Thứ Sáu, ngày 29 tháng 8 năm 2014

2 BÀI THƠ CHƠI


2 BÀI THƠ CHƠI

CỦA ĐƯỜNG VĂN


      
        CHƠI  BIỂN CUỐI HÈ
                                                                               
                                                                                       Tặng N, H, D

Rời Hội An giữa trưa nắng gắt,
Lên đỉnh Bà Nà lửng sáng nhiều sương.
Hội An - Bà Nà vinh danh Đà Nẵng,
Mặn mòi trong veo, mây tỏa ngang đầu.

Những đường phố mới thênh thang
Ôm một vùng sóng, cát mịn màng.
Cầu quay, cầu Rồng, mênh mông Cửa Đại,
Thu Bồn xõa bóng dừa xanh, thuyền máy rì rì qua cầu tre lắt lẻo.

Thứ Năm, ngày 28 tháng 8 năm 2014

Góp lời với hai nhà thơ về TRUYỆN KIỀU

                                                                     Vũ Nho chủ trang

GÓP LỜI VỚI HAI NHÀ THƠ MAI VĂN HOAN VÀ VƯƠNG TRỌNG

                                                   VŨ NHO

Tôi theo dõi sát cuộc trao đổi giữa hai nhà thơ về cách hiểu một đoạn trích Truyện Kiều ( Tạp chí thơ số 7/2013 và các số 4, 6 năm 2014). Nhà thơ Mai Văn Hoan đúng là đã rất thận trọng, nhưng cũng mạnh dạn đề xuất một cách hiểu khác với học giả Đào Duy Anh. Mai Văn Hoan cho là  “ Phải chăng cụ Đào Duy Anh có sự nhầm lẫn”. Tuy đặt vấn đề khiêm tốn và thận trọng như thế, nhưng nhà thơ Mai Văn Hoan đã cố chứng minh rằng  vì sự “thiếu minh xác” trong ngôn ngữ Truyện Kiều nên cụ Đào Duy Anh đã có sự hiểu nhầm khi phân tích đoạn trích. Trong bài trả lời nhà thơ Vương Trọng, ( Tạp chí thơ số 6 năm 2014, tác giả vẫn khẳng định phát hiện của mình : “ Cụ Đào Duy Anh viết “ Sau khi Thúc Sinh về thăm quê, Thúy Kiều ở lại Lâm Tri một mình, nàng cũng nhớ cha mẹ trước rồi mới nhớ đến tình nhân” là hơi sơ suất” – Bây giờ hình như nhà thơ không tự tin lắm chăng nên mới thay “nhầm lẫn” bằng “ hơi sơ suất”!). Nhà thơ Vương Trọng trao đổi lại và cho rằng cách hiểu của Mai Văn Hoan là  thiếu cơ sở khoa học, không chính xác. Cách hiểu đó không đúng với bản chất tính cách Thúy Kiều. Nhà thơ Vương Trọng đã dẫn ra cả 5 đoạn thơ Kiều nhớ cha mẹ, nhớ người tình, và cho thấy không bao giờ nàng quên chữ Hiếu và chữ Tình, nàng là người  “tình nặng, nghĩa dày”. Tôi nghĩ rằng cách phân tích của nhà thơ Vương Trọng hoàn toàn thuyết phục bạn đọc. Và tôi cứ nghĩ nhà thơ Mai Văn Hoan chắc cũng sẽ bị thuyết phục. Nhưng với bài viết “ Trao đổi lại cùng nhà thơ Vương Trọng”, nhà thơ Mai Văn Hoan vẫn bảo lưu ý kiến của mình, đồng thời có thanh minh một vài điều khác nữa.

Thứ Tư, ngày 27 tháng 8 năm 2014

Góp lời bàn về ranh giới từ ghép – cụm từ


Góp lời bàn về ranh giới từ ghép – cụm từ

                               Hoàng Dân

III. Ranh giới giữa từ ghép và cụm từ tự do
Từ trong tiếng Việt không biến đổi về hình thái, đó là một đặc điểm cơ bản về loại hình, nhưng đồng thời cũng là một nguyên nhân làm “đau đầu” những ai nghiên cứu và dạy học tiếng Việt. Bình thường, khi dùng từ để giao tiếp (nói, viết), do “quán tính” về ngữ nghĩa và trong một ngữ cảnh xác định, các nhân vật giao tiếp đều thông hiểu những điều cần trao đổi; do đó không mấy ai lại căn vặn, chẳng hạn: “cơm rượu” là từ hay cụm từ?! Thế nhưng, khi buộc phải “gọi tên” đơn vị ngôn ngữ ấy ra thì chúng ta lại không thể trả lời nước đôi được!
So sánh:
1.a. Đổ cơm rượu vào nồi để nấu rượu/ (cơm rượu: chỉ một sự vật làm nguyên liệu nấu rượu = từ ghép)
1.b. Dọn cơm rượu để mời khách/ (cơm + rượu = cụm từ)
(2.a) Anh mua bàn gỗ hay bàn đá? (bàn gỗ, bàn đá = từ ghép)
(2.b) Trong phòng học có rất nhiều bàn gỗ/ (bàn gỗ = cụm từ)
3.a. Hàng trăm nữ sinh mặc áo dài đi đón khách/ (áo dài = từ ghép)
3.b. Áo dài so với chiều cao của cậu/ (áo dài = cụm từ)
(4.a) Năm nghìn một bông hoa hồng/ (hoa hồng = từ ghép)
(4.b) Hoa hồng có thể tạo ra cảm giác ấm cúng hơn hoa trắng/ (hoa hồng = cụm từ)
5.a. Vua cha, vua con và thần dân trên dưới một lòng/ (vua cha = cụm từ)
5.b. Vua cha truyền ngôi cho Lang Liêu/ (vua cha = từ ghép)

Thứ Ba, ngày 26 tháng 8 năm 2014

CHÙM THU TÀ

          

CHÙM THU TÀ
            Trần Trung

1/Chạnh lòng
Một chút hiu hiu chẳng rõ ràng
Nắng tà nhàn nhạt khói sương loang
Hơi may lưng lửng quanh vòm lá
Thức Cái-Đa-Đoan...Phận lỡ làng.

2/Niềm-Thương
Bạn Mình giờ ở nơi nao,
Mu mơ với thực hay vào chiêm bao?
Nhân-Sinh được mất...Tầm phào!
Ngác ngơ con gió đậu vào
Niềm-Thương.

3/Cõi-Thiền

Thứ Hai, ngày 25 tháng 8 năm 2014

GÓP BÀN về PHÂN BIỆT TỪ ĐƠN, TỪ GHÉP, TỪ LÁY


GÓP BÀN về PHÂN BIỆT TỪ ĐƠN, TỪ GHÉP, TỪ LÁY
                                          Hoàng Dân

Sau khi đọc bài  của Vũ Nho, tác giả Hoàng Dân, một cộng tác viên thân thiết của trang vunhonb.blospot.com có gửi đến bài viết sau. Trân trọng cám ơn tác giả và giới thiệu cho các bạn đọc quan tâm.

V. Các nhóm từ sau đây là từ đơn, từ ghép hay từ láy? Tại sao?
1. Nhóm từ: ba ba, chuồn chuồn, cào cào, châu chấu, chôm chôm, thuồng luồng, núc nác, quốc quốc, gia gia, chà là, chích choè, chão chuộc...
- Cách 1 (dùng cho học sinh tiểu học): gọi là từ láy
- Cách 2 (đối với học sinh THCS, THPT): gọi là từ đơn đa âm (hoặc từ láy giả), có chức năng định danh – tức là gọi tên sự vật.
* Bản chất: là các từ láy giả, tức là có hình thức giống nh­ư từ láy như­ng không phải từ láy đích thực
2. Nhóm từ: bồ hóng, bồ kết, bọ nẹt, bọ xít, sâu róm, diều hâu, dưa hấu, bù nhìn, tre pheo (thực ra “pheo” có nghĩa), bếp núc (“núc” có nghĩa), chó má (“má” có nghĩa”), chợ búa, đường sá, người ngợm...

Chủ Nhật, ngày 24 tháng 8 năm 2014

TỪ LÁY VÀ TỪ GHÉP…DỄ NHẦM LẪN


TỪ LÁY VÀ TỪ GHÉP…DỄ NHẦM LẪN
Trích  email của một giáo viên THCS

Số là em đang dạy lớp 6, sắp tới thi chất lượng đầu năm, em có ra đề khảo sát như sau:
Đề: 
Câu 1. Tìm từ ghép và từ láy trong bài ca dao sau:
“Mồ hôi mà đổ xuống đồng,
Lúa mọc trùng trùng sáng cả đồi nương.
Mồ hôi mà đổ xuống vườn,
Dâu xanh lá tốt vấn vương tơ tằm…”
(Ca dao)

Đáp án:
Câu 1:
1.1. Từ ghép: Mồ hôi, đồi nương, tơ tằm.
1.2. Từ láy: Trùng trùng, vấn vương.

Với đán án này, đồng nghiệp cho rằng thiếu: "xuống đồng, xuống vườn, dâu xanh, lá tốt."
Em thì xếp chúng vào loại cụm từ.

Thứ Bảy, ngày 23 tháng 8 năm 2014

Cái bóng, Lạc, Cây gạo


CHÙM THƠ THIẾU NHI CỦA NGUYỄN HOÀNG SƠN

Cái bóng

Con bướm xinh
Bay giữa nắng
Một cái bóng
Theo dưới sân
Bóng thì đen
Cánh bướm trắng
Chiều tắt nắng
Trắng thành đen!
Đêm
Là cái bóng che cho mình ngủ.

Lạc

Ở trên trời
Chui xuống đất
Cất nhà nhiều gian

Thứ Sáu, ngày 22 tháng 8 năm 2014

NHỮNG KỈ NIỆM VỀ X.EXENHIN


NHỮNG KỈ NIỆM VỀ X.EXENHIN
N.Vonpin
Vũ Nho dịch
KHÔNG PHÒNG NGỪA
    Vào buổi chiều, tôi vừa mới bước vào phòng đã cảm thấy trong đó không khí nặng nề đến nghẹt thở. Ở một góc, trong lô ghế của những người theo chủ nghĩa hình tượng, một mình E-xê-nhin ngồi, cô đơn dường như bị bỏ rơi xuống ghế. Một tay thõng xuống sau đi văng, tay khác lửng lơ không sức sống. Tôi đi lại gần hơn. Những dòng lệ lặng lẽ chảy, anh không giữ chúng mà cũng không lau đi. Nhưng ngực và cổ thì bất động. Chỉ có đôi mắt khóc. Anh ngẩng lên nhìn tôi :
- Người ta thông báo cho chị chưa ? Blôc, Blôc đã chết ! Tiếng ồn ào các giọng nói gần lại :
- Nhà thơ tốt nhất thời đại mình. Không phòng ngừa … Thật xấu hổ cho tất cả … cho tất cả chúng ta !
Giọng ai đó bình thản - triết nhân
- Bốn mươi tuổi ! Đối với nhà thơ Nga không phải là ít quá. Puskin chỉ có ba mươi bảy.
- Chỉ đối với Nga ư ?

Thứ Năm, ngày 21 tháng 8 năm 2014

Chùm thơ Thiếu nhi của Vũ Xuân Quản


Chùm thơ Thiếu nhi của Vũ Xuân Quản, viết ngày 19/8/14, yêu tặng  cháu Thảo Linh, lớp 1A, Trường Tiểu học Đặng Trần Côn B, Thanh Xuân nam, Thanh Xuân, Hà Nội.

 CÒ TRẮNG CHĂM NGOAN

I
Từ trong bụi rậm nhìn ra
Cuốc thấy cò trắng nhẩn nha lội đồng
Trời đang thông thống nồm đông
Dễ bị cảm cúm…cậu không sợ à?

Giải lao mươi phút thôi mà
Bắt tép gượm đã, vào nhà tớ chơi
Lắc đầu cò nhoẻn miệng cười
Bắt tép giúp mẹ chứ chơi ích gì…


II
Cò trắng đi ủng mò tôm
Đem xuống chợ bán đầu hôm mới về

Thứ Tư, ngày 20 tháng 8 năm 2014

Vô hạn và hữu hạn


Vô hạn và hữu hạn

         Hoàng Dân

Đời người vốn đã quá ngắn ngủi, tuổi trẻ càng ngắn ngủi hơn, đến nỗi khi mất nó, con người cứ ngơ ngác như vừa bừng tỉnh sau một giấc chiêm bao. Con người vốn là một thực thể sinh vật đã được xã hội hóa, nó luôn mang trong mình hai nỗi ám ảnh dai dẳng và đáng sợ, đó là nỗi ám ảnh về cái chết và nỗi ám ảnh về tình yêu. Nếu cái chết là nỗi ám ảnh về bản năng sinh tồn thì tình yêu là nỗi ám ảnh về ý nghĩa của cuộc sống. Sống để yêu và chính tình yêu làm nên chất lượng của cuộc sống, do đó tình yêu là cái vô hạn, còn tuổi trẻ là cái hữu hạn đến nghiệt ngã. Để vượt qua cái hữu hạn, trời đã phú cho mỗi con người một trái tim có thể hoặc không thể lão hóa cùng với tuổi tác. Nếu trái tim lão hóa cùng với tuổi tác thì 30 tuổi người ta đã có thể dửng dưng trước tình yêu, ngược lại thì 70 tuổi vẫn có thể hồi hộp run rẩy với tình yêu. Những trái tim không chịu lão hóa sẽ vô cùng thích thú khi chợt gặp một câu ca dao như:
                                            Nước trong ai chẳng rửa chân
Cái má trắng ngần ai chẳng muốn hôn