Thứ Năm, ngày 08 tháng 12 năm 2016

Ngẩn ngơ với lời bình



                   
                                                             Nhà văn Nguyễn Hiếu
NGẨN NGƠ...  

                       

                      (Nguyên bản)                                                                                 

                                                                                      Nguyễn Hiếu



Ngẩn ngơ tôi chợt nhớ mình

Vì đâu chim sáo biến thành chim di

Gỉ gì gi chẳng là gì

Dọc ngang ai biết cái chi là tình

Sự đời chán hoét buồn tênh

Mênh mông rồi lại cứ mênh mông hoài…!

Thương đời hay lại thương ai

Rõ là đang một hoá hai bóng hình

Đau là ở chốn giá băng

                                Có người đem cả cuộc tình lừa nhau                                      



12/12/1998; Nguyễn Hiếu


                                                                  TS Đường Văn
* Bản đề nghị chỉnh sửa của ĐƯỜNG VĂN

  

CHỮ “TÌNH”  … CÁI CHI CHI!...



NGUYỄN HIẾU



Ngẩn ngơ, ta chợt nhớ mình,

Vì đâu chim sáo thình lình thành… di?

Gỉ gì gi?!..., chẳng là gì?!...

Xưa nay, ai biết cái chi là… tình?!



Sự đời: chán hoét, buồn tênh!

Mênh mông rồi lại cứ… mông mênh… hoài!...

Thương đời, hay trót thương ai?!

Rành rành, đang một hoá hai… bóng hình!



Đau này, gánh xuống u minh,

Có người đem cả cuộc tình… lừa nhau!



12/12/1998. NH

                                      

ĐẢO ĐIÊN,



RIÊNG MỘT CHỮ “ TÌNH”!



ĐƯỜNG VĂN



Dưới cảm quan của kẻ đọc muộn màng trong một chiều đông trở rét cuối năm, vẫn thấy đây là bài thơ hay: Hay không chỉ vì bị điệu lục bát như hát như ru ngọt ngào, ma mị cuốn lôi mà bởi thi cảm đắng đót, lắng sâu ý vị triết lý sự đời, khởi xuất bằng những hình tượng rất thơ và bắt nguồn trong sâu thẳm tục ngữ dân gian, được thức nhận và rung cảm từ khoảnh khắc ngẫu hứng, ngẫu nhiên tuồng như rất vu vơ nào đó!... Tất cả tụ lại thành trạng huống tâm lý – cảm hứng được định danh là ngẩn ngơ và tiêu lên nơi nhan đề mượn từ ca dao trữ tình giao duyên nổi tiếng của người Việt: Chữ “Tình” là cái chi chi?!...

Thứ Tư, ngày 07 tháng 12 năm 2016

Tổng kết năm 2016 của câu lạc bộ thơ Thanh Xuân

Tổng kết năm 2016 của câu lạc bộ thơ Thanh Xuân

Câu lạc bộ thơ Thanh Xuân là thành viên của Câu lạc bộ Văn Chương, Hội Nhà Văn Việt Nam. Hôm nay 7/12  CLB tiến hành tổng kết năm 2016 và giới thiệu tập thơ chào mừng 20 thành lập quận. Đến dự có TS Nguyễn Sĩ Đại, Phó chủ tịch Hội Nhà Văn Hà Nội; nhà thơ Bùi Việt Mỹ, Tổng biên tập báo Người Hà Nội, nhà thơ Nguyễn Thế Kiên, Phó chủ nhiệm CLB thơ lục bát Hà Nội; bà Lan Phương, Phó chủ nhiệm nhà văn hóa quận Thanh Xuân;  đại diện các câu lạc bộ thơ Hòa Bình, Cầu Giấy, Hai Bà Trưng... và toàn thể thành viên câu lạc bộ thơ quận Thanh Xuân. 
Một số hình ảnh VN ghi lại.

                             Văn nghệ chào mừng

                                         MC Thanh Hà
                                    Hình ảnh hoạt động 2016
                                     Ấn phẩm của CLB
                                     Đơn ca
                              Nhạc công kiêm thi sĩ Đoàn Trọng Thịnh

Thứ Ba, ngày 06 tháng 12 năm 2016

TIẾU LÂM GABROVO 25 ( TIẾP)





TIẾU LÂM GABROVO 25 ( TIẾP)



LỜI KHUYÊN CỦA BỐ

Một ông Gabrovo đến Xophia thăm con trai đang là sinh viên. Anh này vội vã khoe:

-         Bố biết không? Hôm nay con tiết kiệm được 6 trăm leva đấy!

-         Giỏi lắm con ạ ! Thế con làm thế nào?

-         Sáng nay, con không đi tàu điện mà chạy bộ đuổi theo nó…

-    Ngốc quá! Cần phải chạy theo ta xi, thế thì sẽ tiết kiệm được nhiều hơn…



HÃY TỰ MUA LẤY

Từ một làng miền núi, đức linh mục đi vào Gabrovo. Sauk hi rẽ vào một cửa hiệu, ông ta gọi một con cá nục rán và một cốc rượu vang. Nhưng vì rằng lúc đó đang vào tuần chay, nên những người ở bàn bên cạnh đều nhìn thấy cá nục và them nhỏ dãi. Cuối cùng, một trong đám đàn ông lấy hết can đảm nói:

-         Thưa cha, linh mục của chúng con không cho chúng con ăn cá vào tuần chay!

-         Cả ta cũng không cho – Linh mục đáp – hãy tự mua lấy mà ăn!



THẤT VỌNG

Vợ chồng trẻ người Gabrovo chuẩn bị xây nhà. Một hôm, họ  dùng thìa gỗ ăn bữa trưa bằng món đậu hầm. Đúng lúc đó, ông bố vợ tới. Họ mời ông ngồi vào bàn, nhưng ông giận dữ bảo:

-         Nếu các người ăn đậu bằng thìa thì nhà sẽ rất lâu xong!

Nói rồi ông bỏ đi.



THANH TOÁN

-         Này, ông hàng xóm, ông đã lấy nước máy ở trụ nhà tôi cả năm nay. Hãy trả một nửa tiền đi!

-         Không đời nào! Đây, tôi đưa lại cho ông cái giếng nhà tôi, cả thùng nữa. Ông cứ lấy cho mình nước gấp đôi, tôi cũng không nói nửa lời…



CÁI BÓNG LÀ ĐỦ

Ông thợ cả người Gabrovo ngồi ăn trưa. Ông ta cầm chai dầu “hướng dương”, mở nút và bắt đầu “thấm” dầu vào miếng bánh mì.

Thợ phụ chìa miếng bánh mì của mình, ông ta gạt đi:

-         Cậu sẽ thấm dầu vào bánh mì khi thành thợ cả, còn bây giờ thì chỉ cái bóng chai cũng đủ!



CÁC BẰNG CHỨNG

-         Cho tôi 2 vé người lớn và một vé trẻ em! – Người Gabrovo nói với người bán vé.

-         Trẻ em thế nào? Con trai bác từ lâu đã không còn là trẻ em nữa, nó mặc quần bò rồi- Người bán vé nhận xét.

-         Được thôi, thế thì vé người lớn cho con trai tôi, còn vé trẻ em cho vợ tôi – cô ấy mặc quần soóc!



GIEO GÌ GẶT NẤY

Một thợ cả Gabrovo có chai vang và đồ nhắm. Ông ta luôn luôn nhòm ngó nó, liếc nhìn anh thợ phụ, nói:

-         Cậu thích vang không?...Ồ không, tôi thấy cậu không thích,… đành vậy!

Người thợ phụ im lặng, chỉ cười mát.

Cứ thế ngày qua ngày. Một hôm cần phải rèn cục sắt. Khi nó vừa  được lấy từ trong lò ra đặt lên đe, người thợ phụ giơ búa lên, nhưng anh ta không đập xuống thanh sắt rèn, mà nhại theo thợ cả:

          - Muốn một búa không?...Ồ không, tôi thấy rằng ông không thích…đành vậy!



KHÔNG BỎ SÓT THỨ GÌ

Một người miền núi ở ngoại ô Gabrovo vượt dãy Ban Căng đến miền nam Bungari mua bột mì. Vì ở vùng ông ta không trồng lúa mì.

-         Tôi sẽ cho ông bao nhiêu bột mì ông muốn, nếu như chúng ta cùng nhau trở thành người góp cổ phần! Người miền Nam nói với người miền núi, nghĩ rằng có thể chơi khăm anh ta.

-         Thế sao – Người góp cổ phần à? Nhưng mà tôi không có đất…

-         Nhưng ông lại có hai bàn tay. Tôi sẽ cung cấp đất cho ông. Ông hãy cày đất, gieo hạt, thu hoạch, tuốt luá…Sau đó chúng ta sẽ chia số gạo làm đôi…

-         Thế còn trấu? – Người miền núi ngắt lời.

-         Rơm cũng  chia đôi, ông một nửa, tôi một nửa…

-         Thế còn trấu? – Người miền núi lại ngắt lời.

-         Khoản trấu đó phần ông! – Anh miền Nam nổi cáu, sau khi hiểu rằng không thể chơi khăm được dân Gabrovo – Không, tôi với ông không thể trở thành những người góp cổ phần!



Vũ Nho dịch

Còn tiếp




Thứ Hai, ngày 05 tháng 12 năm 2016

Khẩu khí trào lộng của "ĐỒ NGHỆ" VƯƠNG TRỌNG



Khẩu khí trào lộng của
"ĐỒ NGHỆ" VƯƠNG TRỌNG

Trước hết xin nói rằng lời tự bạch: " Tôi yêu Đỗ Phủ hơn Lý Bạch, yêu Nguyễn Du hơn Hồ Xuân Hương, bởi Đỗ Phủ, Nguyễn Du ngoài tài thơ ra còn có trái tim lớn đau nỗi đau những cuộc đời bất hạnh. Thơ không phải là thứ sinh ra cho người đời chơi chữ, mà cốt để chuyển tải nỗi lòng. Bài thơ hay nhiều khi không còn thấy thơ đâu, mà chỉ thấy cuộc đời, tâm trạng và số phận" của Vương Trọng có thể coi là "hồn cốt" những bài thơ nổi tiếng của anh. Và cũng là sự lạ, bởi sau khi Vương Trọng viết "Bên mộ cụ Nguyễn Du" thì mộ Nguyễn Du nhanh chóng được trùng tu và trở thành một địa chỉ văn hoá, rồi chỉ ít lâu sau khi bài thơ "Lời thỉnh cầu ở nghĩa trang Đồng Lộc" của Vương Trọng được công bố thì hai cây bồ kết được trồng ngay ngắn cạnh tấm bia đá có khắc bài thơ ấy bên nơi an nghỉ vĩnh hằng của mười cô gái thanh niên xung phong ở ngã ba Đồng Lộc… Vậy nhưng anh nhà thơ cử nhân toán học luôn luôn dùng thơ để "chuyển tải nỗi lòng " này lại thường hay phân thân và lộ diện qua một hình hài khác mà bè bạn thân thiết vẫn gọi anh là "Đồ Nghệ".
Một lần rỗi việc tụ bạ cùng mấy ông bạn nối khố, tào lao chuyện trên trời dưới biển chán chê, loanh quanh thế nào mấy thằng tôi chuyển sang đề tài nịnh vợ. Một tay trong bọn cao hứng ngâm nga:" Trong nhà gì đẹp bằng em/ Mắt xanh mỏ đỏ lại chen nanh vàng/ Nanh vàng mỏ đỏ mắt xanh/ Gần chồng mà chẳng hôi tanh mùi chồng". Rồi hắn tỏ ra rất đắc ý cứ như mình là tác giả bài thơ này vậy. Tôi cũng nể hắn nhưng mãi về sau mới phát hiện ra đây là bài "Nịnh vợ" của "Đồ Nghệ" Vương Trọng! Chẳng là trong một buổi giao lưu với văn nghệ sĩ tỉnh nọ, gặp mấy cây bút trẻ xinh tươi, "Đồ Nghệ" liền trổ tài "nịnh đầm" bằng hai câu lục bát: Từ Cà Mau đến Lạng Sơn/ Gặp ai cũng thấy xinh hơn vợ mình. Ai dè hai câu này lọt tới tai "bà Đồ". Để nhanh chóng ngăn chặn một hậu quả xấu có thể xẩy ra, "Đồ Nghệ" lanh trí "mông má" mấy câu ca dao vốn đã quen thuộc với mọi người thành một bài thơ vừa "có nanh" vừa "có mỏ"lại vừa như một bản tự kiểm điểm bản thân khá nghiêm khắc."Bà Đồ" chỉ còn biết cười và hẳn lại nghĩ đến chuyện hôm trước cơm đã bày ra mà thằng cu bé vẫn còn ư ử mè nheo đòi ăn mì tôm,"Đồ Nghệ" cáu sườn quát luôn một bài thơ mỗi câu một kiểu:"Có cơm, có cá, có canh cua/Mày muốn moi mì mẹ mới mua/Bố buồn bực bảo: bây bài bướng/ Đáng đánh đòn đau, đếch đánh đùa!". Nghe bố quát bằng thơ,anh cu vội im thin thít. Ấy cũng là cái thời còn khó khăn, tủ lạnh,TV(ti vi) còn là của hiếm , nhà không có TV nên "Đồ Nghệ" buồn tình đặt luôn tên con chó mới nuôi trong nhà là Ti vi, và còn bảo nhà có ti vi màu hẳn hoi! Thi thoảng mấy bố con hắng giọng réo "Ti vi! Ti vi" là lập tức Ti vi tí tởn chạy ra, đuôi ngoáy tít."Đồ Nghệ" bèn chế tác bốn câu:"Nhà em nghèo chẳng có gì/ Đặt tên con chó Ti vi đỡ buồn/ Mai ngày em biết đi buôn/ Ti vi bán dẫn ở luôn trong nhà!"

Những bàn tay



        
    
NHỮNG BÀN TAY

                                       Trần Trung



Những bàn tay

Nắm chặt.

E vội vã

            Rời xa...

Trời chuyển chiều,

            Cũng gấp.

Ta nhìn sâu

             Vào Hoàng-Hôn-Mắt-Nhau...

              ***

Trong ánh vui vồi vội,

               Lại bất chợt-Chạnh buồn

                    Như tháng bảy

                             Trời đất dày mưa tuôn.

                 ***

Đã rồi...

           Trời quá đà sang đông

                    Rừng rực vàng hoa cho cải thành ngồng...

Trời quá đà sang đông

            Để lạnh giá và bội phần tiếc nuối

Bao giờ nắng lại hừng lên?

                 ***

Những bàn tay nắm chặt

Xen lẫn nỗi rưng rưng

Nghe...

Hoàng-Hôn-Mắt-Nhau

Nghe...

Hoàng hôn-Tóc bạc

                  ***

Những bàn tay ơi!

Bao giờ nắng lên!?



                 HÀ NỘI,14/11/2016.

Chủ Nhật, ngày 04 tháng 12 năm 2016

Liên hoan văn nghệ khu dân cư

 LIÊN HOAN VĂN NGHỆ KHU DÂN CƯ
 Chào mừng 20 năm thành lập quận Thanh Xuân và 35 năm phường Phương Liệt,tối 3/12, tại Học viện Quản lí Giáo dục đã có buổi liên hoan văn nghệ của liên cụm dân cư 9,10,11,12.  Nhà tôi thuộc cụm 11. Xem một số tiết mục và ghi lại hình ảnh ( không đầy đủ, vì còn bận xem đội tuyển Việt nam đá với Inđônêxia trên VTV6).

                                    Tiết mục Quan họ

                                        Người xem

                                                   MC chương trình
                                 Đơn ca nam bài " Đất nước "

                              Tốp ca các bạn học viên Lào đang học ở Học viện quản lí Giáo dục
                                          Người xem
                                        Tốp ca nữ
                                  Hợp ca nam nữ cụm 11

BẾ MẠC TRẠI SÁNG TÁC VŨNG TÀU - BỖNG NHIÊN LẠI MUỐN GỬI NẮNG VỀ QUÊ NHÀ…


  

Triệu Lam Châu



BẾ MẠC TRẠI SÁNG TÁC VŨNG TÀU -

BỖNG NHIÊN LẠI MUỐN GỬI NẮNG VỀ QUÊ NHÀ…



Hội Văn học nghệ thuật các dân tộc thiểu số Việt Nam đã tổ chức Trại sáng tác Vũng Tàu cho 25 anh em văn nghệ sĩ gồm các thể loại: Văn – Thơ – Nhạc – Hoạ - Nhiếp ảnh, từ ngày 19/11/2016 đến 30/11/2016.

Các văn nghệ sĩ kỳ này tham dự Trại sáng tác Vũng Tàu, đến từ các tỉnh: Hoà Bình, Lai Châu, Lào Cai, Cao Bằng, Lạng Sơn, Quảng Ninh, Thái Nguyên, Hà Nội, Thanh Hoá, Quảng Ngãi, Phú Yên, Kon Tum, Đăk Lắc, Ninh Thuận, Thành phố Hồ Chí Minh và Vũng Tàu.

Sáng 20/11 nhạc sĩ Nông Quốc Bình, Chủ tịch Hội Văn học nghệ thuật các dân tộc thiểu số Việt Nam và hoạ sĩ Trân Thái, Trưởng ban công tác hội viên của Hội cũng toàn thế anh em văn nghệ sĩ đã tổ chức Lễ khai mạc Trại sáng tác Vũng Tàu năm 2016 thật trang trọng.

Khách mời tham dự Lễ khai mạc gồm có: Ban giám đốc Nhà sáng tác Vũng Tàu, Đại diện Hội Văn nghệ Bà Rịa – Vũng Tàu, Đại diện Sở văn hoá, thể thao và du lịch Bà Rịa – Vũng Tàu, Đại diện Bộ tư lệnh cảnh sát biển vùng 3 (Của Bộ Quốc phòng).