Thứ Bảy, ngày 28 tháng 3 năm 2015

SÔI SỤC 6.700 CÂY - VẤN ĐỀ NHÀ NƯỚC VỚI DÂN

SÔI SỤC 6.700 CÂY - VẤN ĐỀ NHÀ NƯỚC VỚI DÂN


TS Nguyễn Sỹ Phương, CHLB Đức

*Phần 1: Tham khảo vụ kiện thắng chính quyền Berlin

Một cây xanh lớn còn rất tươi tốt bị chặt trên đường
Nguyễn Chí Thanh ngày 19/3/2015
Ảnh: Nguyễn Hưởng/NLĐ

Cách năm trước, để xây dựng toà nhà ở và kinh doanh tại phố Crellestraße ở Berlin-Schöneberg, chủ nhà được Sở Xây dựng cấp phép cho hạ đốn 3 cây cổ thụ của họ trên điạ điểm đó, dự kiến vào đầu tháng 7.2013. Khi biết được quyết định trên, lập tức một hiệp hội bảo vệ thiên nhiên đâm đơn kiện khẩn cấp lên Toà án Hành chính Berlin, đòi ra án quyết khẩn không cần mở phiên toà hủy bỏ giấy phép đó, bằng cách viện dẫn Luật bảo vệ thiên nhiên của Liên bang cấm đốn hạ cây (bất kỳ của tư nhân hay công cộng) vào thời kỳ thực vật sinh trưởng ở Đức từ 1.3-30.9 hàng năm. Với án quyết số VG 24 L 249.13 ngày 10.7.2013, Toà bác bỏ đơn kiện với lập luận, một hiệp hội bảo vệ thiên nhiên không có thẩm quyền kiện ở Tiểu bang, mà lại dựa theo Luật bảo vệ thiên nhiên của Liên bang. Hiệp hội kháng án khẩn lên Toà hành chính Tiểu bang Berlin-Brandenburg. Ngày 19.7.2013, Toà này ra án quyết khẩn số OVG 11 S 26.13, đứng về phiá nguyên đơn, phán: Luật tiểu bang dù đứng trên góc độ phối hợp các luật hay đứng trên góc độ bảo vệ loài sinh vật trong luật bảo vệ thiên nhiên của Liên bang đều không được phép ngăn cản quyền tham gia của các hiệp hội bảo vệ thiên nhiên quy định trong Luật bảo vệ thiên nhiên của Liên bang. Luật Liên bang cho phép các hiệp hội bảo vệ thiên nhiên được phép kiện những vi phạm quyền bảo vệ thiên nhiên, nên không hề mâu thuẫn với luật tiểu bang. Luật Liên bang cũng không có ngoại lệ đối với quy định cấm chặt cây trong thời kỳ thực vật sinh trưởng. Công trình xây dựng cá nhân được cấp phép không có nghĩa bất chấp lợi ích công cộng, khi chọn thời gian xây dựng đúng vào thời kỳ sinh trưởng thực vật.



Vậy mối quan hệ giữa nhà nước (1- Cơ quan hành chính, 2- Toà án) với nhân dân (3- Chủ tư nhân, 4- Hiệp hội) với đối tượng 3 cây xanh ở họ như trên, có gì khác vụ chặt đồng loạt 6700 cây đường phố Hà Nội sôi sục cả chính quyền thành phố lẫn người dân hiện nay?
*Phần 2 Tóm lược quy trình dẫn tới chặt đốn đồng loạt 6700 cây ở ta

LỄ HỘI VÀ TUỔI TRẺ - Vũ Nho

                                                                                    Vũ Nho - Chủ trang

LỄ HỘI VÀ TUỔI TRẺ
                 PGS. TS Vũ Nho
                 Viện Khoa học Giáo dục Việt Nam

Lễ hội là sinh hoạt văn hóa cộng đồng từ xa xưa của mọi quốc gia.  Đó là dịp để con người vui chơi, nghỉ ngơi, giao lưu, và hiểu biết thêm về lịch sử về cội nguồn xứ sở. Dù to, nhỏ, rộng hẹp về quy mô và khác nhau về ý nghĩa, mỗi một lễ hội thường bao gồm phần lễ là phần nghi thức thể hiện quan niệm tín ngưỡng dân gian của cộng đồng, và phần hội, là phần vui chơi với các trò chơi dân gian, hát hò, diễn xướng… Chẳng hạn, thi hào Nguyễn Du đã viết về lễ hội  thanh minh trong Truyện Kiều:
          Lễ là tảo mộ, hội là đạp thanh
          Gần xa nô nức yến anh
          Chị em sắm sửa bộ hành chơi xuân
Dập dìu tài tử giai nhân…
Với những người trẻ tuổi, thời nào cũng vậy, tham gia Lễ hội luôn luôn là một hoạt động đầy sức cuốn hút. Không ở đâu như trong Lễ hội, giới trẻ được bộc lộ mình thoải mái nhất, được giao lưu với bạn bè, và cũng là dịp để tìm hiểu lịch sử, tìm hiểu bạn đời để tỏ tình tiến tới xây dựng cuộc sống gia đình hạnh phúc lứa đôi. Chúng ta hãy xem cô gái mới lớn hồi hộp náo nức đi trẩy hội Chùa Hương trong thơ Nguyễn Nhược Pháp. Cô dậy sớm khi “hoa cỏ mờ hơi sương” vấn đầu, soi gương, chuẩn bị trang phục:
          Khăn nhỏ đuôi gà cao
          Em đeo giải yếm đào
          Quần lĩnh áo the mới
          Tay cầm nói quai thao

Thứ Sáu, ngày 27 tháng 3 năm 2015

CHÙM THƠ PHẢN ĐỐI VIỆC CHẶT, HẠ, THAY CÂY BỪA BÃI Ở THỦ ĐÔ HÀ NỘI

                 

HÀ NỘI ƠI !
                     (Trần Trung)
“Vì lợi ích trăm năm...” đâu ?
Chưa thấy!
Chỉ thấy đổ và đổ...
Ngàn cây xanh Hà Nội.
Phố phố-máu cây loang...
Buốt lòng
Ngàn vạn Người
Đau-Sâu-Máu-Mắt
Nhìn-Xanh-Đi
Đột tử-Chẳng kịp lời trối trăng thầm thĩ.
               ***
“Vì lợi ích trăm năm...” đâu?
Người Hà Nội tận mắt nhìn
Đã ngàn cây đổ máu...
Mặc!
Búa rừu cứ vung lên tàn bạo.
Hà Nội ơi!
               ***
Hà Nội ơi!
Sẽ xanh mãi sắc trời xanh Hà Nội
Cho sắc mây soi bóng mặt Hồ Gươm
Cho Tháp Bút “Viết lên trời xanh” mãi
Cho  mãi mãi mùa xuân...Sắc biếc-Lòng Người
                ***

“Vì lợi  nghìn năm...”
Phải “chặt tay” lũ người vô lối
Hà Nội ơi!


                Hà Nội-Ngày 25/3/2015.


HAI BÀI THƠ

PHẢN ĐỐI VIỆC CHẶT, HẠ, THAY CÂY BỪA BÃI

Ở  THỦ ĐÔ HÀ NỘI


ĐƯỜNG VĂN 
    GHÈ TIỆT NỌC!
(Phỏng thơ Chiêu Hổ
(Phạm Đình Hổ (?) lỡm Hồ Xuân Hương)

Bớ lũ quan tham, lão bảo nghe:
Còn cưa cây bậy, gậy Dân ghè!
Ghè bằng tiệt nọc thôi!... ghè nữa,
Ghè mãi…cho bay tởn, vãi tè!


             XANH MÃI!

         THỦ ĐÔ XANH!

                (Thơ văn xuôi)

- Không cần hỏi Dân chuyện nhỏ chặt cây!
Ngông ngạo ra oai, lớn giọng bầy hầy!
Phép nước đạp tràn như giẫm đồng cỏ úa,
Lòng dân phẫn nộ, giăng địa võng lùng, quây.

Không cần hỏi Dân! Chỉ muốn bộn Tiền!
Vô pháp vô thiên, chặt, cưa hàng loạt!
Gom, gác, bán, mua…cốt hoàn thành dự án,
Thay vàng tâm bằng mỡ đểu… đã làm sao?!

Thứ Năm, ngày 26 tháng 3 năm 2015

HỊCH NHƯ MỘT MÔ THỨC TU TỪ TRONG THƠ TỐ HỮU



HỊCH NHƯ MỘT MÔ THỨC TU TỪ TRONG THƠ TỐ HỮU

                                   NGUYÊN
                               Thứ hai, 16 Tháng 3 2015 06:51
                                font size giảm kích thước chữ tăng kích thước chữ
Hịchlà lời kêu gọi chiến đấu. Nó là diễn ngôn hiệu triệu. Thơ Tố Hữu về cơ bản là thơ kêu gọi, tuyên truyền. Từ ấy không chỉ là lời thề tâm huyết, mà còn là lời kêu gọi thanh niên đứng lên phá gông xiềng của chế độ tù ngục thực dân - phong kiến.
Việt Bắc, Ra trận là lời kêu gọi giết giặc lập công, thống nhất đất nước. Gió lộng là lời kêu gọi chinh phục thiên nhiên, xây dựng chủ nghĩa xã hội. Với Tố Hữu, cứu nước, hay xây dựng chủ nghĩa xã hội đều là làm Cách mạng. Đường Cách mạng là “đường thiên lí”. Ở tuổi hai mươi, nhà thơ kêu gọi thanh niên “Dậy mà đi”, “Đi, bạn đời ơi, đi! Cả cuộc đời”.  Ngoài thất thập (1992), ông vẫn không thôi cất lên tiếng thơ mời gọi “lên đường”, “đi tới”: “Ta đi tới, quyết không lùi bước. Cho đến ngày cạn sức, tàn hơi”. Xét cho đến cùng, bài nào của Tố Hữu cũng đều là tiếng gọi lên đường, là lời hiệu triệu đấu tranh, là tiếng kèn xung trận. Cho nên, có thể nói, “hịch” là mô thức tu từ cốt lõi, có vai trò trọng yếu trong thơ Tố Hữu. Tôi dùng khái niệm “mô thức tu từ” để chỉ các thể loại diễn ngôn đã hoàn bị, bộ xương cấu trúc của nó đã đông chắc, đã hóa thành “hình thức thế giới quan” (thuật ngữ của G.D. Gachev), hay “hình thức quan niệm” (thuật ngữ của Trần Đình Sử). Chúng được văn học hiện thực xã hội chủ nghĩa sử dụng như một công thức diễn ngôn nhằm biến thi pháp sáng tạo thành thi pháp của cái truyền thống, điển phạm, qua đó, làm cho phát ngôn của nó thực sự thành một quyền lực.

Thứ Tư, ngày 25 tháng 3 năm 2015

HỒN CÂY HÀ NỘI

    


HỒN CÂY HÀ NỘI
              
                 ĐƯỜNG VĂN

Ngắm bãi cây giam nhựa ứa bầm,
Mồ lộ thiên cháy, lạnh chiều xuân.
Hồn cây Hà Nội thiêng liêng tụ,
Chờ trị gian tham - lũ lộng thần!

Hỡi bọn đầu đen mót vinh thân,
Đớp đô ngập mặt, phú mo dân!
Chặt cây như chặt hồn Tiên Tổ,
Thương phố không cây, bụi cát lầm...!

Hồn mộc lang thang tìm cây ngụ,
Bơ vơ, tê tái giữa đêm hoang…
Bao năm cây mới bằng cây cũ?
Tham nhũng nan du cứ ngập tràn!!!

Hỏi Trời? Hỏi Đất? Hỏi Người?... lặng!?
Hỏi hồn cây uất?... gió mang mang!!!

         Bãi cây nức, nghẹn lá vàng,
Trái tim cả nước bàng hoàng, bởi ai?!...


Sáng 25 - 3 - 2015.
Tại phòng chờ khám BVE. ĐV


* Tin vietnamnet: Một số phóng viên báo chí đã phát hiện và tìm cách tiếp cận bãi cây chặt hạ được gom tại 1 địa điểm ngoại thành HN rộng hàng ha. Nhìn hình ảnh những thân cây, đoạn cây, cành cây, gốc cây to nhỏ, lớn bé các cỡ bị cưa, chặt xếp ngổn ngang như gò đống, ai cũng phải chạnh lòng và căm giận 1 chủ trương hết sức sai lầm vì thiển cận và thực dụng bất chấp lịch sử, văn hóa và môi trường Hà Nội, không đếm xỉa gì đến nguyện vọng của nhân dân.

Những nỗi đau vốn đã quá nhiều!


Hoàng Dân
                                     Hà Nội nghìn năm

Hà Nội đi qua nghìn năm
Có cây xanh đồng hành
Lễ kỉ niệm nghìn năm Thăng Long
Mới được… 5 năm
Cây xanh… đã bị lên đài máy chém!
                           *
Có buồn không Thăng Long?
Người cao giọng cách đây 5 năm
Giờ hồn nhiên như cô tiên mơ ngủ
Chỉ có người dân nức nở…
Thắt khăn tang cho những cây xanh!
                            *
Hà Nội vừa hôm qua nghìn năm
Sao hôm nay bỗng buồn đến thế?
Phố trọc, cây trơ như bộ hài cốt moi lên*
Ôi! Thủ đô! Là thực hay mơ?
Sẽ trụi trần hoang vu như sa mạc!
                             *
Hà Nội nghìn năm
Một viên đá cũng có linh hồn
Một cành cây cũng bồn chồn thao thức
Có cần phải nhắc?
Những nỗi đau vốn đã quá nhiều!

                                                         Hà Nội, 24.3.2015
* Đường phố Nguyễn Chí Thanh: Cây xanh bị chặt hạ và trồng thay thế bằng những cây không có lá, trông giống như “bộ hài cốt cây”.

 


 

Thứ Ba, ngày 24 tháng 3 năm 2015

Giới thiệu tiểu thuyết ÁCH GIỮA ĐÀNG và tập truyện ngắn NG.

Sáng chủ nhật 22 tháng Ba, tại Trụ sở Hội VHNT Hà Nội có buổi giới thiệu sách của hai cha con cùng viết văn. Nhà văn Nguyễn Vinh Tú ( cha) với tiểu thuyết ÁCH GIỮA ĐÀNG; nhà văn Nguyễn Vinh Huỳnh (con) với tập truyện ngắn NG. Đông đảo các nhà văn, nhà báo, những người đồng hương Nam Đàn, Nghệ An đến dự. VN cũng tham dự và có mấy câu văn vần tặng bác Vinh Tú, một bài viết trên báo Quân Đội Nhân Dân cuối tuần số 1003 về tập truyện ngắn của Vinh Huỳnh. Đưa lên một số hình ảnh.
 — với Le Tien Vuong Vuong và Tho Nguyen Van.



Ảnh xem từ trái sang phải :

Ảnh 1 . Văn nghệ chào mừng.

Ảnh 2 . Họa sĩ lê Tiến Vượng giới thiệu con đường sáng tác 

của nhà văn Nguyễn Vinh Tú ( cha) và Nguyễn Vinh Huỳnh

( con)

Ảnh 3. Nhà văn Phạm Xuân Nguyên điều khiển tọa đàm.

Ảnh 4. Nhà văn Nguyễn Xuân Khánh kể kỉ niệm với nhà văn 

Nguyễn Vinh Tú.

Ảnh 5. Nhà văn Nguyễn Văn Thọ phát biểu.


Kính tặng nhà văn Nguyễn Vinh Tú

Năm mươi thiên hạ than già

Tám mươi bác Tú vẫn là đương trai

Ra hai tiểu thuyết rõ oai

Có chung một giọng biếm hài hiếm hoi

Văn chương nào phải để chơi

Văn chương là để giúp đời đẹp hơn

Chúc bác vượt ngưỡng bách niên

Thêm nhiều bạn đọc khắp miền gần xa!

                            Vũ Nho


Thứ Hai, ngày 23 tháng 3 năm 2015

CHẢ LẼ ÔNG CHỦ TỊCH THÀNH PHỐ HÀ NỘI KHÔNG CÓ LỖI GÌ TRONG VỤ CHẶT CÂY?

                                                                         Nhà thơ Trần Đăng Khoa

CHẢ LẼ ÔNG CHỦ TỊCH THÀNH PHỐ HÀ NỘI KHÔNG CÓ LỖI GÌ TRONG VỤ CHẶT CÂY?
Xung quanh chuyện hàng loạt cây xanh lâu năm ở Hà Nội bị đốn hạ, Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam đã có cuộc trò truyện với Nhà thơ Trần Đăng Khoa – một người vốn đã gắn bó với Hà Nội từ những năm tháng còn bom đạn, chiến tranh ác liệt.
Sau nhiều ngày liên tục bị các nhà khoa học, các chuyên gia ở nhiều lĩnh vực khác nhau, công luận phản đối dữ dội rốt cuộc ông Chủ tịch Hà Nội đã phải ra quyết định tạm dừng chặt cây xanh. Nhưng điều mà công luận quan tâm lúc này là ai phải chịu trách nhiệm khi có hàng trăm cây xanh lâu năm đã bị đốn hạ?
Nhà thơ Trần Đăng Khoa: Ông Chủ tịch Hà Nội Nguyễn Thế Thảo vẫn cho rằng “không có lợi ích nhóm”, cũng “không có chiến dịch đốn hạ 6.700 cây xanh ở Thủ Đô”! Nói vậy có thể tin được không? Không có chiến dịch đốn hạ cây, tại sao lại có hàng trăm cây lớn bị chặt? Nhiều tuyến phố ngổn ngang như công trường khai thác gỗ. Và nói như một tờ báo: “Xe tải chở gỗ đi kìn kìn…” Thời chiến tranh, bom đạn tàn phá khốc liệt, Hà Nội vẫn giữ được lá phổi xanh của mình. Bấy giờ, tôi còn là một cậu bé mà vẫn tự hào về Thủ Đô Hà Nội: “Những năm giặc bắn phá – Ba Đình vẫn xanh cây – Trăng vàng Chùa Một Cột – Phủ Tây Hồ hoa bay…”. Bây giờ, không có giặc, cũng không còn bom đạn nữa mà cây xanh thành phố Hà Nội lại bị hạ sát tàn bạo còn hơn cả những trận rải thảm của B52. Ông Chủ tịch thành phố chỉ ra cái lỗi của Sở Xây dựng, yêu cầu kiểm điểm nghiêm túc; còn ông Nguyễn Quốc Hùng – Phó Chủ tịch thành phố thì khăng khăng, “việc thực hiện thay thế cây xanh là một chủ trương đúng của thành phố, đúng quy trình, quy định của pháp luật, tuy nhiên sự việc xảy ra như những ngày qua là do thông tin chưa rõ ràng và sự nôn nóng của các nhà tài trợ trong việc chặt cây”. Đổ lỗi cho các nhà tài trợ, trong khi chính các nhà tài trợ cho biết họ chỉ góp tiền giúp Thành phố trong việc phủ xanh cây, chứ họ không chặt cây, cũng không chọn cây và trồng cây. Điều này tôi cũng đã bàn rồi. Việc thay thế những cây mục ruỗng, thay thế những cây không phù hợp trồng ở đô thị là đúng. Nhưng điều đáng bàn và nguy hiểm ở chỗ, người ta đã mượn gió bẻ măng, lấy việc chỉnh trang cây xanh thành phố làm ngụy trang để phá hủy hàng loạt cây xanh, trong đó có những cây có tuổi thọ hàng trăm tuổi. Họ ào ạt làm đêm, làm ngày theo lối chụp giật. Thực chất đây là cuộc khai thác gỗ. Nhiều học giả, nhiều nhà khoa học, nhiều người dân đã lên tiếng. Có người đứng ra bảo vệ cây. Họ thắt khăn trắng cho mình và thắt khăn trắng cho cây. Họ dán khẩu hiệu lên cây: “Xin đừng chặt tôi. Tôi là cây khỏe mạnh”. Nghệ sĩ nổi tiếng Chiều Xuân vừa khóc, vừa lấy thân mình ngăn cản để giữ một cây xanh ở số nhà 65 phố Nguyễn Thái Học của chị. Rồi rất nhiều người dân khác nữa cũng đứng lên bảo vệ cây. Họ lên tiếng trên facebook cá nhân, họ comment vào các bài viết phản ánh sự kiện này. Có thể nói hàng vạn comment. Trong đó có cả những lời quá đà, không phải góp ý mà chửi rủa. Điều ấy là không nên. Nhưng sự nổi giận đến mất bình tĩnh của họ là điều có thể hiểu được.

GIẾT XUÂN!

                                                                                 Đường Văn
           

GIẾT XUÂN!

Man rợ giết xuân xài dự án,
Ngổn ngang, cây Hà Nội thành ... ma!
Tiếng cưa xé lòng dân! Bão nổi!
Dừng ngay! Trọng tội với ông cha!

                              23 - 3 - 2015. ĐV

'Không chỉ là cây, mà còn là góc tâm hồn người Hà Nội'

Thứ bảy, 21/3/2015 | 14:34 GMT+7
Chia sẻ bài viết lên facebookChia sẻ bài viết lên twitterChia sẻ bài viết lên google+|

'Không chỉ là cây, mà còn là góc tâm hồn người Hà Nội'

Có biết bao cư dân Hà Nội yêu thầm lặng thành phố này từ góc ngõ nhỏ, phố nhỏ. Thậm chí từng viên gạch vỡ họ còn nhớ thì nói gì đến cây cao xanh rợm và thu về ngan ngát làm nên tiếng nhạc ở tận đáy lòng.
Mấy ngày qua sự kiện chặt cây xanh ở Hà Nội ồn ào khắp nơi, trên thông tin mạng, đến cả báo chí thế giới cũng quan tâm. Một quyết định đốn hạ 6.700 cây xanh trong phạm vi các đường phố thủ đô Hà Nội, đâu phải là cái kim che dấu.
Những tấm ảnh cây lớn, còn đỏ sậm màu gỗ nguyên lành, còn xanh mát rượi màu lá, được cư dân thành phố ngày ngày đi qua hàng cây kia, chụp ảnh đưa lên mạng, làm đau những trái tim yêu đất, yêu phố, yêu quê hương, bản quán... Mà cụ thể hơn là họ yêu từ khoảnh râm mát nơi bóng xanh gìn giữ một tuổi thơ ấu hay kỉ niệm ở cái ghế, vỉa hè, ban công, hoặc cạnh một tàn xanh, lúc chợt trú mưa tình tự... ở một thời gian cụ thể nào đó của bao cư dân thành phố vài thế hệ.
Cây đâu chỉ là cây!
Nhìn những bức ảnh, nghe bè bạn văn nghệ sĩ viết về câu chuyện đẵn cây xanh ở Hà Nội, trong đêm tôi nhớ lại những năm 1965, 1966 khi gặc Mỹ ném bom và ném cái chết thẳng vào Hà Nội.