Chủ Nhật, ngày 21 tháng 12 năm 2014

Tạm bợ của Chử Văn Long với lời bình

                                                             
                                                    Nhà văn nhà giáo Hòang Dân
Tạm bợ
                                                                           Chử Văn Long

Ngày chúng ta thương nhau về ở chung nhà
Có gian buồng không đủ mua cánh cửa
Anh nhặt nhạnh gỗ thùng, gỗ chợ
Miếng bằng gang tay, miếng khuyết tựa vành trăng
Để ghép nên cánh cửa
Với ý nghĩ một thời gian tạm bợ
Khi nào có sẽ thay cánh cửa vững bền…

Bây giờ em không còn, cái tạm bợ lại còn nguyên
Đau xót làm sao đời người nhiều khi ngắn hơn những gì tạm bợ
Đau đớn biết bao mỗi khi tay anh đụng vào cánh cửa
Tạm bợ còn đây mà em đã đâu rồi?
                                                       5.12.2002
Lời bình của Hoàng Dân
Từ một sự việc “thật hơn cả sự thật” trong đời, tác giả đã khái quát được cảnh ngộ và tâm tư của một thời, mà những ai ở lứa tuổi U50, U60 trở lên không thể nào quên.
Ngày chúng ta thương nhau về ở chung nhà
Có gian buồng không đủ mua cánh cửa
Anh nhặt nhạnh gỗ thùng, gỗ chợ
Miếng bằng gang tay, miếng khuyết tựa vành trăng
Để ghép nên cánh cửa
Nếu tách đoạn thơ trên ra khỏi bài thơ thì nhiều người sẽ cho rằng đây chỉ là một đoạn văn xuôi được ngắt xuống dòng cho… vui mắt mà thôi, còn con cháu của lứa U60 thì có thể cười ruồi mà rằng: Các cụ cứ hay cường điệu!

Thứ Bảy, ngày 20 tháng 12 năm 2014

Không chậm bao giờ (Giải cứu thành công 12 nạn nhân ở Lâm Đồng)





Không chậm bao giờ
(Giải cứu thành công 12 nạn nhân ở Lâm Đồng)
                                                           
                                                  Nguyễn Xuân Lai

Có thể những câu thơ hơi muộn
Nhưng niềm vui không chậm bao giờ
Mười hai nạn nhân bị sập hầm nguy hiểm
Cả nước cùng hồi hộp dõi theo.

Giữa gió bắc mưa phùn tê buốt
Những dòng tin nóng ấm đã truyền đi
Người Việt mình vốn sống bằng nhân ái
Thấm nghĩa đồng bào trong mọi hiểm nguy.

Giải thoát được chưa? Khoan hầm có tới?
Tin mới nhất đây…
                                   tất cả vỡ oà!
Có thể những câu thơ này hơi muộn
Nhưng niềm vui không chậm bao giờ!

                                                                   Ngày 19-12-2014

Thứ Sáu, ngày 19 tháng 12 năm 2014

LỖ TẤN - Tản văn của DƯ HOA




LỖ TẤN



TẢN VĂN



DƯ HOA



VŨ CÔNG HOAN dịch



          Hôm ấy, một ngày của tháng 5 năm 2006, tôi ngồi trong nhà chờ máy bay của sân bay Cobenhaghen ngay ngắn trật tự, chuẩn bị chuyển máy bay đi Oslo, những ngươì nước khác nhau bên cạnh đang thủ thỉ nói chuyện bằng ngôn ngữ khác nhau. Ánh mắt tôi xuyên qua cửa sổ bằng kính sát sàn, dừng trên cánh đuôi một máy bay của hãng hàng không Nauy bên ngoài cửa sổ. Tôi bị cuốn hút bởi hình cái đầu chân dung khổng lồ trên cánh đuôi máy bay. Tôi biết mình lát nữa sẽ đáp máy bay này đi  Oslo. Để giết thời giờ, tôi cứ thầm suy nghĩ trong lòng, hình đầu chân dung trên cánh đuôi máy bay là ai?

          Tư duy của tôi đã chui vào ngõ cụt.Tôi không hề nhúc nhích. Tôi có cảm gíac như đã từng quen biết, mái tóc ông có vẻ xoã và hơi dài, sống mũi đeo một cặp kính tròn kiểu cổ.

          Đã bắt đầu lên máy bay. Tôi đứng dậy đi đến cửa lên máy bay, sau đó ngồi trên ghế sát cửa sổ của chuyến bay Hãng hàng không Nauy, nghĩ tiếp về hình cái đầu chân dung khổng lồ trên cánh đuôi máy bay.Tôi cứ cảm thấy đã từng gặp người này, nhưng xét cho cùng ông là ai? Giữa lúc máy bay vút lên khỏi đường băng, tư duy của tôi bỗng sáng loà. Tôi đã nhớ ra ông là ai.Cái hình đầu chân dung như vậy đã ở trong một cuốn bản tiếng Trung văn “ Peier Jinte”. Ông là Ipxen. Nhìn Copenhaghen bên dưới ngoài cửa sổ xa dần, tôi chợt phì cười, thầm nghĩ, trên thế giới này có rất nhiều nhà văn vĩ đại, nhưng  nhà văn được bay đi bay lại trên trời e rằng chỉ có Ipxen.

Thứ Năm, ngày 18 tháng 12 năm 2014

CON ĐƯỜNG,...TUỔI THƠ,...HÌNH NHƯ...


THƠ RAXUN GAMZATOV TRONG BẢN DỊCH VIỆT,TÀY CỦA TRIỆU LAM CHÂU

149. В родной аул дорога привела,
Не спрашиваю, как идут дела.
Надгробья грязью обросли и мохом,
А если так, живется людям плохо.

149. Con đường dẫn tôi về bản núi
Tôi không hỏi công việc thế nào
Người ta đ rác lên mồ mả
Thế thì đời càng thêm buồn đau.

149. Kha t’àng tái hây mừa bản dẻ
Hây bấu xam rẩy cán p’ần rừ
Boong te đíng nhác têm t’ềnh mạ
P’ận lẻ t’ởi gần them chếp lô.

150. В колыбели нам добрые песни поют,
В детстве знаем мы доброго дома уют,
Окружают нас в детстве любовь, чистота,
Так откуда же зло на земле, чернота?

150. Tuổi thơ ta từng nghe lời ru hồn hậu
Sống nơi quê nhà nhân ái, an lành

Thứ Tư, ngày 17 tháng 12 năm 2014

TIẾT LẬP ĐÔNG

TS. Đường Văn

TIẾT LẬP ĐÔNG
                                              
                                                        HOÀNG GIA CƯƠNG

Vậy là tạm biệt mùa thu,
Lập đông
chợt đến giữa mù mịt mưa.
Lây nhây mấy đợt gió mùa,
Thương thay tán lá, khi chưa kịp vàng!

Đâu ngờ mình cũng đa mang,
Lo chùm khế rụng, lo bàng đỏ rơi.
Thoảng nghe ai đó ru hời,
Lo em bé khóc, khi trời trở cơn ...

Đã qua bảy chục mùa đông,
Dẫu quen, nhưng vẫn thấy lòng nôn nao.
Co ro trong tiếng gió gào,
Xót thời lận đận non cao, suối dài ...
Chẳng chênh ai! chẳng kém ai!
Nổi nênh như chiếc thuyền chài gió đưa…
Sóng xô, gió giật, mây mù,
Bao nhiêu trải nghiệm chát chua cuộc đời!

Lập đông trong tiết mưa rơi,
Ngồi lo, ngồi nhớ, lại ngồi trầm ngâm!

* Đăng: nguyennguyenbay.com.                        
16 – 11 – 2014. HGC

 LỜI BÌNH  ĐƯỜNG VĂN

TRẦM NGÂM… VỚI  LẬP ĐÔNG

Đọc trọn 1 lần Tiết lập đông - bài lục bát 18 câu (9 cặp) nuột nà, man mác buồn, thương, lo, ngẫm… của Hoàng Gia Cương, thấy cũng muốn ngẫm, muốn thương, buồn, lo, xót… cùng người thơ chưa một lần gặp mặt. Lại chăm chú đọc chậm vài lần nữa, bỗng nghe trong lòng mình nỗi niềm ấy vơi dần, vợi dần và cứ dâng lên mong muốn mới: giá bây giờ được cùng tác giả và mấy ông bạn thơ làng ve viên lạc rang nóng ròn, cụng chén men quê mà tứ ẩm, ngũ ẩm. Vừa ngắm làn mưa rét lây nhây đầu mùa vưà trò chuyện, tán bàn về Tiết lập đông thì lý thú biết mấy! Nhưng khi tiệc tiểu ẩm ấy chưa thành sự thực thì tôi hãy cứ thử động bút trải đôi dòng bình tán dông dài, chủ quan của riêng mình cho tiêu nỗi sầu lẻ bạn sáng thứ hai đầu tuần… mà thôi!

Thứ Ba, ngày 16 tháng 12 năm 2014

BA ÔNG TIẾN SĨ LÀM THƠ


Ba «ng tiÕn sÜ lµm th¬

(§äc tËp th¬ “Tam ca” NguyÔn Träng Hoµn, Nho, TrÇn §¨ng Thao
NXB Héi Nhµ v¨n 2007)

NguyÔn ThÞ Lan
ë hä cã rÊt nhiÒu ®iÓm t­ư¬ng ®ång. VÒ tuæi ®êi Nho vµ TrÇn §¨ng Thao suýt so¸t nhau, NguyÔn Träng Hoµn trÎ h¬n c¶. C¶ ba tõng lµ thÇy gi¸o d¹y v¨n vµ sau nµy lµ tiÕn sÜ v¨n ch­ư¬ng. NguyÔn Träng Hoµn h¬n mư­êi n¨m lµ c¸n bé gi¶ng d¹y §¹i häc Sư­ ph¹m Hµ Néi 2. Vò Nho h¬n m­ưêi n¨m lµ c¸n bé gi¶ng d¹y §¹i häc S­ư ph¹m ViÖt B¾c. TrÇn §¨ng Thao ®· tõng d¹y v¨n ë QuÕ L©m, Trung Quèc; nhiÒu n¨m gi¶ng d¹y c¸c bé m«n b¸o chÝ, v¨n häc ë bËc phæ th«ng, ®¹i häc, sau ®¹i häc. NguyÔn Träng Hoµn vµ Nho ®Òu c«ng t¸c t¹i Vô gi¸o dôc Trung häc - Bé gi¸o dôc vµ §µo t¹o, cßn TrÇn §¨ng Thao lµm viÖc t¹i b¸o Gi¸o dôc vµ Thêi ®¹i (mét c¬ quan trùc thuéc Bé Gi¸o dôc vµ §µo t¹o). Hä ®Òu lµ héi viªn Héi Nhµ v¨n ViÖt Nam. C¶ ba ®Òu yªu th¬ ®¾m ®uèi. Víi hä h¹nh phóc lµ ®ư­îc lµm th¬, ®ã lµ sù tho¶ m·n lín nhÊt nh÷ng mong muèn tù biÓu hiÖn cña b¶n th©n hä.
Vµ ®Õn h«m nay hä l¹i ngåi cïng nhau trong mét “b÷a tiÖc” th¬. NÕu th¬ lµ “®iÖu t©m hån” cña con ngư­êi th× “Tam ca” lµ b¶n hßa ©m cña nh÷ng “giai ®iÖu t©m hån” mµ mçi giai ®iÖu ®ã Èn chøa mét thÕ giíi nghÖ thuËt.

Thứ Hai, ngày 15 tháng 12 năm 2014

Những phút xao lòng với lời bình

                                                                     Nhà văn, nhà giáo Hoàng Dân
Những phút xao lòng                                                        
                                                                                Thuận Hữu

                 Có thể vợ mình xưa cũng có một người yêu
(Người ấy gọi vợ mình là người yêu cũ)
Cũng như mình thôi, mình ngày xưa cũng thế
Yêu một cô, giờ cô ấy đã có chồng

Có thể vợ mình vì những phút mềm lòng
Nên giấu kín những suy tư, không kể về giấc mộng
Người yêu cũ vợ mình có những điều mà mình không có được
Cô ấy không nói ra vì sợ mình buồn

Mình cũng có những phút giây cảm thấy xao lòng
Khi gặp người yêu xưa với những điều vợ mình không có được
Nghĩ về cái đã qua nhiều khi như nuối tiếc
Mình cũng chẳng nói ra vì sợ vợ buồn

Sau những lần nghĩ đâu đâu mình thương vợ mình hơn
Và cảm thấy mình như người có lỗi
(Chắc vợ mình hiểu điều mình không nói
Cô ấy cũng thương yêu và chăm chút mình hơn)

Mà có trách chi những phút xao lòng

Ai cũng có một thời để yêu và một thời để nhớ

Ai cũng có những phút giây ngoài chồng ngoài vợ
Đừng có trách chi những phút xao lòng!
            
Lời bình của Hoàng Dân
Dường như bài thơ là một mạch độc thoại nội tâm không dứt, lời lẽ thủ thỉ chân thành, xao xuyến những hồi ức và trăn trở. Có người bảo bài thơ vui vui, ngộ ngộ. Tôi nghĩ ngược lại, nghĩa là bài thơ rất buồn, nhưng là cái buồn nhẹ nhàng trong sáng.

Chủ Nhật, ngày 14 tháng 12 năm 2014

THƠ NGĂN NGẮN


THƠ NGĂN NGẮN
Nguyễn Xuân Lai

Sự kết thúc hâm mộ

Vỡ trận !


Lều thơ

Đôi khi tưởng đã là nhà
Bởi chưa có cột té ra vẫn lều.


Phơi thóc

Ngày mùa đổ thóc ra phơi
Bao nhiêu nắng gió cuộc đời trải ra
Một mai biết mẻ non già
Tủi thân phận lép thật thà lửng lơ.


Bão

Hoa mướp vàng
Giọt nắng
Đẩy cơn bão tan đi

Thứ Bảy, ngày 13 tháng 12 năm 2014

TIẾU LÂM GABROVO 28 ( TIẾP THEO VÀ HẾT)



TIẾU LÂM GABROVO 28 ( TIẾP THEO VÀ HẾT)
Nho dịch từ bản tiếng Nga
Do Xtephan Phưrtunov và Petko Prodanov sưu tầm và kể
Nhà xuất bản “ Người nghệ sĩ Bunga ri”, Xophia, in lần thứ hai có chỉnh lí, năm 1983.

BÁO TRƯỚC
Cha Mi nhiu, người cho vay nặng lãi ở Gabrovo có nhiều con nợ. Khi người này hoặc người khác trong số họ đến hạn phải trả nợ kì phiếu, ông già đi đến từng nhà một gõ cửa và thốt lên:
          - Chuẩn bị đi! Nỗi đau khổ sinh ra bắt đầu rồi!

SỰ CHU ĐÁO
Khi nhà hát cổ điển đến Gabrovo, họ không treo dòng chữ “ Hãy coi chừng, sơn màu!” mà treo “ Hãy giữ lấy sơn màu!”

KHÔNG MẤT KINH PHÍ

Thứ Sáu, ngày 12 tháng 12 năm 2014

Một vài cảm nhận về tập sách: 33 gương mặt thơ nữ





Một vài cảm nhận về tập sách: 33 gương mặt thơ nữ

( Đọc 33 gương mặt thơ nữ của Vũ Nho, nhà xuất bản Hội nhà văn, 2009)



                                Nguyễn Thanh Mai



                         Năm cuối cùng của thập niên thứ nhất thế kỉ 21...

                        Vàng lên giá mà thơ thì mất giá...

 Vẫn cứ có người người làm thơ, nhà nhà làm thơ, cây thơ đất Việt vẫn xum xuê ra trái...Trên các phương tiện thông tin đại chúng, nhiều người la lối thơ lạm phát hay loạn thơ, việc thoáng trong cơ cấu xuất bản khiến thơ mất dần bạn đọc ...

    Thế nhưng, thời mở cửa cũng cho ta thật nhiều ân huệ. Mọi năng lượng đều được giải phóng, ai cũng có thể tự công bố được tác phẩm của mình. Và chỉ có đặt trong một đời sống văn học phong phú như vậy, những giá trị vững bền mới có  điều kiện được khẳng định, những gì là chân, thiện, mĩ mới có dịp lắng lại và định hình rõ rệt  trong tâm trí bạn yêu thơ.

    Tôi đã nghĩ như vậy khi cầm trên tay  tập sách dày dặn: 33 gương mặt thơ Nữ, NXB Hội Nhà văn Việt Nam, Hà Nội, 2009 của nhà nghiên cứu phê bình văn học Vũ Nho.



                                                       *

                                                     *   *



   1.  Trước hết, phải khẳng định rằng, đây là một công trình nghiên cứu có giá trị. Bởi nó đã đem đến cho ta một cái nhìn khá đầy đủ và toàn diện về thơ nữ đất Việt, từ hai nhà thơ trung đại Hồ Xuân Hương đến Bà huyện Thanh Quan, tiếp đó là những nhà thơ nữ được sắp xếp theo trình tự A, B, C, không phân biệt đại thụ và non tơ, để trước độc giả, thơ của họ đều được bình đẳng, như nhà phê bình từng lý giải.

    Để giúp bạn đọc có được cái nhìn tổng quan ấy, tác giả đã khá cẩn trọng trong khâu tuyển chọn thơ của mỗi nhà theo tiêu chí: "Vừa phải mang những phẩm chất đại diện cho tác giả, vừa phải khác biệt với những bài của tác giả khác". Vì vậy, dù mỗi nhà thơ nữ chỉ được tuyển chọn năm bài, kèm theo một trang tóm tắt tiểu sử và ảnh chân dung, tiểu luận thơ, nhưng người đọc đã có thể hình dung ra phần nào dấu vân chữ của những phong cách, những gương mặt, những chân dung không nhòa nhạt. Từ tuyển tập này, những người làm công tác giảng dạy, nghiên cứu về thơ nữ Việt Nam sẽ dễ dàng có một tư liệu quí để tiếp tục khai phá, làm những công trình kế tiếp về một mảng đề tài rộng và hãy còn khá mới mẻ ...