy hát quay tay lên dây cót hiệu Tiếng Chủ (La Voix de Son Maitre) cổ xưa vẽ một con chó ngồi trước cái loa đồng mà là một cái máy hát tân thời với các động cơ điện chạy ắc quy, có thể chồng 10 đĩa liền, hát hết đĩa này đĩa khác sẽ rơi xuống chạy tiếp luôn.
Năm ấy tôi 12 tuổi, học lớp Nhất trường Cầu Đông. Đường đến trường phải đi ngang qua cái đồn ấy nhưng chỉ nghe biết tên mà chưa bao giờ nhìn thấy mặt viên trung úy nhạc sĩ chỉ huy đó. Một buổi, cả lớp đang giờ tập viết ám tả thì người loong toong đem đến một tờ thông báo. Thầy giáo cho chúng tôi tạm dừng viết để nghe đọc thông báo. Nội dung của nó là, với mục đích vui đón Tết Trung thu, Đồn trưởng đồn Cầu Đông phối hợp cùng các trường tiểu học địa phương sẽ tổ chức cuộc thi đơn ca cho thiếu niên học sinh vào đêm Rằm tới. Em nào muốn dự thi trực tiếp ghi tên tại trường đang học.

Thứ Sáu, 6 tháng 10, 2017

Thế gian say





Thế gian say
- tặng nhà thơ Hoàng Xuân Họa -
.
Thế gian say đòi đập chén trở cờ
Thế gian cười.
                  Thế gian khóc. 
                                       Thế gian mơ
Ngật ngưỡng bước.
                       Khành khạch cười.
                                               Chửi cha thiên hạ dở!
Rượu ba xu. Thế gian hóa thằng rồ!
*.
Hà Nội, chiều 04.10.2017
ĐẶNG XUÂN XUYẾN


Thứ Năm, 5 tháng 10, 2017

KHI THƠ - TÂM HỒN LÊN TIẾNG,...




KHI THƠ - TÂM HỒN LÊN TIẾNG,...

                        

                              (Đọc tập thơ “Về lại triền sông” - Nguyễn Thế Kỉ)



NGUYỄN HIẾU



Cầm trong tay và chỉ mới xem, ngắm thoáng qua đã có thể khẳng định: Tập thơ “Về lại triền sông” của Nguyễn Thế Kỉ là một ấn phẩm văn hóa tinh thần rất đẹp, rất hoành tráng! Chỉ riêng mặt hình thức, đã đủ thấy tác giả trân trọng như thế nào đối với tác phẩm của mình, nhất là tác phẩm ấy là một tập thơ! Một tập hợp, đúc kết, gom nhặt những bài thơ viết sau bao nặng trĩu tâm tư, trong suốt hành trình thơ vài chục năm - gần trọn hai phần ba cuộc đời. Mà thơ là một thể loại văn chương đầy ắp tố chất trữ tình, thánh thiện, kiêu sa. “Về lại triền sông” đẹp và sang trọng một cách hiện đại, trang nhã không chỉ từ mầu sắc bắt mắt, phù hợp với thơ, sự trang trí, cách làm bìa, dàn trang, bố cục, cấu trúc các phần mà còn ở những minh họa – những phiên bản tác phẩm hội họa đích thực - phù hợp, hòa đồng, gợi cảm, duy mỹ của họa sĩ tài hoa Thành Chương.

Đọc tròn 50 thi phẩm trong “Về lại triền sông”, tôi bất chợt nhớ đến 2 định nghĩa cơ bản về thơ trong từ điển Bách khoa mở (Wikipedia):Thơ là thể loại lấy cảm xúc, trí tuệ  xúc tích được diễn theo hình thức có vần điệu hoặc tự do (không vần điệu)”.Từ điển thuật ngữ văn chương“ (nhóm biên soạn Lê Bá Hán, Trần Đình Sử, Nguyễn Khắc Phi) cũng viết rõ ”: Thơ là hình thức sáng tác văn học phản ánh cuộc sống, thể hiện tâm trạng, những cảm xúc mạnh mẽ bằng ngôn ngữ hàm xúc giầu hình ảnh và nhất là có nhịp điệu”. Có thể nói “Về lại triền sông” thể hiện cụ thể, đủ đầy nhất hai khái niệm về thơ vừa dẫn.

Cảm nhận đầu tiên ở tập thơ này là sự đi nhiều của tác giả. Chỉ cần đọc qua đầu đề các bài thơ đã biết tác giả từng đặt chân đến Khau Vai, Cao Bằng, Cần Thơ, Đà Lạt, Trường Sa, Hải Vân, Sìn Hồ, Thụy Điển...Điều này ghi đậm dấu nghề nghiệp làm báo của anh. Tuy đi nhiều, dừng chân trong thời gian không lâu, nhưng dường như ở chỗ nào Nguyễn Thế Kỉ, với sự đa cảm, nhanh nhậy cảm xúc cũng thực sự rung động trước cảnh, tình, thực trạng nơi đó để tìm ra những nét riêng của nơi đến và viết nên những câu thơ hay, đẹp, tạo xúc cảm cho người đọc.
                                                                 Nhà văn Nguyễn Hiếu

Thứ Tư, 4 tháng 10, 2017

ÊM ĐỀM SÔNG MƠ, CHIỀU MƯA RỚT BÃO




ÊM ĐỀM SÔNG MƠ, CHIỀU MƯA RỚT BÃO

ĐƯỜNG VĂN
Tặng NGH
Êm đềm sông mơ, chiều mưa rớt bão...,
Hai gã bạc đầu gẫu chuyện văn chương.
Tranh biện nổi sôi, bán giời chém gió!
Êm đềm sông Đông, rực đỏ sông Hồng,
Vệt xoáy “ngực” làng, Ngố con, ... Qủy ám...
quậy những nàng Kadắc Ắcxinhia!
Đồng cỏ mờ khói xuân,
kìa chàng Grisca nhong nhong ruổi ngựa,
cất giọng khàn rung, ngân khúc du ca,
Chiến mã rung bờm, sải vó...

Chiều Trèm, mưa lâm thâm,
lay phay, lưới mướt lá hồng.
Song lão thất sừng dầm mưa loang, lặng lẽ,
ngẫm quả đời ủng, oải, sắp thành ... không!
Danh hão gầm gào, đổ bóng phù dung...!

Chỉ còn bão mưa nhất thời – vĩnh viễn!
Và chữ TÌNH trường sinh biến hiện!
Tiếng sông Cái thầm thào,
chập chờn, nghểnh ngảng  giấc mơ xưa,

  • Sông Đông êm đềm (Chikhi Đôn (tiếng Nga), (1926 – 1940): Nhan đề bộ tiểu thuyết sử thi bi kịch vĩ đại của M.A. Sôlôkhốp. Giải thưởng Nôben Văn học (1965). Grigôri (Grisca), Ắcxinhia (Cơliêuxa): tên 2 nhân vật chính trong SĐÊĐ.
  • Nhan đề các bộ tiểu thuyết của NGH: Dòng sông màu máu vẫn chảy, Vết xoáy trước “ngực” làng, Con Ngố, Người đàn bà quỷ ám.
  •  Sông Hồng (Hồng Hà, sông Mẹ) đoạn chảy qua địa phận làng Trèm (phường Thụy Phương, quận Bắc Từ Liêm, Hà Nội) uốn dòng chảy quanh giống như cái vành tai, nên còn được dân gian gọi là Nhĩ (Nhị) Hà).

Chiều mưa rớt bão số 10
– sáng chủ nhật 17/9/2017. ĐV