Thứ Tư, 19 tháng 12, 2018

BÀI THƠ “QUÊ NGHÈO” VÀ NHỮNG CẢM NHẬN




BÀI THƠ “QUÊ NGHÈO”
VÀ NHỮNG CẢM NHẬN
*
QUÊ NGHÈO
.
Quê tôi nghèo lắm
Vẫn lác đác nhà tranh
Vẫn tiếng thở dài những chiều giáp hạt
Vẫn bát cơm chan mồ hôi mặn chát
Cha cả đời lam lũ
Mẹ một đời chắt chiu
Khoai sắn vẫn len vào giấc ngủ
Tuổi thơ tôi đói ngủ
Thương cánh cò bấu bíu lời ru.
.
Quê tôi nghèo lắm
Phiên chợ còn èo ợt nghèo hơn
Dăm ba nải chuối
Vài mớ rau tươi
Mẹt sắn, mẹt ngô
Í ới mời chào cao hơn mời cỗ
Lèo tèo dăm người bán
Lẻ tẻ mấy người mua
Ế bán
Chán mua
Phiên chợ quê xác xơ già cỗi.
.
Quê tôi nghèo lắm
Lũ trẻ gầy như con cá mắm
Lũ trai mặt mũi mốc meo
Gặm nhấm nỗi đau nghèo khó
Nơm nớp âu lo đời như chiếu bạc
Thương con cò con vạc
Mỏi cổ chồn chân trên đồng đất của mình.
.
Quê tôi nghèo lắm
Nước mắt rơi từ thời chị Dậu
Tiếng oan khiên từ thời Giáo Thứ
Âm ỉ bủa quanh
Bám đeo đặc quánh
Chiếc cổng làng dựng lên thật đẹp
Sừng sững bê tông cốt thép
Ngạo nghễ tượng đài
Ngạo nghễ trần ai
Chiếc cổng làng thành tai hại
Giam hãm đời người
Tù túng giấc mơ.
.
Quê tôi nghèo
Nghèo cả giấc mơ...
*.
Hưng Yên, chiều 29 tháng 12 năm 2014
ĐẶNG XUÂN XUYẾN


ĐỌC BÀI THƠ QUÊ NGHÈO CỦA ĐẶNG XUÂN XUYẾN
Là người Việt Nam không ai không biết tới cảnh nghèo, cái đói đã đeo bám dân tộc ta từ những ngàn đời. Cảnh đói ăn, thiếu mặc, bán vợ, đợ con đã in đậm vào những trang văn, những bài thơ từ thuở ông cha ta biết dùng chữ viết ghi lại cùng con cháu hôm nay. Nhiều câu thơ, trang văn đã làm rơi lệ người đọc, thương cho số phận người xưa, lại thương cho phận số của chính mình. Cuộc cách mạng năm 1945 giành lấy chính quyền từ chế độ vua quan phong kiến, thực dân cai trị, người nghèo làm chủ lấy vận mệnh của mình với bao hy vọng đẹp tươi, xây dựng một xã hội ấm no, công bằng, người không còn bóc lột người… nhưng con đường ấy chưa biết bao giờ tới đích. Sau những bộ mặt đô thị, thành phố tập trung được xây dựng khang trang đẹp đẽ, vẫn còn những làng quê chưa thoát khỏi cảnh nghèo:
Vẫn lác đác nhà tranh
Vẫn tiếng thở dài những chiều giáp hạt
Vẫn bát cơm chan mồ hôi mặt chát
Cha cả đời lam lũ
Mẹ một đời chắt chiu
Khoai sắn vẫn len vào giấc ngủ…
Bộ mặt đời sống mỗi vùng quê mỗi nơi tuy có khác nhau nhưng nhìn chung vẫn chưa nhấc nổi bàn chân thoát khỏi cái vòng nghèo khó. Bây giờ không còn đói dài đói rạc, không còn quần mảnh áo manh, sự nghèo khó lại mang bộ mặt khác.

Thứ Hai, 17 tháng 12, 2018

Chùm thơ của Nguyễn Hoàng Sơn





Bài hát buồn

Ve
Chỉ nở mùa hè
Hát hoài điệu cũ
Cả khi chẳng ai buồn nghe!

Ve
Ích gì cho mùa hè
Ở một vùng đảo nọ
Người ta xơi cả bọ ve!

Ve
Giòn tan trong những cái miệng mùa hè
Hình như ngoài kia
Cánh phượng buồn
                                 nhỏ giọt?

Sông Cầu

Làng tôi bên sông Cầu
Nổi tiếng nghề trồng rau
Trẻ làng năm bảy tuổi
Đã vẫy vùng dòng sâu…


Chủ Nhật, 16 tháng 12, 2018

Lãnh Chúa ngân hàng ( truyện ngắn)




Lãnh Chúa ngân hàng ( truyện ngắn)



Hắn nhảy xuống xe, ngước nhìn con dốc dài ngoằn ngoèo, trơn lầy,ướt nhão. Thấy cậu quay phim vẻ chần chừ ngại ngần, hắn giật lấy máy quay rồi hối hả chạy lên trước.Trước mắt hắn, hơn chục xe ô tô lớn nhỏ phải dừng lại trên đường cái. Mưa phùn. Không gian vùng núi cao biên giới cuối năm càng thêm lạnh lẽo. Chỉ một chiếc Lancruzơ là leo được lên một cách vất vả, còn lại là phải rời xe đi bộ... Khi chiếc Lancruzơ chuệnh choạng lướt qua, ống kính của hắn chộp được gương mặt lạnh như tượng một người ngồi trên xe: ông Tổng giám đốc lừng danh của ngân hàng X… Trước đó chưa đầy nửa giờ, tại ủy ban xã, cũng gương mặt ấy nhưng tươi cười- cái tươi cười hớn hở của một người đi ban phát tài trợ biết chiếu cố đến sự sùng kính và biết ơn cao độ của nhân dân và cán bộ xã…

“… anh và ngân hàng của anh đã vận động tài trợ hàng trăm tỉ đồng để xây dựng trường học ở huyện quê hương anh, tài trợ hàng trăm triệu đồng cho một nhà hát miền Trung, xây dựng miếu thờ các nghĩa sĩ Tây Sơn ở chùa Y, xây dựng Đàn tế trời ở tỉnh H… anh là người bảo trợ tổ chức hầu hết các hội nghị, hội thảo lớn… Những nhà lãnh đạo cấp cao ở Trung ương và địa phương về thắp hương trên bàn thờ ông bà cha mẹ anh, bởi ai cũng quý trọng tài năng, nhân cách của anh và quý trọng cái chữ hiếu rất đậm trong trái tim của anh… Lễ khánh thành khu tưởng niệm ở B.H, có tới 5 Bộ trưởng dự…Chỉ có những con người tài năng, có đạo đức, có văn hóa mới có những ứng xử văn hóa đẹp, chính vì vậy mà giá trị văn hóa trong doanh nhân Tổng ngân hàng X ngày càng cao, cho dù có ai đó có muốn phủ định cũng không thê nào phủ định được, bởi đã vàng mười thì không sợ gì lửa…”( Tin chính thống cách đó hơn một tháng)

Thứ Bảy, 15 tháng 12, 2018

VỀ NHỮNG BÀI THƠ ĐƯỢC GIẢI Cuộc Thi Haikư Việt-Hải Phòng II -2018





VỀ NHỮNG BÀI THƠ ĐƯỢC GIẢI
                            Cuộc Thi Haikư Việt-Hải Phòng II- 2018
                                                  **********
                                             Đinh Nhật Hạnh
 
           Xin mời cùng dự “Hội Hoa Thơ Haikư Việt-Hải Phòng năm thứ II”. Hàng ngàn bông muôn hồng ngàn tía từ nhiều miền quê đất nước ,từ Tp Bạc Liêu xa xôi cực Nam đến Lạng Sơn trập trùng biên giới phía Bắc;rồi tận Pháp,Mozambique …hội về.363 chùm thơ gồm 1.500 bài từ 250 tác giả đủ lứa tuổi trong đó có nhiều nhà thơ trữ tình thuộc các Hội nhà Văn TƯ và địa phương.Ban Chấm thi đã rất vất vả khi cân nhắc 100 bài vào chung khảo.Đề tài tự do dễ tung tẩy cho người dự thi nhưng quá khó cho người định điểm.Có nhiều câu thơ hay đến bất ngờ,chỉ tiếc không đủ giải! Xin thông cảm cho ước lệ thứ bậc cao thấp luôn chỉ là tương đối mà mời cùng thưởng thức những tác phẩm sau đây :

Về biển đảo
Quả thật,ít bạn gửi sáng tác về đề tài này mặc dù ai làm thơ chắc cũng không ít lần trăn trở.Tế nhị quá,rộng lớn quá .Nhà thơ Nguyễn thị Kim HV đã viết:
-Biển đảo mặn mòi
giữ yên vùng trời
 cồn cào đất Mẹ
Tấm lòng Mẹ Tổ Quốc cao rộng bao la ,luôn lo âu,phù hộ cho các con ngày đêm vững tay súng canh giữ vùng trời ,vùng biển thiêng liêng của đất nước.
      Viết về Mẹ,nhà thư pháp kỳ cựu Sài Gòn ,Thiện Niệm mấy năm trước về thăm mẹ quê xa đang tuổi đời hiu hắt, đã trách oan con phà ọc ạch thời ấy đi sao quá chậm,liệu còn kịp cầm tay Mẹ trối trăng:
-Mưa trắng đường về
thăm Mẹ quê xa
Phà ơi,chậm thế!   
      Bà con Đất Cảng không ai khỏi xúc động mỗi khi đi qua 6 hàng cọc Cầu Cũ nơi thực dân Pháp  đã từng xử bắn 117 liệt sĩ Cộng sản năm xưa, đến nay hoa dâng tưởng niệm vẫn ngày ngày thả trôi trước pháp trường thủa ấy.Phạm Dũng đã viết:
 Sáu hàng cọc Cầu cũ
117 Liệt sỹ
Hoa trôi dưới chân kỳ đài 


Thứ Sáu, 14 tháng 12, 2018

THƠ TÌNH CHO ĐÔNG VỀ




THƠ TÌNH CHO ĐÔNG VỀ
                 TRẦN TRUNG

1/CÒN MƠ
Lạnh về...
    Trở gió ngày đông.
Chiều đơn bóng-
     vẫn đèo bòng,đa mang...
Ai như?...
     Nhón gót dịu dàng.
Người mơ theo khói...
     Bẽ bàng-còn mơ.

2/NGỠ
Thắp lên bạch lạp cùng...Thơ.
Lung linh sáng với đợi chờ Cố-Nhân.
Bóng đêm
         nghiêng xuống
                            Hồn-Trần
Tình-Thơ dìu dặt...
         Ngỡ gần-Lại xa !

3/THƯƠNG NHAU
Gặp trong tâm tưởng-đã mê.
Nghe Thơ, nghe giọng...
           Toan về làm dâu.
Cứ chi phải giập bã trầu !
Thương nhau thì vẫn trước sau
                             Chung-Tình.

                             Tác giả Trần Trung

Thứ Năm, 13 tháng 12, 2018

GÃ KHỜ hay THẰNG NGỐC VIỆT NAM CÒN SÓT LẠI Ở ĐẦU THẾ KỶ 21 NÀY?



GÃ KHỜ hay THẰNG NGỐC VIỆT NAM
CÒN SÓT LẠI Ở ĐẦU THẾ KỶ 21 NÀY?
*
Biết tôi hay lò dò lên mạng để tìm đọc dăm ba thứ thay vì phải đọc báo in, nghe đài hay xem nghe truyền hình thời sự nhưng lại là một ông già không biết chơi Phây, không biết Gúc để tìm tòi các trang mạng hay, nhà văn Đặng Xuân Xuyến đã gửi Mail chỉ đường dẫn mời tôi đọc CHUYỆN CỦA GÃ KHỜ (Xem:l tại đây l), một truyện ngắn anh viết năm 2006, ra sách năm 2007 (in chung) nhưng giờ mới post lên blog của anh và gửi một số trang và như anh nói gửi để tôi đọc cho vui. Chính vì thế, khi nhìn vào tên truyện, tôi ngỡ mình sẽ được đọc kiểu truyện chàng khờ với hình tượng nhân vật trung tâm là các anh chàng ngốc nghếch với những hành động, việc làm… ngây ngô ngớ ngẩn dại khờ đã đem lại tiếng cười sảng khoái và những trải nghiệm vô cùng lí thú để từ đó người nghe, người đọc rút ra những bài học cho bản thân. Nhưng đọc xong CHUYỆN CỦA GÃ KHỜ, tôi chẳng được vui tý nào mà lại cảm thấy đắng lòng khi nhận ra gã Khờ này phải chăng là một THẰNG NGỐC VIỆT NAM còn sót lại ở đầu thế kỷ 21 này.
Đúng là gã Khờ của Đặng Xuân Xuyến không giống những chàng ngốc, những thằng dại khờ như trong các truyện dân gian của ta với cái ngốc cái dại không biết để đâu cho hết khiến mọi người phải ca thán bảo nhau:
Một đêm quân tử nằm kề
Còn hơn thằng ngốc vỗ về quanh năm.
                      .
Con vợ khôn lấy thằng chồng dại
Như bông hoa lài cắm bãi cứt trâu
mà gã là một thằng ngốc đại gia trong xã hội Việt Nam đương thời “đã từng vụt sáng chói lóa trong mắt mọi người”.
Những chàng ngốc trong truyện dân gian vì ngốc quá nên luôn bị lừa như có anh mười năm đi ở cho lão trọc phú chỉ được ba nén vàng giả nhưng cầm trên tay, anh ngốc cứ tưởng là vàng thật. Rồi chàng hí hửng muốn đi du ngoạn khắp nơi, đầu tiên có kẻ gạ chàng ta đổi 3 lạng vàng lấy sáu nén bạc mà thực ra chỉ là sáu miếng chì, rồi có kẻ gạ đổi 6 miếng chì lấy bó "lụa đinh kiến" quý hiếm mà thực ra chỉ là bó giấy dó, rồi đổi bó giấy dó lấy cái “thiên địa vận” biết trước mọi việc trên thế gian mà thực ra chỉ là cái chong chóng, rồi đổi cái chong chóng lấy viên ngọc lưu ly chưa chắc vua đã có được mà thực ra chỉ là một con niềng niễng có đôi cánh xanh đỏ.

                                   Tác giả Nguyễn Bàng

Thứ Tư, 12 tháng 12, 2018

CUỘC THI HAIKU VIỆT HẢI PHÒNG LẦN THỨ 2



        CUỘC THI HAIKU VIỆT HẢI PHÒNG LẦN THỨ 2                          
                                            BẢN TỔNG KẾT

                                    ***

             Kính thưa quý vị Đại biểu,các nhà thơ Đất Cảng,các nhà thơ Haikư đến từ nhiều vùng miền đất nước chung niềm đam mê thể thơ ngắn nhất,thịnh hành nhất trên thế giới-Haikư.Điều đầu tiên xin thay mặt Ban Giám khảo và những bạn thơ Haikư dự thi trân trọng gửi lời cảm ơn chân thành đến Ban Giám đốc Cung Văn hóa Hữu nghị Việt-Tiệp Tp Hải Phòng đã có sáng kiến 2 năm liền tổ chức 2 Cuộc Thi có tầm vóc và ý nghĩa lịch sử này. Chính tại đây,trên Hội trường ấm cúng này, chúng tôi đã 2 lần được vinh dự báo cáo trước quý vị  tiến trình phát triển của thể thơ Haikư ở Việt Nam và kết quả tốt đẹp của Cuộc Thi.Chính tại đây,Hải Phòng –Cung Văn hóa Việt-Tiệp Hải Phòng đã mở đường bay cho  nền HKV cả nước sau 10 năm thành lập nhờ sáng kiến đầy thiện chí của Ban giám đốc.Nhà thơ Minh Trí Hội viên Hiệp Hội Haiku Thế Giới ,Thường trực Websitehaikuviet đã có sáng kiến đề xuất,góp phần tích cực tổ chức những cuộc thi này.Thật vui mừng năm nay các thí sinh đã đồng nhất về Thể thơ 3 dòng độ dài không quá 17 từ-giống như thể thức quốc tế quy định của Hiệp Hội haikư Thế giới (WHA) và của Quỹ Văn hóa Hàng không Nhật Bản (JAL Foundation) áp dụng từ hàng chục năm nay trên thế giới.Không chỉ thuần nhất thu hẹp trong thiên nhiên như Haikư cổ điển Nhật Bản,các bài dự thi năm nay đã mở rộng cánh cửa HK ra thế giới đương đại ,viết về Thiên nhiên,Thế sự, Tự sự,Tình yêu theo hướng Haikư-MởOpen haiku” của  Việt Nam do Đại biểu HKV-HN trình bày tại diễn đàn Haikư quốc tế lần thứ 8 tại Tokyo (NB) năm 2015,trong đó vẫn tôn trọng những trụ cột cơ bản của phạm trù mỹ học  Haikư cổ điển Nhật Bản : Giản đạm-Tịch tĩnh-Bi cảm (Wabi-Sabi-Aware)

Xin mời thưởng thức 41 bài xuất sắc trong số đã vào chung khảo:

THIÊN NHIÊN

1-Ánh trăng

 như trẻ nhỏ

 nằm trên chiếc chiếu mây

Đặng Thái Quý 

                               Chủ nhiệm CLB Haiku - Việt Hà Nội- Đinh Nhật Hạnh


Thứ Hai, 10 tháng 12, 2018

Cô gái lai




Cô gái lai

                          Nguyễn Hoàng Sơn


Con tàu buôn với cánh buồm ủ rũ

Buông neo trên mặt vịnh êm đềm

Đưa mắt nhìn bâng quơ, đoàn thủy thủ

Đương chờ cơn gió mạnh lúc trăng lên.



Trên bến, dưới mái tranh xén phẳng

Người khách buôn ngồi với chủ đồn điền

Trước mặt họ, dịu dàng, trinh trắng

Một cô gái lai bỡ ngỡ đứng yên.



Từ vườn sau, hương hoa cam thoang thoảng

Theo gió đưa, thơm dọc hàng hiên

Như không khí nơi thiên đường xa vắng

Buông tỏa trên thế giới nặng ưu phiền…



Người khách buôn đặt tay lên then cửa

Vẻ bồn chồn, mấy lần dợm đứng lên:

“Tàu của tôi đang chờ được gió

Sẽ nhổ neo khi trăng nhú trước thềm”.



Vẫn im lặng, trầm ngâm trong khói thuốc

Người chủ điền nhìn cô gái lai

Mắt to sáng, tóc đen, tay để trần trắng muốt

Cô bận phong phanh một chiếc áo dài.



Trên môi hồng, một nụ cười phảng phất

Vẻ thiên thần, yếu ớt, mảnh mai

Như ánh sáng ta gặp trên gương mặt

Tượng thánh nhìn trong tiếng nhạc khoan thai.



Trang trại điêu tàn, đất đai cằn cỗi

Ông chủ ưu tư buông tiếng thở dài

Nhìn túi vàng người khách buôn mang tới

Lại âu sầu nhìn cô gái lai.



Trong lòng ông rối bời bao ý nghĩ

Giữa vàng và người, không thể giữ cả hai!

Dẫu ông biết mối tình nào đã sinh ra cô bé

Dòng máu ai cô mang ở trong người…



Ôi! tiếng kêu của tình cha con sao mà yếu ớt?

Không ngăn nổi tay ông đón nhận túi vàng!

Và gò má cô gái lai bỗng trở nên tái nhợt

Đôi tay trần giá ngắt như băng…



Người khách buôn dắt cô qua cửa

Tới con tàu đương chờ đợi vầng trăng

Là nô lệ cũng là người tình của gã

Cô sẽ theo tàu tới xứ lạ xa xăm…

                                               ( Theo H. Longfellow)

                                                          Nhà thơ Nguyễn Hoàng Sơn