Thứ Tư, 22 tháng 8, 2018

Nhà mình



     
                                               
                                                       NHÀ MÌNH



                                                                                Vũ Công Hoan



                                                   Nhà mình ăm ắp tiếng cười,

                                            Dẫu rằng chỉ có hai người với nhau.

                                                  Tôi phơ phơ trắng mái đầu,

                                            Bà tóc cũng ngả sang màu điểm sương.

                                                   Ngọt bùi cay đắng đã từng,

                                            Chiến trường tôi trải, hậu phương bà tài.

                                                  Đảm đang một gái một trai,

                                            Công tác, nội ngoại cả hai vẹn toàn.

                                                  Nghỉ hưu tôi trở về làng,

                                            Làm thuê, dịch sách họ hàng tin yêu.

                                                 Gặp thời xoá đói giảm nghèo,

                                            Con thuyền no gió cánh diều vi vu.

                                                  Bạn bè đàm đạo văn thơ,

                                            Sống vui sống khoẻ vô tư mỗi ngày.

                                                  Thủ đô con cháu đủ đầy,

                                            Những ngày lễ tết sum vầy đông vui.

                                                 Tiếng cười xen với tiếng cười,

                                            Ngoài sân hoa trái lan xoài cũng thơm.

                                                  Cảnh già còn có gì hơn,

                                           Gia đình đầm ấm cháu con trưởng thành.

                                                  Đầu bạc bên mái đầu xanh,

                                           Thưa vâng đúng thế gia đình: Hoan Liên.

                                                  Trở Liễu : Tuệ Tâm, Huệ Linh,

                                           Hân Tân: An, Tú cũng xinh cũng giòn.

                                                  Nhà mình thế đấy, cháu con!

                                           Trong thiên hạ mấy ai hơn nhà mình?



                                                                            Ngày 22 tháng 4 năm 2005
                                                                 Nhà văn Vũ Công Hoan



Ghi chú:

               Trở Liễu – Con rể con gái có hai con gái Hà Huệ Linh và Hà Tuệ Tâm.

               Hân Tân – Con trai con dâu có con gái Vũ Ngọc Tú và con trai Vũ Thaí An




Thứ Ba, 21 tháng 8, 2018

VŨ BÌNH LỤC - NGƯỜI CÓ DUYÊN VỚI VĂN THƠ CỔ





VŨ BÌNH LỤC - NGƯỜI CÓ DUYÊN  VỚI VĂN THƠ CỔ
                                          Vũ Nho
Có một điều lạ là những người tuổi Mậu Tí ( 1948) thường là người gắn với duyên bút mực. Và sức viết, sức in thật đáng nể. Nhà thơ kịch tác gia Lưu Quang Vũ với sự nghiệp đồ sộ, nhà thơ Trịnh Thanh Sơn với tuyển tập hàng nghìn trang khổ lớn, nhà văn Nguyễn Hiếu với hơn hai mươi tiểu thuyết ( chưa kể thơ, kịch, phê bình, truyện ngắn) và nhà giáo nhà văn Vũ Bình Lục.
Ông Vũ Bình Lục  được giải cao về thơ của Tạp chí Văn Nghệ Quân Đội, đã in đến 8 tập thơ riêng và một tập thơ chọn. Tính đến năm 2017, đã in 21 đầu sách gồm thơ, tiểu luận, tùy bút, bút kí và bình thơ. Tác giả thông báo sắp in thêm 6 tập sách nữa. Điều đáng nói là Vũ Bình Lục toàn in sách bìa cứng sang trọng [ các cuốn Giai phẩm với lời bình (5 tập), tùy bút, thơ tuyển,  “Hồn thiền trong thơ Lí Trần”, Bình giải thơ Nguyễn Trãi (2 tập) đều bìa cứng mà hầu hết bạn bè văn chương vô cùng thán phục]. Theo thông báo trên trang FB của tác giả, 5 tập sách bìa cứng “ Giải mã kho báu văn chương” vừa được nhà xuất bản Hội Nhà văn ấn hành năm 2018.
Là một người lính từng cầm súng trực tiếp chiến đấu ở chiến trường khu Năm thời chống Mĩ, nhưng duyên nghiệp của Vũ Bình Lục lại gắn với nghề dạy học. Và ông giáo Vũ Bình Lục làm thơ viết văn, viết bình giải các tác phẩm của tiền nhân có trong chương trình Ngữ văn THPT, mở rộng ra các tác phẩm của các tác giả trong lịch sử thời Lí - Trần, các tác giả lớn khác như Nguyễn Trãi, Cao Bá Quát.



         Vũ Nho chủ trang

Thứ Hai, 20 tháng 8, 2018

Lóe chớp lên Tức thì Hồn giăng vạn nẻo...



            

NGẪU CẢM CHÙM HAI-KU VIỆT
                                   Trần Trung

1/Lóe chớp lên
Tức thì
Hồn giăng vạn nẻo...

2/Tìm về Tứ-Quí
Kết đọng
Thương cái kiến, con sâu.

3/Hoa đào
Hay anh đào
Không quên Sát Thát cùng Sa mu rai.

4/Quả phụ
Giở thư ra đọc
Cú rúc đêm sâu...


Chủ Nhật, 19 tháng 8, 2018

Tình yêu FB (facebook)



                                 

 Tình yêu FB (facebook)
                                            Truyện ngắn của Nguyễn Hiếu 


1.
         Chàng một gã đàn ông 55 tuổi. Vợ  đã bỏ gã đi bốn năm nay rồi. Trong bốn năm đó nhiều đêm gã cũng sụt sịt nhớ vợ. Nhiều ban ngày gã cũng thủ thỉ với hai thằng con trai đã loe hoe có bạn gái ”mẹ các con làm gì cũng chỉ lo cho bố con mình”. Vậy là tình yêu với vợ đã được thử thách qua bốn cái tết “gà trống nuôi con”. Vì thế nên bạn bè, họ hàng đằng vợ và cả hai thằng con trai lộc ngộc công nhận gã là thằng đàn ông đứng đắn, tử tế. Khổ nỗi cái tét tô te rôn trong gã vẫn rừng rực tuy lòng chung thuỷ với vợ vẫn đôi lúc tấy lên trong tâm hồn mỗi khi gã nhìn chân dung vợ thấp thoáng sau những vòng cong cong của tàn hương. Thế cho nên dạo đó ai khuyên lấy vợ, gã chủng thẳng đáp lại một câu trở thành nổi tiếng trong giới bạn bè “em chỉ định ăn ba lạng thịt mà bác bắt em mua cả một con bò sao?”. Khổ nỗi, con người ta sống trên đời không thể lẻ bóng nên sau khi thay áo cho vợ chừng gần một năm gã bắt đầu đặt mục tiêu cho mình là kiếm bằng được một người bạn bếp núc và giường chiếu. Mục tiêu chọn của gã cũng đơn giản khi gã cứ lấy chuẩn về sắc và tình của bà vợ quá cố làm mẫu. Ở cơ quan gã tiêu chuẩn này không chụp vừa một đồng nghiệp nữ nào. Lân bang hàng phố cũng vậy. Đêm đêm chui vào giường, cứ nửa đêm là gã tỉnh dậy lật mình oành oạch vì nỗi khát khao vô hình dầy vò gã như bệnh tê thấp buồn buồn nơi ống chân. Bọn nhà thơ bảo đó là xúc cảm trái tim, còn cánh khoa học huỵch toẹt là do cái tét tốt te rôn…

                                 Nhà văn Nguyễn Hiếu

Thứ Bảy, 18 tháng 8, 2018

Hai nhà thơ tranh luận SEN và SÚNG

HAI NHÀ THƠ TRANH LUẬN

Trong hình ảnh có thể có: thực vật, ngoài trời, nước và thiên nhiên 
Đây là lá sen chứ không phải lá súng!
 

Nhà thơ Nguyễn Hoàng Sơn viết :
Đầu tiên là lá nổi
Thả diều lên mặt ao

Búp non xuyên thủng nước
Nụ sen hồng nhô sau

( Hoa sen).
Nhà thơ Trần Mạnh Hảo bắt bẻ rằng Nguyễn Hoàng Sơn "nhầm sen với súng".
Thật ra, có lẽ vì đang bực do bị nhà thơ Nguyễn Hoàng Sơn chê những bài phê bình thơ của mình, hoặc giả Trần Mạnh Hảo cũng chưa có dịp quan sát lá sen non nên phê lấy được. Thực tế, ban đầu lá sen non nổi trên mặt nước không khác gì lá súng. Rồi sau, mới có những cuộng sen cứng, lá mới vượt lên khỏi mặt nước. Khi đó  sẽ có hai loại lá, nhưng loại lá cuộng mềm ít, chỉ lơ thơ bên rìa. Chủ yếu là lá  cuống cứng vươn khỏi mặt nước.

 Trong Chinh phụ ngâm có câu :
Thử tính lại diễn khơi ngày ấy
Tiền sen này đã nảy là ba

Lá sen non nổi trên mặt nước như hình đồng tiền tròn, nên mới gọi là "tiền sen".
Như vậy, hai ông nhà thơ đều ở nông thôn, thế nhưng chỉ có một ông đúng vì quan sát cây sen kĩ!
Trong hình ảnh có thể có: thực vật, ngoài trời, nước và thiên nhiên

Chùm thơ của Nguyễn Hoàng Sơn



 
Nguyễn Hoàng Sơn



Sự tích mùa thu



Thuở sinh ra trời đất

Vốn chỉ có hai mùa:

Hôm trước mưa, nắng gắt

Hôm sau liền lạnh khô!



Cây là loài khổ nhất

Đương lá vòm sum suê

Qua một đêm rụng sạch

Cành khẳng khiu- Rét về!



Cây phải nhờ đến gió

Gửi lá thư kêu nài

Thương tình cây khốn khó

Ông trời bèn…sửa sai:



Thêm một mùa thật ngắn

Nhưng đẹp nhất trong năm

Chưa rét nhưng không nóng

Trời xanh, còn thêm trăng!



Ấy là mùa tuyệt diệu

Cho lá kịp thay màu

Chim về nam bay dẻo

Ngẩn ngơ người nhớ nhau…



Thêm điều này bí mật

Sao lại gọi mùa thu?

Vì người ta đọc chệch

Mùa thu từ…mùa Thơ!



Dậy sớm



Đồng phục đã chỉnh tề

Ôm cặp ngồi chờ bạn

Tháng giêng còn rét đậm

Da mặt buồn tê tê…


                     Nhà thơ Nguyễn Hoàng Sơn

Thứ Sáu, 17 tháng 8, 2018

KỈ NIỆM VỚI CÁC NỮ SINH VIÊN VIỆT BẮC



KỈ NIỆM VỚI CÁC NỮ SINH VIÊN VIỆT BẮC
        
Hôm qua họp Hội đồng PBLL VHNT TW, có nói đến chuyện dạy văn trong trường đại học, thị chợt nhớ đến chuyện thời sinh viên của mình và các thầy trong Khoa Ngữ văn ở trường Đại học.
1. Năm học thứ 4, thị bảo vệ khóa luận nghiên cứu về tác phẩm của Nam Cao, thuộc phần Văn học Việt Nam hiện đại. Hôm đó, có khá đủ các thầy ở nhiều bộ môn trong Hội đồng phản biện, trong đó, có thầy Vu Nho, dạy môn Giáo học pháp. Thị bị các thầy “quay” nhiều câu hỏi nhất trong số mấy bạn cùng bảo vệ. (Hồi ấy, một khóa chỉ có mấy sinh viên được làm khóa luận, vì phải đạt tiêu chuẩn về điểm trong suốt 4 năm. Không biết giờ còn lệ đó không?)
Có 7 câu, các câu hỏi khác thì là “tép”, riêng câu của thầy Vũ Nho khiến thị “nhớ lâu thù dai” đến tận giờ: “Đến tôi còn phải gọi con trai Nam Cao là anh, mà cô lại gọi Nam Cao là “anh”? Vì nếu còn sống, cụ cũng đã gần 70 tuổi rồi?”(hồi ấy, thầy mới đi nghiên cứu sinh ở Nga về, nên tiếng nói oách xà lách lắm) :D :D :D
Thị, đầy lo lắng, nhưng cũng nở nụ cười cầu tài và giải thích: Vì cuộc đời Nam Cao dừng lại khi mới ở tuổi ngoài 30, nên trong trái tim mọi người, Nam Cao vẫn mãi còn trẻ. Gọi Nam Cao bằng “anh”, là muốn nói rằng, nhà văn vẫn trẻ mãi trong lòng bạn đọc!
Nhưng, có vẻ, câu trả lời chưa làm thầy Vũ Nho kính mến thỏa lòng, nên thầy cứ cười cười rất chi là … nhạo.
Hôm sau, thầy trò lại gặp nhau ở Hội nghị sinh viên tiên tiến. Vừa thấy thị, thầy đã cười trêu, như để cho bõ sự chưa vừa lòng từ hôm trước: “Dám gọi Nam Cao bằng “anh” mới kinh chứ!”
Thị, dù bất ngờ khi thấy thầy vẫn chưa “buông tha” vụ dùng đại từ nhân xưng với Nam Cao, nhưng không còn áp lực của buổi bảo vệ khóa luận nữa, nên mạnh dạn cười hỏi lại: “Thế em hỏi thầy, thầy gọi chị Võ Thị Sáu bằng gì?” Lần này, chắc thật sự hài lòng với câu trả lời của trò, nên thầy cười thật tươi: “Tôi thua 1-0 nhé!”
Có lẽ, không mấy ông thầy dám thừa nhận trước trò như thế. Thỉnh thoảng gặp thầy, 2 thầy trò vẫn nhắc lại câu chuyện rất vui này.

2. Hồi năm thứ 2, trong giờ Ngôn ngữ, GS. Nguyễn Minh Thuyết giảng: “Từ “rất” không bao giờ đi với động từ! Nhưng tối đó, thầy có việc xuống ký túc xá và kể chuyện về cậu con trai nhỏ rồi bảo “cô giáo RẤT KHEN”. Thị hỏi lại: “Sao sáng nay thầy giảng từ “rất” không đi được với động từ, mà câu này vẫn đúng nghĩa ạ?” GS. Nguyễn Minh Thuyết cười bối rối vì bất ngờ, rồi giải thích: “À, chỉ trong trường hợp này thôi! Vì có những ngoại lệ!”

Bài thơ THÊM MỘT của Trần Hòa Bình với lời bình Vũ Nho



  


THÊM MỘT

 TRẦN HÒA BÌNH

Thêm một chiếc lá rụng
Thế là thành mùa thu
Thêm một tiếng chim gù
Thành ban mai tinh khiết...
Dĩ nhiên là tôi biết
Thêm một -  lắm điều hay
Nhưng mà tôi cũng biết
Thêm một -  phiền toái thay
Thêm một lời dại dột
Tức thì em bỏ đi
Nhưng thêm chút lầm lì
Thế nào em cũng khóc
Thêm một người thứ ba
Chuyện tình đâm dang dở
Cứ thêm một lời hứa
Lại một lần khả nghi !
Nhận thêm một thiếp cưới
Thấy mình lẻ loi hơn
Thêm một đêm trăng tròn
Lại thấy mình đang khuyết...
Dĩ nhiên là tôi biết
Thêm một - lắm điều hay...
1985

Lời bình của Vũ Nho
Người ta thường quan niệm triết học ấy là công việc của trí tuệ, còn thơ là công việc của trái tim. Cũng có những vần thơ mang tính chất triết học, nhưng phần nhiều là triết lý, chứ ít khi đi vào các phạm trù và các quy luật cơ bản, vốn là mảnh đất riêng của môn triết.
Tác giả trẻ Trần Hoà Bình làm thơ, anh không hề nghĩ là mình viết triết, anh cũng không có cả ý định triết lí nữa. Nhưng chính sự không để ý ấy đã làm cho thơ của anh là thơ đích thực và cũng là triết học đích thực chứ không phải "có màu sắc triết học" do người viết cố ý nhuộm vào.
Khổ thơ đầu của "Thêm một" tự nó là một sự cảm nhận rất tinh tế về thiên nhiên, nhưng nếu từ góc độ triết học thì bốn câu thơ ấy là quy luật lượng đổi chất đổi được trình bày hết sức sinh động và cụ thể đến mức có thể cân đong đo đếm được... Mà tuy cân đong đo đếm nhưng lại vẫn cứ mơ hồ, cứ trừu tượng. Và do đó triết đấy mà vẫn đầy chất thơ và trước hết là thơ : 
Thêm một chiếc lá rụng
Thế là thành mùa thu
Thêm một tiếng chim gù
Thành ban mai tinh khiết...

Thứ Năm, 16 tháng 8, 2018

Một kỷ niệm với nhà thơ, nhà báo Trần Hòa Bình

Mai An Nguyễn Anh Tuấn/ NGƯỜI THỨC QUA CUỘC ĐỜI NHÌN TÌNH YÊU / Một kỷ niệm với nhà thơ, nhà báo Trần Hòa Bình

Mai An Nguyễn Anh Tuấn
NGƯỜI THỨC QUA CUỘC ĐỜI NHÌN TÌNH YÊU
Một kỷ niệm với nhà thơ, nhà báo Trần Hòa Bình

 Thị trấn Xuân Hòa - Vĩnh Phúc hơn hai mươi năm trước...
      Tối mịt, sau khi ăn uống quấy quá cho xong tại quán cơm bình dân, tôi và Trần Hòa Bình đang định quay lên căn phòng tập thể của Bình ở Đại học Sư phạm Hà Nội II, thì Bình bảo: "Tôi với ông dạo quanh thị trấn đi?"
      Hồi ấy, chỉ cần ra khỏi khu vực của trường ĐHSP là khung cảnh vắng ngắt, ao chuôm đầm lầy ngổn ngang. Chúng tôi lang thang trong đêm vắng. Chỉ có tiếng côn trùng, ếch nhái hân hoan chào đón những bước chân lãng du...
      Thời đó, Trần Hòa Bình còn là một thầy giáo ngành sư phạm. Thỉnh thoảng, tôi lại phóng xe lên Xuân Hòa với anh, những hôm anh có giờ dạy ở trường. Quang cảnh tịch mịch của thị trấn nghèo không xa lạ với chúng tôi. Nhưng lần nào chúng tôi cũng đều tìm thấy thêm một điều gì đó thi vị, thân thương đối với hai kẻ cô đơn, hạnh phúc gia đình trắc trở... Đi mãi lên gần phía hồ Đại Lải, một cơn mưa giông bất chợt ào xuống, chúng tôi chạy vội trú chân trong một quán lá sơ sài ven đường. Hai đứa rét run, im lặng nhìn mưa đêm, âm thầm theo đuổi những nỗi niềm run rẩy mơ hồ của cõi đời phù du...

“MỘT RẺO CHIỀU” THƠ CA DAO NT, BỨC TRANH ĐẸP LỒNG TRONG CHIA LY BUỒN




“MỘT RẺO CHIỀU” THƠ CA DAO NT, BỨC TRANH ĐẸP LỒNG TRONG CHIA LY BUỒN 

                                                            Châu Thạch



Đọc “Tôi: chiếc lá/ Em: chiếc lá/ Bạn bè: từng chiếc lá/ Một khoảnh rừng đã xanh trong nhau” ta như lập tức thấy trước mắt một bức tranh đẹp và sống động. Mỗi linh hồn con người là một chiếc lá xanh thắm và mỗi chiếc lá đại diện cho một linh hồn con người trong khoảnh rừng xanh thắm ấy là hình ảnh của sự sống bình an, hạnh phúc, êm đềm và quyến luyến biết bao.

Những câu thơ  trên đây ngắn gọn, thật là bình dị, bình dị đến độ tưởng không phải là thơ nhưng ngược lại nó là “vô thi”, nghĩa là ở trình độ làm thơ không còn bị gò bó bởi luật làm thơ nữa. Nhà thơ vừa dùng phương pháp tưởng tượng người thành lá, vừa nhân cách hóa lá thành người, khiến cho sự suy nghĩ tưởng như ngộ nghĩnh của một em bé lại phát họa một góc thiên đường đầy sự thân ái trong cuộc sống. Câu thơ “một khoảnh rừng đã xanh trong nhau” với cụm từ “xanh trong nhau” hình dung hoàn toàn sự hài hòa, sự đồng cảm của mỗi cá nhân sống trong xã hội đó. Tuy thế, nếu những câu thơ trên không có những câu thơ dưới đây chắp đôi cánh cho nó, thì nó hoàn toàn không thể bay lên cao được:



                  Và thế đó, gió về ru ta hát

                  Vầng trăng non ngả ngớn lướt qua đầu



Hình ảnh lá và rừng tuy có đẹp nhưng vẫn khô. Sự sống của lá và rừng trở nên đầy ý nghĩa, đầy thi vị khi “gió về ru ta hát” và khi có “Vầng trăng non ngả ngớn lướt qua đầu”. Hai câu thơ đã mô tả cái xã hội có tôi, có em và bạn bè hoàn toàn trong cái nhìn thẩm mỹ của tác giả, vừa văn hóa với ngọn gió đưa về, vừa lạc thú bởi tiếng hát và vừa nên thơ bởi trăng ngả ngớn ở trên đầu.