Chủ Nhật, 18 tháng 2, 2018

TIN BUỒN: NHÀ THƠ PHẠM VĂN ĐOAN TẠ THẾ

TIN BUỒN: NHÀ THƠ PHẠM VĂN ĐOAN TẠ THẾ

TN và Vũ Nho
Chủ nhật ngày 18 tháng 2 năm 2018 4:30 PM


Nhà thơ Phạm Văn Đoan sinh năm 1953 tại Thái Bình Ông là cựu cán bộ Tập đoàn Dầu khí, Hội viên Hội Nhà văn VN, cựu chiến sỹ Trường Sơn. Do trọng bệnh ông đã từ trần hồi 8 giờ 40 ngày 18-2-2018 tức ngày Mồng Ba Tết Mậu Tuất tại Vũng Tầu. Tang lễ sẽ tổ chức tại Vũng Tầu.

Trần Nhương và trang trannhuong.com xin chia buồn cùng gia đình, cầu cho linh hồn Phạm Văn Đoan thanh thản về cõi Phật.

NGƯỜI KHÔNG CHỈ NỢ TRƯỜNG SƠN
Tập thơ Nợ Trường Sơn của Phạm Văn Đoan, nhà xuất bản Hội nhà văn, 2014
Vũ Nho
Là người lính của đơn vị 559, một thời máu lửa gắn bó với Trường Sơn hùng vĩ, Phạm Văn Đoan cảm thấy mình mắc nợ với đồng đội, bạn bè, mắc nợ với Trường Sơn. Ta canh cánh món nợ đời lớn vậy/ Càng nghĩ càng xa, càng lắc càng đầy.( Nợ Trường Sơn). Hòa bình, người lính giải ngũ đi làm dầu khí, tuy vậy “ Thời gian cứ xuôi và lòng người chảy ngược” ( Cỏ gừng). Người cựu binh ấy cứ ngược thời gian, ngược dòng đời để nhớ về quê hương, về chiến trường, và cũng không quên những khoảnh khắc hiện tại với ngành dầu khí, trên giàn khoan “ gió và nước… hùa nhau gào thét”/ “ Tiếng máy quay chóng mặt nhức đầu”/ “ Đêm lại đêm cứ tít mù chong chóng” (Đêm giàn khoan). Người thơ mắc những ba món nợ lớn, với Trường Sơn, với quê lúa Thái Bình và với ngành dầu khí. Và có thể kể thêm một món nợ không hề nho nhỏ với Em trên đường đời hữu ý hay tình cờ bắt gặp.
Tập thơ có nhiều bài nhắc đến một thời không thể nào quên của nhà thơ và đồng đội, nhắc đến chiến trường gian khổ ác liệt Trường Sơn:
nơi mười năm không biết mặt đồng tiền
Không phấn không son không lời dịu ngọt
Tư lệnh với anh em chuyền tay nhau điếu thuốc
Sống vô tư và chết rất nhẹ nhàng
Vẫn cùng một tiếng tắc kè
Các bài thơ Bến quê, Nợ Trường Sơn,Vẫn cùng một tiếng tắc kè, Lời tâm sự của tấm huân chương, Nghe tin chiến sự, Nhớ bạn, Tuổi quê, Nghĩa trang chiều cuối năm, Gặp lại người cũ làm dầu khí, Trường Sơn, Đồng ca, Chùa cũ người xưa, Di họa chiến tranh, Mẹ ơi, Cây da lách hoặc trực tiếp hoặc gián tiếp nói về cuộc chiến đấu cam go, đầy mất mát hi sinh nhưng cũng rất đỗi hào hùng. Viết nhiều về chiến tranh như vậy là vì “ Có một thời không thể dễ dàng quên” ( Lặng lẽ).

Trong thơ của Phạm Văn Đoan, người đọc như được cùng tác giả trải qua những năm tháng chiến tranh của đoàn xe vận tải. Những câu thơ bổ sung thêm vào hình ảnh chiến sĩ lái xe trong “ Bài thơ về tiểu đội xe không kính” nổi tiếng của Phạm Tiến Duật:
khói bom trở lại
Pháo sáng bủa vây trắng trời
Đoàn xe không đèn không kính
Đợi phà trong tiếng bom rơi
Cây da lách
Bom cứ rơi và xe cứ chạy
Xe cháy mấy lần người chưa chịu hi sinh
Thấm lời hẹn hò dăng dọc Trường Sơn
Chùa cũ người xưa
Và chúng ta đau nỗi đau của “di họa chiến tranh”, chất độc màu da cam sẽ làm cho mất khả năng sinh nở hoặc sinh những đứa con dị tật suốt đời :
Giải phóng miền Nam anh trở lại quê nhà
Đỏ rực huân chương
Không mảnh giấy chứng thương
Cái chết từ mùi hắc dị thường
Chất độc màu da cam
Bắt đầu âm ỉ cháy.
Di họa chiến tranh
Chính vì lăn lộn với chiến trường, cho nên kỉ niệm Trương Sơn không phai nhòa “ Trường Sơn/ Trường Sơn/ Còn thăm thẳm lòng ta” ( Trường Sơn). Một câu thơ của đồng đội thời bom đạn, thời “Trường Sơn lửa đỏ rực trời” bao năm vẫn rừng rực cháy:
Câu thơ ấy đến bây giờ vẫn cháy
Rừng rực thôi miên suốt dọc đời người
Bây giờ vẫn cháy
 Nhà thơ Phạm Văn Đoan ( thứ 2 từ phải qua) cũng các nhà văn tại trụ sở Tập đoàn Dầu khí chuẩn bị đi Vũng Tàu.

MÈO VẠC



   

Vũ Nho



                             MÈO VẠC



          Ăn mèn mén, uống rượu ngô, đi xe cót

          Đêm đá cao xanh lồng lộng sao trời

          Xin hãy tặng cho nhau quẩy tấu

          Để mai gùi Mèo Vạc về xuôi

                            

                                      21/5/2009



         -------------

          Xe cót : xe ôm

          Quẩy tấu : tên loại gùi của đồng bào dân tộc H Mông

Mấy hình ảnh TẾT Mậu Tuất 2018

Mấy hình ảnh Tết 2018

                                                                                          Quất xách tay

                                             Lan hồ điệp

                                                 Chàng trong mắt chị cao tuổi

                                                   Nàng trong mắt tôi

                                         Ba chàng rể

Nhà tôi và 4 cháu
 Hoa Đào

 Bữa cơm sum họp đầu năm
 

Thứ Bảy, 17 tháng 2, 2018

Tết Mậu Tuất ở khu dân cư 11

Một số hình ảnh buổi chúc TẾT tối 30 tháng Chạp

Tại nhà văn hóa khu dân cư, Mặt trận Tổ quốc, Chi bộ, Tổ dân phố  phối hợp tổ chức họp mặt chúc mừng năm mới Mậu Tuất. Mỗi người dự được nhận phong bì "lì xì" của Bí thư chi bộ và Trưởng ban công tác mặt trận. Nhiều lời chúc tốt đẹp của các vị lãnh đạo khu dân cư. Nhiều bài hát, bài thơ được trình bày vui vẻ.
Vũ Nho ghi lại một số hình ảnh.

                                              
                                                Cổng chào vào khu dân cư

                                                                         Tổ trưởng dân phố chúc tết

                                                    Đại diện an ninh  phát biểu

                                         Ca sĩ Thông và ca sĩ Thảo..." Em bây giờ mới tròn Tám mươi!" ( Em đi chùa Hương)


Thứ Năm, 15 tháng 2, 2018

Chúc mừng năm mới Mậu Tuất!



Chúc mừng năm mới Mậu Tuất!
Chúc các bạn đọc, bạn viết năm mới
Nhiều SỨC KHỎE!
Nhiều MAY MẮN!
Nhiều NIỀM VUI!
Tràn đầy HẠNH PHÚC!
vunhonb.blogspot.com

Sắc xuân NON NƯỚC




Sắc xuân Non Nước
                    Đinh Y Văn
  Vẫn quả núi, vẫn dòng sông
     Về thăm là trái tim hồng xốn xang...
  Thời gian lật biết bao trang
            Mà Non Nước vẫn ngỡ ngàng đầu xuân!
         Phải chăng càng trải phong trần
Mỗi lần bão tố một lần hoá thân
  Hay vì núi Thuý sông Vân
                Hồn xuân đất nước thắm xuân quê nhà?



Thứ Tư, 14 tháng 2, 2018

Viết cho ngày valentine





Viết cho ngày valentine
                Đặng Xuân Xuyến
.
Có lẽ xưa đường tu vụng dại
Vung vãi tình giờ nghẹn đắng chữ yêu
Ta nhìn người mà rậm rật bờ môi
Cứ da diết vòng tay tình chồng vợ.
.
Đêm rũ xuống. Ngằn ngặt niềm yêu đắng
Chăn gối đơn rệu rạo đêm trường
Ta rụt rè ngóng gió muôn phương
Mà ứa lệ. Mà bẽ bàng cay đắng...
.
Tình yêu ơi sao xa xỉ thế
Đến bao giờ thoát khỏi bến mê
Đến bao giờ hết rầu rĩ tái tê
Lại hối hả dệt mộng lành ân ái...
.
Ừ, đừng nói đạo người phải trái
Tình bán mua soi kỹ làm gì
Chót nhỡ nhàng phận hẩm duyên thiu
Thì cũng cố vê tròn chữ nghĩa.
  .
Thôi, ta mặc lời người độc địa
Cố nín câm giữ biển lặng sóng ngầm
Ta gồng mình giữ chặt vẻ trầm ngâm
Chầm chậm bước giữ nhịp đời thật chậm.
.
San niềm vui gom vội niềm cay đắng
Ta cuộn mình sống hết kiếp nhân sinh.
*.
Hà Nội, đêm, 14 tháng 02 năm 2016
ĐẶNG XUÂN XUYẾN