Thứ Hai, ngày 03 tháng 8 năm 2015

THƯ VIỆN CŨ





Thư viện cũ
  (Tản văn)
                                
                                   Nguyễn Thị Lan
                                      Thân yêu tặng thư viện tỉnh Hải Dương

Bắt đầu từ ngày 4/9/2012, thư viện tỉnh Hải Dương chuyển ra địa điểm mới. Với diện tích đất 8000 mét vuông, diện tích sàn 8500 mét vuông, tòa nhà năm tầng kiến trúc theo lối tân cổ điển của Pháp này hiện nay là một thư viện cấp tỉnh lớn nhất khu vực đồng bằng Bắc Bộ. Công trình văn hóa này là niềm tự hào của người dân xứ Đông.
          Tuy nhiên với nhiều thế hệ độc giả, thư viện cũ vẫn là một địa chỉ văn hóa, một “ người bạn” không thể nào quên. Bài viết của tác giả với nhiều hoài niệm như một lời giã biệt với “cố nhân” đó.


 
          Bây giờ thì cái thư viện nhỏ, xinh xắn ở số nhà 12 phố Nguyễn Du ấy đã và mãi mãi trở thành thư viện cũ, thư viện xưa, thư viện của ký ức. Vào một ngày đầu thu 2012, thư viện tỉnh quê tôi “chuyển nhà” chấm dứt hơn 50 năm tồn tại và phát triển của nó  ở cái phố nhỏ này. Thời khắc đó trở thành một điểm nhìn thời gian đáng nhớ với tâm hồn, trái tim của biết bao thế hệ độc giả tỉnh Đông từng gắn bó với thư viện trong suốt nửa thế kỷ qua.
          Những độc giả từ xa xưa còn nhớ thư viện tỉnh Hải Dương được thành lập từ tháng 12 năm 1956 đến năm 1958 thì chuyển hẳn về “đóng đô” ở phố Nguyễn Du, một con phố cổ nhỏ nhắn, yên bình. Cơ ngơi đầu tiên của thư viện là ngôi nhà một tầng, kiến trúc kiểu Pháp rất đẹp và râm mát, nằm im lìm dưới vòm cây cổ thụ. Nghe nói  thời Pháp thuộc đây là một câu lạc bộ khiêu vũ của các quan chức người Việt. Trước nhà là cái sân rộng có trồng một cây quéo. Cũng như những phòng đọc, phòng mượn sách, cây quéo trở thành một kỷ niệm đặc biệt với những ai từng lui tới nơi đây. Cây to lớn, uy nghi. Thân cây xù xì mốc thếch theo năm tháng. Tán cây xòe rộng tỏa bóng mát xuống một khoảng sân. Theo những bậc cao niên của thành phố, cây quéo này đã được trồng trên một trăm năm. Cây trở thành biểu tượng của thời gian, là “chứng nhân” của một thời một đi không trở lại của thư viện tỉnh quê tôi.

Thứ Bảy, ngày 01 tháng 8 năm 2015

Chùm thơ NGUYỄN TRỌNG TAỌ trên VĂN MỚI





Nguyễn Trọng Tạo (sinh 1947) là nhà thơ, nhạc sĩ, nhà báo, họa sĩ vẽ bìa sách Việt Nam. Ông là tác giả của những tập thơ, trường ca như Đồng dao cho người lớn, Nương Thân, Thế giới không còn trăng, Con đường của những vì sao (Trường ca Đồng Lộc), những bài hát Làng Quan Họ quê tôi, Khúc hát sông quê, Đôi mắt đò ngang, tác giả Biểu tượng Ngày thơ Việt Nam, Cờ thơ... Ông từng là Trưởng ban biên tập báo Thơ thuộc Báo Văn Nghệ (Hội Nhà văn Việt Nam) (2003-2004).

* Tạp chí Văn Mới Trân trọng giới thiệu chùm thơ mới của Nhạc sĩ, nhà thơ tài danh Nguyễn Trọng Tạo











MÂY MẶC YẾM NÂU

      (Tặng người đẹp Thái Nhã Vân) 

Ngang qua làng anh mây mặc yếm nâu
Tuổi căng ngực nắng váy bay qua cầu
Rì rào đồng quê lúa non ngậm sữa
Mây dấu nụ cười chúm chím hoa ngâu

Mây qua đầm sâu sen nâng váy lĩnh
Trắng trắng hồng hồng thức miền yên tĩnh
Dải yếm nhiệm mầu buộc trái tim anh
Cái lúm đồng tiền chết đuối trời xanh

Rồi mây đi đâu? Qua miền ngà ngọc
Một tấm khăn nâu vấn tròn suối tóc
Một vòng tay gió ôm choàng lưng ong
Hai gót chân trần lội sóng sang sông

Anh nhìn đằng đông mặt trời đã tỏ
Mây qua đằng tây nhập vào thành phố
Xập xình xanh đỏ em thành nàng dâu
Anh nhớ thắt lòng mây mặc yếm nâu…



TỰ DƯNG

Cái thời xuân trẻ xa rồi
tự dưng trí nhớ trêu người mộng du
tự dưng xanh áo thầy tu
thịt da run rẩy chu du lá cành
tự dưng núi hoá thành tranh
sông thành gương sáng biển thành trời sâu
tự dưng đôi mắt mực Tầu
từ nơi xa thẳm lâu lâu lại nhìn
tự dưng gọi một tiếng Em
có người nghe được mà quên bật cười
tự dưng tôi lại nhìn tôi
thấy còn một nước mã hồi là hay
tự dưng hai mắt cay cay
thấy con chuồn ớt vụt bay về trời...








NHỮNG BÀI THƠ BỊ LỖI

CON MẮT VỚI TÌNH YÊU





                          Vũ Nho



Trong kho tàng ca dao chúng ta bắt gặp nhiều câu có liên quan đến miệng cười, đôi má lúm đồng tiền, mái tóc đuôi gà, chiếc yếm thắm, rồi cái nón thúng quai thao... Những câu ca dao mới đẹp làm sao:

- Mình về có nhớ ta chăng

Ta về ta nhớ hàm răng mình cười

- Răng đen nhưng nhức hạt dưa

Miệng cười tủm tỉm như chưa có chồng

 - Chẳng tham nhà ngói rung rinh

Tham về một nỗi anh xinh miệng cười

Tuy thế, những câu ca dao nói về con mắt có lẽ là nhiều nhất. Và những câu ca dao hay về con mắt cũng thật nhiều. Đó là điều dễ hiểu. Vì tục ngữ nói: "Giàu đôi con mắt".

Chúng ta ngày nay quan niệm: "Đôi mắt là cửa sổ của tâm hồn". Tất cả những màu sắc của thiên nhiên, của cây đời xanh tươi, và “sắc màu của tình cảm” đều tác động đến chúng ta qua "chiếc cửa sổ" độc đáo đó.

Con mắt được nói đến nhiều nhất là con mắt liên quan đến đời sống tình cảm của con người, liên quan đến tình yêu lứa đôi. Những câu ca dao dưới đây tuy không nói về con mắt nhưng chính là nói về mắt, nói về "hoạt động nhìn" của người đang yêu:

TS BÀN TIẾN TÂN NHẬP TỊCH HÀ NỘI

TS BÀN TIẾN TÂN NHẬP  TỊCH HÀ NỘI

Bạn  bè từ thuở sinh viên, rồi cùng là giảng viên khoa Ngữ Văn, ĐHSP Việt Bắc, cùng sang Nga làm nghiên cứu sinh, Bàn Tiến Tân với tôi có quá nhiều gắn bó và kỉ niệm. 21 năm trước Bàn Tiến Tân đột ngột ra đi. Bao lần lên công tác Thái Nguyên, tôi đều sang nhà thắp cho bạn nén nhang. Mùa thu năm nay, con trai trưởng của Bàn Tiến Tân là Thạc sĩ Bàn Tuấn Năng rước bát hương thờ bố về Hà Nội. Những bạn bè, học sinh và người quen cũ đang ở Hà Nội đến thắp nhang. Ghi lại vài hình ảnh.

                                                        Chiều 31/7, VN thắp hương cho bạn

                           Nhớ lại ngày xưa. Trái qua : Cô Vân ( vợ Bàn Tiến Tân), PGS TS Nghiêm Đình Vì, Vũ Nho, anh Khôi, Bàn Tuấn Năng

                                                       Uống chén rượu tưởng nhớ người xa


                        Trái qua : Hoàng Tuấn Cư, cô Vân, Vũ Nho, GS TS Nguyễn Ngọc Phú, GS TS Lộc Phương Thủy, PGS TS Hoàng Minh Lương,  Th. s. Bàn Tuấn Năng

                                       Phải qua : Cô Vân, Hùng ( chồng Quỳnh Giao), Bàn Quỳnh Giao

             Trái qua : Hoàng Tuấn Cư, bạn của Tuấn Năng, Lộc Phương Thủy và Quỳnh Giao

Thứ Sáu, ngày 31 tháng 7 năm 2015

CÁI TẨU THUỐC



                                                    

   
CÁI TẨU THUỐC

                                                                                                      Giang Ngạn

                                                                                                  Vũ Công Hoan dịch

          Tôi đến sở an dưỡng sĩ quan Hồng quân, phỏng vấn lấy tài liệu, gặp hỏi lão anh hùng Tôn Chí Đông. Từ đáy lòng tôi tỏ lời kính chào lão, nhưng lão xua xua tay, cúi đầu hút thuốc, nói một cách hàm hồ:
-         Lão không phải anh hùng, lão là tội nhân. Lão đáng chết từ lâu rồi mới phải.

          Tôi hết sức ngạc nhiên, không biết nói gì hơn, nhìn vào cái tẩu thuốc lào lão đang ngậm. Cái nõ điếu kim loại to bằng cái ly nhỏ bị khói lửa hun đen lâu ngày, đã không còn nguyên sắc, chiếc cán tẩu bằng tre màu đỏ tím sáng bóng, xem ra giống như một thứ văn vật,khai quật lên từ đất.

Thứ Năm, ngày 30 tháng 7 năm 2015

36 TRIẾT TÌNH LỤC BÁT BỐN CÂU





36 TRIẾT TÌNH

LỤC BÁT BỐN CÂU

NGUYỄN VIỆT ANH*
I

1.     HẾT MÌNH

Dốc lòng cho đến cạn lòng,
Trải hồn tới cõi mênh mông dặm dài.
Hóa thân thành đóa sương mai,
Vượt thời gian, vút ra ngoài không gian…

2.     HỎI

Khơi trong, liệu chạm sóng trong?
Vén mù, có thoát triệu vòng vòng mù vây?
Gạn đục, nào thấy ngơ ngây?
Hay chồng cay đẳng, dạn dày…, nữa em?!

3.     SỚM MAI

Đập tan sạch bách vô tình!
Đập tan ráo trọi vô minh, vô thường!
Đập tan tành cả mình luôn!
Sớm mai, một ngọn xanh rờn… trồi lên.

4.     GIEO

Chim gieo tiếng giữa bầu không,
Hoa gieo xuân, cấy mặn nồng đầm hương.

Thứ Tư, ngày 29 tháng 7 năm 2015

KHÔNG GIAN XANH – TẬP THƠ ĐẦU CỦA NGƯỜI “XƯA NAY HIẾM”






KHÔNG GIAN XANH – TẬP THƠ ĐẦU CỦA NGƯỜI “XƯA NAY HIẾM”
        Đọc tập KHÔNG GIAN XANH của Tô Diệp, nhà xuất bản Hội nhà văn 2015

                                                         Vũ Nho

Chuyến về Kiến Xương thăm thuyền thơ của Phạm Thường Dân, chúng tôi may mắn được dự buổi tọa đàm của các thi hữu về tập KHÔNG GIAN XANH của tác giả Tô Diệp.  Có người viết thành bài như bác Đỗ Lâm Hà, chị Tâm Dung, bác Nguyễn Xuân Nhuận, nhiều người viết dàn ý, phát biểu miệng. Ở vào cái tuổi xưa nay hiếm ( tác giả sinh năm 1941), Tô Diệp mới xuất bản tập thơ đầu. Tập thơ chỉ 90 trang, nhưng có tới 126 bài, trong đó hơn 80 bài là thơ Đường. Trong số các bài thơ đường luật tôi chú ý đến bài Nhắn bạn, vì bài này được một số thi hữu nhắc, lại được bác Trần Đức Thái giới thiệu trên blogtiengviet.net.
          Thơ phú dăm câu thường thất vận
          Vần vè mươi chữ viết lông bông
Tô Diệp được các thi hữu đánh giá là cây thơ đường luật. Viết như thế vừa để đùa diễu mình, nhưng cũng cho thấy phải thế nào mới biết thơ mình “thất vận” chứ. Nhiều bài thơ trong tập thuộc loại thù tạc mừng thọ, mừng nhà mới, mừng gặp mặt. Đây là loại khó viết, khó hay. Nhưng nhờ sự hóm hỉnh, hài hước nên  một số bài vẫn có nét riêng thú vị. Chẳng hạn thơ gửi bạn thơ đã tám mươi:
          Mừng ông lên cụ vẫn còn xuân
          Tuần tiết đèn nhang được mấy lần
          Chắc ngó video chưa mỏi mắt
          Hẳn rờ đầu đĩa vẫn săn gân
          Trên chay dưới mặn nguồn tiên dược
          Trong tẩm ngoài xoa vị thuốc thần
                                 Gửi cụ Lương Tấn Tài
Hoặc đùa trêu bạn thơ nữ :
          Tớ chẳng lòng thòng chơi trống bỏi
          Cậu đừng núng nính dứ chùm nho
                             Gửi bạn Kim Oanh

Thứ Ba, ngày 28 tháng 7 năm 2015

CHÙM HOÀI NIỆM-THƠ 3 DÒNG






CHÙM HOÀI NIỆM-THƠ 3 DÒNG
               TRẦN TRUNG

1/Rễ đa
Chùa
Ôm Em xuống tóc.

2/Chuông buông
Gọi chiều
Tắt nắng...

3/Má đào
Trốn đi đâu ?
Đầy váy ngắn.

4/Chân vòng kiềng
Nhấp nhô
Phô...

5/Đỏ.Xanh.Vàng...
Nhênh nhang
Gọi thầm: Bồ kết !?

6/Cò bay
Đậu nơi đâu?
Chim ăn xác thối.

7 Ngói vẩy cá?
Rêu phong?
Ngất cao nhà bê tông!

              Hà Nội, 22/7/2015.

Thứ Hai, ngày 27 tháng 7 năm 2015

Vĩnh biệt cụ Hà Đức Lộ!

Cụ Hà Đức Lộ, phụ thân của bạn Hà Đức Lục, vì tuổi cao sức yếu, đã từ trần, hưởng thọ 94 tuổi. Sáng nay, 27 tháng Bảy, đông đảo bạn bè, thân hữu, bà con khối phố và một số giáo viên,  học sinh, trường Đoàn Thị Điểm đã tới nhà tang lễ Bệnh viện Bạch Mai để dự lễ tang và tiễn đưa cụ về cõi vĩnh hằng. Xin chia buồn sâu sắc với gia đình bạn Hà Đức Lục - Đàm Minh Thuận!
Cầu chúc cho anh linh cụ Lộ siêu thoát miền cực lạc!
vunhonb.blogspot.com

                                                                           Trên bảng của nhà tang lễ


                     Vòng hoa của  khoa Văn khóa 1, ĐHSP Việt Bắc và  các bạn học Hoàng Ngọc, Hoàng Thị Súy, Trần Trung, Lê Thanh Lâm, Đặng Tương Như, Vũ Nho, vợ chồng Lộc Phương Thủy viếng cụ


                                                                         Anh Hoàng Ngọc ghi sổ tang


                                                                              Các đoàn viếng

                                                                       Ban tổ chức đọc Điếu văn

Chủ Nhật, ngày 26 tháng 7 năm 2015

Bài “ Em” trong “Thơ tình Hà Nội”, NXB Trẻ 2009 , VÂN LONG




Bài “ Em” trong “Thơ tình Hà Nội”, NXB Trẻ 2009 -  

                                                   Vân Long


Nhà thơ Nghệ sĩ Violon Vân Long
Thơ tình yêu có được dư vang nhiều khi nhờ tâm thế những mối tình hụt hẫng. Trong tập, có nỗi vô vọng của một thi sĩ trải đời, được thể hiện khá cao tay bằng một bài thơ ngắn thi tại ngôn ngoại, gây ấn tượng chỉ trong 26 âm tiết: Em đã thả vào hồn tôi/ Một con rắn/ Một con mèo/ Một con chim chiền chiện hót/ Và nụ hôn đặt ở phía chân trời (Em -Nguyễn Đăng Luận). Tác giả làm thơ đã lâu, bài thơ này gây cho tôi một ngạc nhiên, vui mừng về bài thơ đột khởi sau những kiên trì trên dặm đường thơ. Anh tìm đến đích bằng sự kiệm lời mà câu thơ vẫn mềm...
                                                               
EM
Em đã thả vào hồn tôi
Một con rắn
Một con mèo
Một con chim chiền chiện hót
Và nụ hôn đặt ở phía chân trời
                                                                                    (Nguyễn Đăng Luận)
Thơ tình Hà Nội là một biển nước mênh mông. Người làm sách đã khéo quy tụ (và gạt bớt) cho vừa một không gian 100 bài thơ với 100 thi sĩ "quy tụ hầu hết các thế hệ làm thơ tại Hà Nội, dù còn sót không ít người". Hai điều ngỡ mâu thuẫn nhau mà vẫn chung sống được khi các anh dùng tiêu chí (một chiếc cần gạt êm ái) để những danh sĩ vắng mặt không có lý gì trách cứ: những tác giả đồng ý có mặt trong tập thơ này! (xin hiểu đơn giản là những tác giả có gửi bài). Nếu chọn bài theo nếp cũ, những tên tuổi của làng thơ Hà Nội có mặt trước đó, tập thơ hạn chế với con số 100 bài, sẽ còn rất ít chỗ cho các bạn trẻ, mà tình yêu là của tuổi trẻ, ít nhất độc giả cũng muốn biết ngôn ngữ tình yêu của tuổi trẻ hôm nay!
Tập thơ tuy vắng mặt một số nhà thơ rất Hà Nội... mà không cảm thấy thiếu hụt khi chất thơ Hà Nội đã được lan toả trong cả tập thơ, nhất là nó lại thực hiện cách Hà thành cả ngàn cây số!