Chủ Nhật, 24 tháng 9, 2017

TRẢ LẠI TIỀN THỪA




TRẢ LẠI TIỀN THỪA

                                                                          Doãn Toàn Sinh
                                                                         Vũ Công Hoan dịch

Ông chủ mỏ lái chiếc xe ngựa quí mới thay bóng lộn của mình đi hóng mát trên đường quốc lộ, đến gần thị trấn huyện thì bị chặn lại trước ba ri e của một trạm thu phí khai trương ngày đầu tiên. Cô gái có khuôn mặt non choẹt thò đầu ra khỏi cửa sổ thu phí yêu cầu ông nộp mười đồng tiền lộ phí.
Ông chủ mỏ là một nhà tỉ phú, giầu nhất huyện này, mười đồng đối với ông không là cái gì hết. Nhưng trước kia khi xe con của ông đi qua các trạm thu phí khác trong huyện đều được miễn thu phí. Đặt ba ri e  thu lệ phí trên đường quốc lộ thường bị người ta mắng nhiếc, bòn rút của dân, nuôi béo nhà quan, nhưng ông lại rất có cảm tình đối với việc này: Trong khi các xe khác bị chặn lại thu phí, thì xe của mình cứ việc ung dung đi qua, ông cảm thấy tự hào khó tả. Còn hôm nay xe của ông cũng bị chặn lại, cho nên ông không muốn bỏ ra mười đồng.
Cô không biết ta là ai, thì cũng nên nhận ra xe của ta chứ?
Từ nông thôn xa xôi, cô gái mới được tuyển vào, lần đầu tiên đi làm không biết ông là ai, cũng không nhận ra xe của ông, chỉ biết nghiêm chỉnh chấp hành nghiêm chỉnh qui chế của trạm và chỉ thị của cấp trên:
Lãnh đạo của chúng cháu nói, chỉ trừ xe con của lãnh đạo huyện...
Thực tình ông không coi trọng mười đồng bạc nhỏ nhoi, ông vốn đã móc túi lấy tiền, nhưng nghe cô gái nói thế, ông lại bỏ tiền vào.
Lãnh đạo huyện không trả tiền, tại sao bắt ta phải trả?
Đây là quy định của trạm thu phí, thưa ông!
Quy định ư? -  Mép ông nhếch sang một bên khinh miệt-  Cô nên biết toàn bộ số người ăn lương nhà nước của huyện này, mỗi năm có đến sáu tháng do ta nuôi sống họ!

Thứ Bảy, 23 tháng 9, 2017

3 điều về: CÁI TÂM ĐẶT Ở ĐÂU?





3 điều về:
CÁI TÂM ĐẶT Ở ĐÂU?

*
Sáng nay, vào email tôi nhận được bài viết CÁI TÂM ĐẶT Ở ĐÂU?  (Trả lời bài Chữ Tôi, Chữ Ta Và Cái Tâm Lành của Đặng Xuân Xuyến) của nhà thơ Phạm Đức Nhì. Tôi định không trả lời vì thấy không nên lãng phí thời gian vào những việc như thế này nhưng còn các cô, chú, anh, chị... trong email anh Phạm Đức Nhì cùng gửi, và nhất là với bạn đọc của các trang đã đưa bài của anh Phạm Đức Nhì lên trang nên tôi thưa 3 điều cùng quý vị và bạn đọc:
1.
11 giờ ngày 12/09/2017, nhận được email của nhà thơ Nguyễn Khôi, với nội dung “S.O.S. Tố cáo v.v. Xuyên tạc "Chân dung Nhà văn...”, đọc thư nhưng tôi không có ý định hồi đáp. Đến lúc 20 giờ 50 ngày 12/09/2017, nhận tiếp email từ nhà thơ Phạm Đức Nhì, viết:
Kính các bác, 
Tôi viết phê bình văn học đâu dám "ăn không nói có" hoặc vu khống. Cái Attachment bác Nguyễn Khôi gởi cho rất nhiều người (trong đó có tôi). Tôi kém về Computer nên gởi lại cái Attachment đó cho các vị NK, Đặng Xuân Xuyến, Phú Đoàn, Lê Vy. Mong các vị đọc và nói mấy lời công đạo.
Phạm Đức Nhì
Thể theo lời anh Phạm Đức Nhì là “nói mấy lời công đạo”, tôi ngồi gõ: CHỮ TÔI, CHỮ TA VÀ CÁI TÂM LÀNH, vì trong email ngày 03/05/2017 đó, nhà thơ Nguyễn Khôi gửi tới 116 email, có cả tôi và anh Phạm Đức Nhì, bài viết CHÂN DUNG NHÀ THƠ VIỆT NAM ĐƯƠNG ĐẠI, ghi rõ tác giả là Đỗ Hoàng. Hơn nữa, trước khi gửi bài cho người anh Nhì “tin vào kiến thức và khả năng thẩm định văn chương của họ”, có thể trao đổi lại với nhà thơ Nguyễn Khôi nhưng anh Phạm Đức Nhì không làm.

CÁI TÂM ĐẶT Ở ĐÂU?


                                     

CÁI TÂM ĐẶT Ở ĐÂU?
             (Trả lời bài Chữ Tôi, Chữ Ta Và Cái Tâm Lành của Đặng Xuân Xuyến)
                                            Phạm Đức Nhì

Để đỡ mất thì giờ tôi xin đi thẳng vào những điểm chính trong bài Chữ Tôi, Chữ Ta Và Cái Tâm Lành của anh Đặng Xuân Xuyến

Về Bác Nguyễn Bàng

Chuyện va chạm với bác Nguyễn Bàng tôi đã tạm quên. Hôm nay anh Đặng Xuân xuyến khơi lại. Thôi thì nhân tiện cũng xin bày tỏ đôi điều.
 
Anh Đặng Xuân Xuyến nói đúng. Tôi với bác Nguyễn Bàng có trao đổi mail qua lại và trong lần về Việt Nam, ghé thăm một người bạn của nhà thơ Nguyễn Khôi (người đã chuyển bài viết Thơ Sẽ Đi Về Đâu? của tôi cho ông – bài viết chỉ được gởi cho 5 người để xin ý kiến, chưa phổ biến trên bất cứ trang web nào, kể cả Facebook), nhận lời mời của bác tôi đã đến thăm nhà và dùng cơm trưa.

Thế rồi đọc bài viết có cái tựa rất dài của bác phê phán nặng nề bài Đầu Xuân Thì Thầm Với Nhà Thơ Nguyễn Khôi của Tiến Sĩ Nguyễn Ngọc Kiên.

Ngay ở câu đầu bác NB không đi vào “câu chuyện văn chương” mà đánh thẳng vào cái bằng Tiến Sĩ vô tội của ông ta:

Tôi không có một mẩu bằng Đại học nào chứ nói gì đến cả cái bằng Tiến sĩ Ngữ văn như ông Nguyễn Ngọc Kiên mặc dầu tôi biết ở xứ mình hiện nay sản xuất tiến sĩ như gà đẻ: Mỗi ngày một ‘tiến sĩ’”.

Ô hay! Bác Nguyễn Bàng “không có một mẩu bằng Đại Học nào” đâu phải lỗi của ông NNK mà bác lại đem cơn giận của mình trút lên cái bằng Tiến Sĩ của ông ta!!

NGƯỜI XÂY ĐÀI THƠ VIỆT




NGƯỜI XÂY ĐÀI THƠ VIỆT
(Tặng : BNN & Lý Phương Liên)  
                Nguyễn Khôi
 

Có một đôi tình nhân không tuổi
Đời thăng trầm nhiều nỗi gian nan
  Mưu sinh ở cõi trời Nam
Mà lòng đau đáu nhớ Thăng Long Thành.
Đôi bạn Thơ mâm vàng/ đũa ngọc
Họ yêu nhau phát sốt về Thơ
  Ngày ngày bươn trải xô bồ
Đêm yêu..."Thi thoại" như mơ cùng Tình.
Họ tập hợp quanh mình bè bạn
"Thơ Bạn Thơ" sáng láng tâm hồn
  Lời thưa : rủ Bạn bốn phương
Cùng gom thơ Việt nên trang "Tuyển" ngời .
"Thơ bạn Thơ" ra đời lần lượt
Bao "Thi tài" trốn biệt..."lần" ra
  Nghìn bài Thơ Việt tinh hoa
Công nông sĩ thứ xây tòa "Thi san"
  Vui "đò đưa" tình tràn cổ độ
Mừng khởi danh "chém gió muôn màu"
  Duyên Thơ chẳng kể trước sau
Phút xao lòng để nhớ nhau muôn đời
"Thơ Bạn Thơ" một thời để nhớ
"Văn Bạn Văn" một thuở để yêu
  Một Đài Thơ Việt "thực"/ "siêu"
Đây hồn Dân Tộc sớm chiều ngâm nga.
"Thơ Bạn Thơ" một nhà "hòa giải"
"Hòa hợp" đây TUYỂN  tải văn chương
  Tình Thơ không tuổi thân thương
Thơ Tình không tuổi vấn vương đời đời.
--------
Quán gió hồ Thiền Quang / Hà Nội 21-9-2017
 
                                   Nguyễn Khôi ( bìa trái)  và Nguyễn Nguyên Bảy tại Hồ Thiền Quang, 21 tháng 9/2017

Thứ Sáu, 22 tháng 9, 2017

CẶP ĐÔI NGUYỄN NGUYÊN BẢY-LÝ PHƯƠNG LIÊN RA MẮT SÁCH VÀ GẶP BẠN BÈ Ở HÀ NỘI



CẶP ĐÔI NGUYỄN NGUYÊN BẢY-LÝ PHƯƠNG LIÊN RA MẮT SÁCH VÀ GẶP BẠN BÈ Ở HÀ NỘI

Sáng thứ 5, ngày 21 tháng 9, tại nhà hàng Ha le hồ Thiền Quang, đông đảo nhà văn, nhà thơ bạn bè đã đến đây theo lời mời thông báo trên trang trannhuong.com. Anh chị Nguyễn Nguyên Bảy, Lí Phương Liên ra mắt hai tập sách mới : CHÉM GIÓ MUÔN MÀU 3 và VƯỜN 5 NHÀ. Những người thiếu các cuốn sách đã in  trước đây có thể nhận CHÉM GIÓ MUÔN MÀU 1, THƠ VÀ BẠN THƠ...
Nhà thơ Trần Nhương dẫn ngắn gọn về công phu của hai vị Mạnh Thường Quân trong văn chương Việt. TS Nguyễn Văn Đường( Đường Văn) nói về ấn tượng trước công trình đồ sộ làm cho bạn bè của Nguyễn Nguyên Bảy và Lí Phương Liên. Chủ nhân Nguyễn Nguyên Bảy CHÉM GIÓ với mọi người. Bạn bè tặng hoa, ngâm thơ chúc mừng. Và không thể thiếu việc nâng li. Ai rượu thì rượu, ai bia thì bia, không bia thì coca hay  bảy úp (7up).
 Vũ Nho ghi lại một số hình ảnh.

                                     "Thầy" Bảy chém gió

                                            Tặng hoa cho người chủ trì

                                             Nhà thơ MC Trần Nhương

Thứ Năm, 21 tháng 9, 2017

TÔ NHI NÔ TÀNG HÌNH





TÔ NHI NÔ TÀNG HÌNH
          R. Rô-đa-ri ( Ytalia)
          Vũ Nho dịch qua bản tiếng Nga

Một hôm chú bé Tô-nhi-nô không thuộc bài. Trên đường đến trường, chú rất lo sẽ bị gọi lên bảng. “ Ồ! Giá mà mình biến đi được!...” – chú nghĩ thầm.
          Như thường lệ, bài học bắt đầu, thầy giáo điểm danh. Khi thầy gọi đến  tên Tô-nhi-nô, chú đáp : “Có”, nhưng chẳng ai nghe thấy. Thầy giáo nói:
          - Đẳng tiếc là Tô-nhi-nô không đến. Hôm nay thầy muốn hỏi bài em ấy. Nếu như em ấy bị ốm, chúng ta hi vọng là chỉ ốm nhẹ thôi.
          Lập tức Tô-nhi-nô hiểu rằng mong muốn của chú đã được thực hiện, chú đã thành người tàng hình. Sung sướng quá, chú  bay vụt ra khỏi bàn như một cái nút chai, lao thẳng vào cái sọt chứa đầy giấy vụn. Ra khỏi sọt, chú lại phóng vào lớp, giật chỏm tóc các bạn và làm đổ tung tóe các lọ mực. Cả lớp bỗng trở nên om sòm, huyên náo. Các bạn cãi cọ, hờn giận nhau, và tất cả đều nghĩ rằng một người nào đó có lỗi trong những trò nghịch ngợm này. Dĩ nhiên, không ai nghĩ đến Tô-nhi-nô tàng hình.
          Cuối cùng, Tô-nhi-nô cũng chán trò tiêu khiển đó. Chú rời khỏi trường và chui vào ô tô. Chú ngồi vào một ghế trống. Còn chuyện lấy vé, tất nhiên chú không nghĩ đến. Vì người soát vé không thể nhìn thấy chú. Đến bến sau, một xi-nho-ra lên ô tô mang theo một cái túi nặng trịch. Bà ta nhìn thấy một chỗ trống – chỗ Tô-nhi-nô đang ngồi, không đắn đo, bà ta đặt ngay cái túi của mình lên người Tô-nhi-nô. Chú bé đáng thương của chúng ta suýt ngạt thở, còn xi-nho-ra kêu lên:
          - Thế này là thế nào? Thật là một sự bịp bợm. Có lẽ bây giờ không nên đi ô tô nữa chăng? Các ông bà xem đây, tôi đặt cái túi xuống, thế mà nó cứ treo lơ lửng thế này!
          Hành khách trò chuyện, cãi cọ nhau, ai cũng chửi mắng sở giao thông thành phố.


Thứ Tư, 20 tháng 9, 2017

Thơ cổ Trung Hoa Nguyễn Ngọc Kiên dịch và giới thiệu




Thơ cổ Trung Hoa
Nguyễn Ngọc Kiên dịch và giới thiệu
NHÀ THƠ NHUNG DỤC
Nhung Dục 戎昱 người Kinh Nam (nay thuộc Giang Lăng, Hồ Bắc, Trung Quốc), đỗ tiến sĩ. Khi Vệ Bá Ngọc giữ Kinh Nam, ông làm tòng sự. Năm Kiến Trung, ông làm thứ sử Thần, Kiền Châu. Thơ có 5 quyển, biên thành 1 quyển trong "Toàn Đường thi".

 

-戎昱


Phiên âm:

TÁI HẠ KHÚC – NHUNG DỤC – TRUNG ĐƯỜNG

Hán tướng quy lai lỗ tái không,
Tinh kỳ sơ há Ngọc Quan đông.
Cao đề chiến mã tam thiên thất,
Lạc nhật bình nguyên thu thảo trung.

Dịch nghĩa:

KHÚC HÁT DƯỚI ẢI – NHUNG DỤC

Khi tướng nhà Hán trở lại thì biên giới đã vô sự,
Cờ quạt kéo tới phía đông ải Ngọc Môn.
Ba ngàn ngựa chiến hí vang,
Nắng chiều về trên đồng cỏ mùa thu.

Dịch thơ:

KHÚC HÁT DƯỚI ẢI – NHUNG DỤC

Tướng đến biên thùy vạn sự thông

Tinh kì rợp đất Ngọc Môn đông

Ba ngàn ngựa hí vang trời đất

Nắng chiếu cỏ thu khắp cánh đồng.

 


NHÀ THƠ SẦM THAM

Thứ Ba, 19 tháng 9, 2017

Gõ cửa ( truyện ngăn ngắn)



                                    
                         
 GÕ CỬA



                                                                                  Long Hội Ngâm

                                                                                 Vũ Công Hoan dịch



          Một đêm xuân, anh chàng đơn thân Thạch Điền đến gõ cửa nhà bà goá Thu Ngải.



          Thu Ngải biết người gõ cửa là Thạch Điền, nhưng chị tỉnh bơ. Chị biết chỉ cần mình trả lời, là anh ta quấn níu không sao dứt ra nổi.Thạch Điền gõ cửa to hơn, thậm chí gọi to tên chị. Thạch Điền và Thu Ngải đều ở nơi riêng biệt, cách rất xa làng. Có bẩy tung nhà lên, người làng cũng không nghe thấy.



          Thấy Thu Ngải không có phản ứng gì, Thạch Điền thở dài thườn thượt, dẫm lên ánh sao lững thững trở về nhà.

         

          Nhà Thạch Điền cách nhà Thu Ngải rất gần.



          Khi chồng Thu Ngải còn sống, trước mặt Thu Ngải, Thạch Điền rất thật thà, không hề có suy nghĩ vớ vẩn. Lúc ấy chồng Thu Ngải đi ra ngoài làm thuê, không thể về khi mùa vụ, Thu Ngải liền mời Thạch Điền sang giúp làm việc. Thạch Điền chưa bao giờ từ chối. Anh làm rất khoẻ, làm xong về nhà nghỉ, không bao giờ la cà ở nhà Thu Ngải. Anh sợ ở lâu trong nhà Thu Ngải, sẽ điều nọ tiếng kia rách chuyện. Có lúc Thu Ngải cảm động nghĩ, một người đàn ông thật thà nhân hậu như Thạch Điền, nhân phẩm tốt, lại năng nổ, tại sao gần bốn mươi tuổi vẫn chưa lấy được vợ? Ông Trời thật không có mắt.
                                                                        Nhà văn Vũ Công Hoan

Thứ Hai, 18 tháng 9, 2017

NẾU SÀI GÒN … CÓ THU




NẾU SÀI GÒN … CÓ THU
Trần Trung

Một chiều Thu Hà Nội – Một khoảnh khắc quen quen, là lạ. Khó mà có sự lẫn trộn, pha tạp với bất kỳ miền đất nào. Chẳng biết tôi có thiên vị mà cho rằng nơi đất Thăng Long – Hà Nội này – đi suốt chiều dài của không gian, thời gian, vẫn sinh thái, vẫn lưu tồn thứ Thổ - Ngơi – Thu thật riêng, thật ý vị cùng sang trọng.
Anh bạn tôi – Anh Cao Thắng – trưởng ban chương trình Đài Truyền hình Hà Nội. Chiều nay Thắng ngồi cùng tôi. Hai đứa vung vinh rượu ốc – Tây Hồ. Mà đàm đạo. Mà xúc động. Mà suy tư về mùa Thu Đất Bắc. Về mùa Thu Hà Nội…
Tôi giãi bầy và bộc lộ. Rằng: Hình như (hay có lẽ!) – Mùa Thu dịu dàng mà đích thực, mà ám ảnh lòng người – không phải ba tháng đâu! Thu Hà Nội chỉ thực sự xao xuyến và mê hoặc lòng người ta, có lẽ chỉ mươi mười lăm ngày. Có lẽ ông Giời cũng làm phép thử cho sự tinh tế đón nhận, rung động của những tâm hồn Thăng Long – Hà Nội – Nghệ thuật. Dễ xúc động. Dễ nao lòng… Bởi, hình như trong những khoảnh khắc đón nhận ấy, con người mới thấy hết được thế nào là tinh khiết, thế nào là trong trẻo. Thế nào là trong. Là êm. Là mang mang cao rộng…

               Tác giả Trần Trung

Chủ Nhật, 17 tháng 9, 2017

Trọng tài BÓNG BÀN ( nghề mới của tôi)



Trọng tài BÓNG BÀN ( nghề mới của tôi)
Khi các cầu thủ bóng đá giải nghệ, một số ít theo học lấy bằng và làm huấn luyện viên. Tôi chơi bóng bàn làng nhàng, chưa giải nghệ, cũng chả theo khóa huấn luyện hay tập huấn nào mà làm TRỌNG TÀI bóng bàn. Hôm qua, thứ Bảy, ngày 16 tháng 9 tôi đã điều khiển 4 trận giao hữu ở Câu lạc bộ. Không ai thắc mắc gì. Thế là có thể tự cấp giấy chứng chỉ làm trọng tài.
Đây là các cầu thủ đã thi đấu dưới sự điều khiển của trọng tài tự phong. 

                                   Hai đấu thủ ở trận thứ nhất