Chủ Nhật, 21 tháng 10, 2018

Đi chơi BÁT TRÀNG

Thanh Ngát mời cả nhóm " Chúng tôi yêu nghệ thuật" qua Bát Tràng chơi. Rất tiếc là PGS TS Nguyễn Ngọc Thiện bận công vụ ở Bắc Ninh, Thạc sĩ Hoàng Kim Bảo bận tiếp khách Sài Gòn. Nhà thơ Ánh Tuyết thì theo nhóm nghệ sĩ đi Hà Giang. Vậy là chỉ có  ba thành viên đi Bát Tràng. Hẹn chuẩn giờ ở bến Long Biên. Ta xi đi thẳng Bát Tràng. Lần này  biết một điều thế nào là sự bận rộn của người làm kinh doanh. Khi ăn cơm ở nhà riêng, Thanh Ngát vẫn phải tiếp đến  ba, bốn cuộc gọi.
Gặp bạn Hương phụ trách cửa hàng Gốm sứ Thanh Ngát trong chợ. Hương vẫn nhớ năm trước mấy bác qua cửa hàng này. Một cô bé thông minh, vui tính và lém lỉnh!
Ghi lại mấy hình ảnh.
                                  Tâm Dung ở cửa hàng số 2 của Thanh Ngát

                                          Thanh Ngát với Tâm Dung

                                             Tâm Dung với nghệ nhân vẽ gốm

                                          Cháu Hương với bác Nho

Thứ Bảy, 20 tháng 10, 2018

SINH VIÊN THUỞ NÀO




SINH VIÊN THUỞ NÀO

Kỉ niệm 50 năm thành lập trường ĐHSP Việt Bắc

                                             Hoàng Nguyệt

Ờ nhỉ!

Thấm thoát mới năm nào

Lòng nao nao và xao xuyến

Bạn học chia tay đầy lưu luyến

Mỗi người mỗi đường khắp tứ phương

Thầy, trò quyện vào trong trí nhớ

Vì chung gian khổ ở Nà Ri

Cái gì cũng nếm chẳng thiếu chi

Thứ nào cũng khoái, ngon rất ngon

Còn nữa rau rừng và đu đủ

Mỗi kì tiếp phẩm lại bù khú

Mừng có sắn luộc, canh thịt vịt

Tuy là đạm bạc ngon ra phết

Ngỡ là hương vị của ngày Tết

Vui, vui tưng bừng cùng núi rừng
                                CÁC CỤ SINH VIÊN ĐƯỢC NHẮC ĐẾN TRONG BÀI THƠ CỦA HOÀNG NGUYỆT
                                                Đặng Tương Như ( đứng) và Lê Đức ( cà vạt xanh)
                                                         Vũ Nho và Lộc Phương Thủy


Thứ Sáu, 19 tháng 10, 2018

VÀI CẢM NHẬN VỀ THƠ TRẦN MAI NGÂN




VÀI CẢM NHẬN VỀ THƠ
TRẦN MAI NGÂN
*
Đặng Xuân Xuyến 
 
Thơ của Trần Mai Ngân là thơ của nỗi lòng. Hình như, chị mượn thơ chỉ để ghi lại Nhật Ký Nỗi Lòng nên thơ của chị gần gũi, dễ đi vào lòng người bởi đọc thơ chị. người đọc dễ “cảm”, dễ nhớ. Chị viết nhanh để ghi lại những cảm xúc thật của mình nên những câu thơ của chị rõ là của chị, không chịu ảnh hưởng cúa ai, cứ nhẹ nhàng đằm thắm, nhẹ nhàng chịu đựng, nhẹ nhàng hy sinh (có lẽ) như chính con người của chị.
Đọc những câu thơ:
- “Tôi đi nhặt lấy phù du
Trần gian một cõi mịt mù chơi vơi
Tôi tìm trong chiếc lá rơi
Phận người với cả một đời hư hao”
(Phù Du)
- Ngồi buồn xòa ngón tay hao
Đã đan trong gió đã nhòa trong mưa
Gần xa cũng đã từng chưa
Ngón tay đeo nhẫn như vừa chơi vơi.
(Ngồi Buồn Bấm Đốt Ngón Tay)
- Gió chiều, chân vội bước qua
Chỗ cười, chỗ đứng đã là ngày xưa
Mười Hai trời chẳng thôi mưa
Tiễn Thu hay tiễn tôi vừa hôm nay!”
(Tiễn Thu 2)
người đọc thấy trân quý cuộc đời hơn dù những câu thơ ấy viết về sự cô đơn, về nỗi xót xa vì những dang dở chuyện tình, bởi thơ ấy không hề bi lụy, tiêu cực mà chỉ nhẹ nhàng dâng kín nỗi buồn, rồi nhẹ nhàng buông bỏ để người thơ trở về với những gì là của mình, thuộc về mình.
Tôi thích thơ chị, có lẽ cũng từ những câu thơ hay và tinh tế như thế.


Thứ Năm, 18 tháng 10, 2018

RỰC MÀU LÁ ĐỎ






RỰC MÀU LÁ ĐỎ **
                       Những lá Phong đỏ mùa Thu đầu tiên ở Hà Nội
                                 
                                              Đinh Nhật Hạnh
Sau bao năm công phu di thực những cây, hoa tiêu biểu của đất nước Phù Tang kỷ niệm Tình hữu nghị Việt Nam-Nhật bản thiết lập năm 1973, mùa thu năm nay -2018,đúng tháng kỷ niệm lịch sử ấy, màu lá đỏ những cây Phong từ Đất nước Mặt Trời Mọc đầu tiên ở Thủ đô đã cho lửa lứa đầu đời.Trên bờ hồ Gươm,dọc đường Nguyễn Chí Thanh…và rải rác nhiều khu phố, màu lá Phong đang chuyển dần từ xanh sang màu đỏ.Và “Giấc mơ Kyoto”-địa danh nổi tiếng nhất về vẻ đẹp tuyệt vời của những rừng Phong cổ thụ bạt ngàn ở Nhật Bản, từng vương vấn khi thu sang hình như đã bớt vấn vương…
Xin mời bạn về Thủ Đô chiêm ngưỡng mùa lá Phong đỏ mùa thu đầu tiên ở Việt Nam!

Bài 1-
Hằng mơ Kyoto-Thu
lửa rừng Phong
cháy núi

Bài 2-
Xin rước Cụ Tiên Điền
Rừng Phong thu đã nhuốm…”
đang ấm trời Thăng Long…

Ngõ bằng lăng-Hà Nội
Tiết Sương giáng 2018
Kỷ niệm mùa lá Phong Nhật Bản đầu tiên ở Việt Nam
                                 Tác giả Đinh Nhật Hạnh

Thứ Tư, 17 tháng 10, 2018

BẠN CUA với lời bình của Vũ Nho





BẠN CUA

           Dương Thúy Mỹ

Bạn Cua vừa tan lớp

Đã phạm luật giao thông

Quên mất lời cô dặn

Bò ngang trên mặt đường

Bỗng ô tô phanh kít

Xe bác Rùa lật nghiêng

Cua còn nghênh nghênh mặt:

“Đường tôi, tôi có quyền”

Cũng may vừa lúc ấy

Cảnh sát Ếch tới ngay

Cuốn luật vàng Hoa Mướp

Cầm sẵn sàng trên tay

Cua tự mình ngồi đọc

Ôi! Mình sai mất rồi

Phải nhanh nhanh xin lỗi

Cảnh sát và Rùa thôi

Từ đấy Cua thuộc luật

Chẳng sai phạm bao giờ

Đố bạn nào dám bảo

Đi đường ngang như Cua.

   
Lời bình của Vũ Nho

Loài cua nhiều chân, mỗi bên bốn ( tám cẳng) lại thêm hai cái càng có cách di chuyển bất bình thường. Chả thế mà có câu:

          Con Cua tám cẳng hai càng

          Chẳng đi mà chỉ bò ngang lạ kì!

Có lẽ tại kiểu di chuyển “bò ngang” đó mà có thành ngữ “ngang như Cua” để chỉ những người gàn gàn, bướng bỉnh.

          Bạn Cua trong bài là bạn không chú ý lời cô dặn,  hoặc không nghe rõ, cho nên vừa tan lớp đã phạm luật giao thông. Cua đi ngang suýt bị tai nạn, may mà ô tô bác Rùa phanh kịp. Vì phanh gấp để tránh Cua cho nên “ Xe bác Rùa lật nghiêng”. Cua có lỗi lớn như thế, đáng lẽ phải xin lỗi, nhưng Cua  không làm, lại còn ngông nghênh cãi bướng: “Đường tôi, tôi có quyền”!
                                                             Vũ Nho - Chủ trang

Thứ Ba, 16 tháng 10, 2018

Người mẹ điếc





Chủ đề Mẹ trong thi ca Áo viết bằng tiếng Đức  

Chuyển ngữ từ tiếng Đức TS Nguyễn Văn Hoa ( Tháp Dương – Bắc Ninh )

Người Mẹ điếc

Của Friedrich Halm (1806 - 1871),

Ai nhẹ nhàng mở khóa và cánh cửa?

Ai lẻn vào nhà?

Đó là con trai về

Với người Mẹ điếc.



Con đi vào! Mẹ không nghe bước chân của con,

Mẹ ngồi xuống bếp và quay tơ .

Con đến gần Mẹ bằng lời chào ,

Và  con gọi : “Mẹ ơi “!



Và khi con gọi, Mẹ nhìn lên,

Với kỹ năng tuyệt vời -

Mẹ không điếc với từ ngữ nhẹ nhàng,

Mẹ nghe con qua cái nhìn!



Mẹ mở rộng vòng tay đón con,

Và con tự ngả mình vào ngực Mẹ ;

Mẹ nghe rõ thấy tim con đập

Ôi ! Người Mẹ bị điếc.



Mẹ ngồi với con

Và hạnh phúc đã hiển hiện

Ôi! Người Mẹ  điếc

Cùng các thiên thần đang hát đồng ca .

                           TS Nguyễn Văn Hoa



Thứ Hai, 15 tháng 10, 2018

Ông Tư Tít làm vua làng Chiện





 Rồi có lúc ai đó làm vua
Truyện ngắn của Nguyễn Hiếu

1.       Có thể nói ngay, làng Chiện không có tục rước vua. Vậy mà hai ba năm nay cứ ra tết vào 12 tháng giêng là làng nay đã lên phường lại tổ chức rước vua sống vui đáo để. Tổ, phường  rộn rạo hẳn lên bởi kèn trống vang lừng, quần áo vàng, xanh, đỏ đủ màu sắc.
Duyên do của việc làng Chiện sinh lệ rước vua bắt đầu từ sự đề xuất của ông Tư Tít, một con dân của làng Chiện rời làng ra tỉnh làm ăn hơn nửa thế kỉ, gần chục năm nay năng về làng xây nhà thờ tổ và tham gia hoạt động cộng đồng trong họ, ngoài làng. Năm nay ông Tư đã chòm chèm thất thập nhưng vẫn quần bò, áo bu jông ngày se lạnh;quần sóoc, mũ phớt ngày nóng bức. Tiếng nói của ông Tư có trọng lượng bởi. Ra tỉnh ông làm ăn phát đạt, chả biết giầu có đến đâu nhưng cứ vào dịp hội làng là ông luôn luôn đứng đầu các nhà cung tiến trong làng, quanh vùng. Khi thì đôi lợn mỗi con hơn,kém tạ, kèm thêm tạ gạo nếp nấu xôi. Khi thì bộ kiệu, hay bộ lọng, khi bộ cờ từ cờ đại,cờ lịch triều đến cờ con cắm dọc đê...Người bỏ của riêng ra cho việc chung là đắp dưới chân mình một cái bệ nên giọng nói có gang,có thép, có đồng cân, đồng lạng...
Năm kỉa năm kìa khi Ban khánh tiết lễ hội đình làng họp ở nhà tả mạc bàn bạc thủ tục lệ hội năm ấy.Ông Tít được mời về. Khi được phát biểu. Ông đề xuất làng Chiện ta nên tổ chức tục rước vua sống. Mấy ông trong ban tổ chức đang ngơ ngác trước lời đề nghị của ông Tư thì ông này đã nói rành rành rằng năm lên 4 tuổi ông đã từng chứng kiến làng Chiện rước vua sống. Đến hồi cải cách thì lấy lý do vua là trùm phong kiến thực dân nên mới bỏ. Làng Chiện rước vua là có lý vì làng này có nhiều địa điểm chứng tỏ vua đã từng đến làng này. Như chỗ bến sông dốc ngã ba  của xóm Ô tô giờ đây là cảng bốc xếp cát, sỏi có tên là bến Ngự. Thuyền thiên tử từng  cạp ở đây nên mới đặt tên cao quý như vậy. Rồi vườn chuối nhà bà Hợi toét trước chỉ một màu trồng loại chuối tiến vua nhỏ mứt, ngọt lịm, thơm lừng gọi là chuối ngự. Trong lúc các vị trong ban khánh tiết gật gù vì thấy có lý thì ông Nhuận còi Trưởng ban khánh tiết hỏi ông Tư:
 -Tôi  hỏi khí không phải.Vua là người cao quý nhất trong nước, trong lễ rước vua ông ấy được hưởng mọi lễ nghi dành cho vua,vì thế người được chọn làm vua phải như thế nào mới xứng.
Ông Tư Tít tủm tỉm cười rồi hạ giọng:
 - Việc này tôi cũng đã thăm dò kĩ nên xin thưa cùng các ông thế này. Tiêu chuẩn người được mặc hoàng bào để dân làng rước và chiêm bái tất nhiên phải là đàn ông chí ít phải từ 70 tuổi trở lên. Con,cháu xum xuê có nếp có tẻ. Gia đình gia giáo, được làng xóm tôn trọng, chưa từng bị công an làm việc. Ngoài ra còn phải có công lao, đóng góp cho công việc chung của làng .
Ông Tư ngừng nói đôi phút khiến các vị đang họp càng bị hút vào thì ông lại nói tiếp:
 - Tôi đã dự có dễ hơn chục hội rước vua bên Đông Anh, cùng mấy đình  ở Bắc Ninh  thấy vui, sang trọng lắm. Đấy là chưa kể mình làm vụ này thì dân thập phương  nghe tin sẽ kéo về làng ta đông gấp bội. Mà năm sau tôi tin sẽ đông hơn năm trước.
 - Rước vua thì phải có lọng,có kiệu, rồi quần áo,mũ mãng,ấn,kiếm. Không chỉ cho vua mà còn các quan,lính...Những thứ đó cũng tốn, tôi tính chí ít cũng ngót nghét trăm triệu, không kém. Kinh phí ấy mình trông vào nguồn nào ?
Ông Duệ lùn phó Ban khánh tiết lẩm nhẩm. Ông Tư gật gù:
 - Vâng  trước khi  đưa đề nghị này ra, tôi đã tính hết rồi.Nếu các vị đồng ý thì những thứ này tôi là một, rồi thằng cả nhà tôi hiện là Tổng giám đốc công ty Nhà ở sẽ cùng gom góp may xắm. Việc này nên làm để tôn thêm làng giờ đã lên phương thêm văn hóa khỏi mang tiếng võ biền, chỉ biết dùi đục chấm mắm cáy. Phải không các vị ?
Hội nghị vỗ tay ran tán thánh. Làng Chiện sinh lệ rước vua sống từ sau cuộc họp đó.


                                              Nhà văn Nguyễn Hiếu

Chủ Nhật, 14 tháng 10, 2018

Váy cũ




Váy cũ
Đặng Xuân Xuyến
 
Tôi tìm em trong giấc mơ tôi
Chiếc váy rách cũ thời con gái
Tôi nhử tôi rút sợi chiều thật vội
Se nỗi buồn chơi vơi
.
Tôi cạn chiều. Tôi cạn bóng tôi
Chiếc váy rách cũ thời con gái
Tôi khờ khạo xúi tôi tấp tểnh
Víu nhành xuân víu nỗi lênh đênh
.
Chiều xập xềnh.
Xộc xệch nụ cười tôi
Chiếc váy rách cũ thời con gái
Tôi bỏ lửng tiếng cười từ năm ngoái
Em đi rồi.
Váy cũ có dần phai.
*.
Hà Nội, 24 tháng 09.2018
ĐẶNG XUÂN XUYẾN

.