Thứ Hai, 24 tháng 7, 2017

TRƯỚC GƯƠNG của Duy Khoát với lời bình





TRƯỚC GƯƠNG
            Duy Khoát



Trước gương nàng xõa mái đầu

Tay lần nhổ sợi tóc sâu cho mình

Bòng chiều buông xuống lặng thinh

Thời gian là gã bạc tình, tóc ơi!

                                                           Nhà thơ Duy Khoát



LỜI BÌNH CỦA DUY PHI

          ( Nhà thơ)



Hình ảnh người phụ nữ xõa mái đầu trước gương rất gợi.

Tôi bỗng dừng lại trước hai chữ tóc sâu. Từ điển ghi: Tóc sâu, tóc trắng hoặc nửa đên nửa trắng mọc lẻ tẻ trên đầu người còn trẻ…

Thở nhỏ tôi cũng thường nhổ giúp tóc sâu cho những bậc cao niên, nay nhổ hết, một vài ngày sau những sợi tóc sâu khác lại xuất hiện. Mới đầu tôi cứ nghĩ tóc sâu là do con sâu nó cắn giống như con sâu lúa cắn mà cây lúa bị vàng úa. Sau, tôi mới biết tóc sâu chỉ là những sợi tóc sớm bạc.

Chủ Nhật, 23 tháng 7, 2017

CHÙM THƠ NGUYỄN ĐÌNH THÁI






BA CƠM CHIỀU NHÀ TH M

Bữa cơm chiều cha con mới gặp nhau
Con tắm rồi, tóc loáng dầu than lò chợ
Khói mìn đắng lùa qua hơi thở
Mảnh vụn kíp lê rơi “cạch” xuống mâm cơm

Cháu nội lanh chanh ôm bố ghé môi thơm:
Bố lười tắm, má sao còn đen thế?
Ông vuốt tóc, ghé tai nói khẽ:
Bố tắm than, sạch lắm đấy, con ơi!

Mồ hôi đen lã chã giọt tuôn rơi
Hơi thở đen xuyên vỉa than triệu tuổi
Bụi than nghẹn, họng khê nồng giọng nói
Quầng mắt đen viền giống hội hóa trang

Làm ca ngày chẳng khác ca đêm
Khi ánh dương khuất sau vòm cửa gió
Ngực trai thắp một chấm đèn thợ mỏ
Ánh gương than rọi thẳm trái tim người

Bữa cơm chiều đầm ấm cha con tôi
Người thợ già nháp thơ trong đáy mắt
Câu mở đầu chính là câu thật nhất:
Trong tối lò sâu, đen nhánh những mặt trời.

19-4-2014


Nhặt được ở gương lò
một giọng cười đen nhánh
Nhặt lá răm lóng lánh

ánh mắt nào đằng xa

Thứ Bảy, 22 tháng 7, 2017

CẤM ĐỔ RÁC Ở ĐÂY




CẤM ĐỔ RÁC Ở ĐÂY
Truyện mini của Vương Mông
Nguyễn Ngọc Kiên dịch từ nguyên văn tiếng Trung Quốc
              Địa phương A và địa phương B triển khai cuộc thi vệ sinh; đặc biệt là khâu quét dọn rác. Cư dân của hai địa phương tốn  rất nhiều công sức. Ngày kiểm tra vệ sinh, hai địa phương không có một hạt bụi. Cờ đỏ tung bay phấp phới.
Để củng cố thành tích vệ sinh, người phụ trách địa phương A – gọi tắt là A trưởng, đến các nơi dán bố cáo: “Nơi đây nghiêm cấm đổ rác, ai vi phạm sẽ bị phạt nặng!” Kết quả là cư dân mang thùng rác quanh khu vực ba vòng mà không dám đổ, liền vứt rác lung tung. A trưởng tới đâu cũng bắt người xử phạt. Vì vậy người dân sau lúc trời tối đổ trộm, đêm khuya đổ trộm, trước lúc trời sáng đổ trộm. Kết quả là A trưởng vừa mệt vừa tức, lúng túng không làm gì được. Địa phương A khắp nơi đều là rác.
B trưởng tại một nơi dán thông báo: “Nơi đây có thể đổ rác!” Và sắp xếp tập trung thu gom rác ở khu vực đó. Kết quả ngoài sức tưởng tượng, ngoài điểm tập kết rác đã chỉ định, các nơi đều không còn rác.

Thứ Sáu, 21 tháng 7, 2017

CHÙM THƠ: SÓNG ĐÔI-ĐƯỢC MẤT



  

CHÙM THƠ: SÓNG ĐÔI-ĐƯỢC MẤT

                          
                    TRẦN TRUNG



1/SÓNG ĐÔI

Tiền-Tình

Sau trước

Sóng đôi.

Trọng-Khinh?

Con gió tơi bời cỏ hoa!

Hoa-Người

Chung thủy cùng Ta;

Kim tiền-nể trọng,

Tình là Xưa-Sau...



2/NHỚ

Cái-Bóng-Vương-Hương

            Lướt qua đời anh...

Ta ngước trông,

            Em-Thiên thần Cái-Đẹp.

Kẻ tình si-Anh, vội ôm lấy Bóng...

Chỉ làn hương

             Quanh quất

                          Bên thềm...



3/NÕN NÀ

Nõn nà là nõn nà ơi !

Người-Sen nà nõn giữa trời cao xanh...

Khiết tinh ngụ giữa lòng mình.

Mặc, đời vẩn đục

          Riêng lành-Ta nương.
                                                      Tác giả Trần Trung

Thứ Năm, 20 tháng 7, 2017

THƠ HOÀNG XUÂN TUYỂN, DÒNG CHẢY “TỰ DO” GIỮA HAI BỜ LỰA CHỌN





THƠ HOÀNG XUÂN TUYỂN, DÒNG CHẢY “TỰ DO” GIỮA HAI BỜ LỰA CHỌN

Trần Việt Hà


- Trích tuyển tập "THI NHÂN VIỆT NAM 1986-2016…")
Bàn về thơ hậu hiện đại Việt Nam đã có nhiều những bài viết công phu mang tính phổ quát, đánh giá cả diện lẫn điểm. Vì vậy, nếu ai đó cần một góc nhìn hàn lâm thì chắc chắn sẽ thất vọng khi đến với bài viết này. Bởi tôi nhận thấy, nhà văn, nhà thơ, nhà viết kịch luôn có những tầm nhìn, ý tưởng, tư tưởng và sự thực hành đi trước rất xa, trước khi các nhà lí luận nghiên cứu tổng hợp lại. Việc vận dụng lí luận để soi chiếu là cần thiết nhưng không phải là cách duy nhất. Muốn đồng hành với cảm xúc thăng hoa của người viết ở một thời điểm mà chỉ dùng lí trí, lí luận chạy sau để soi chiếu, thì khác gì dùng đèn soi từ đít xe mà bắt người khác nhận diện đoạn đường ngay sát phía trước và cái đầu mũi xe vậy. Bắt mạch cảm xúc bằng chính cảm xúc “lấy hồn ta để hiểu hồn người”, đó là cách tôi đến với tập thơ “Tự do” của Hoàng Xuân Tuyển vậy.
“Tự do nào! Tự do nào?
Tự do thét, tự do gào - tự do?”
…“Tự do! Nào tự do nào!
Tự ta chọn, tự mình trao cho mình.”
(Lục bát tự do)

                        Nhà thơ Hoàng Xuân Tuyền

Sang thế kỉ XXI, Việt Nam đã tiếp nhận nền thơ ca thế giới với biết bao nhiêu trào lưu, tha hồ mà lựa chọn, giống như trong một siêu thị văn hóa khổng lồ. Trong cái thời đại mà sự lẫn lộn và lo âu, hoài nghi trở thành tâm thế chủ đạo và sự bắt chước trở thành một hình thức phổ thông của nền văn hóa đại chúng thì sự phát triển đa dạng của văn chương nghệ thuật là tất yếuMột xu thế trăm hoa đua nở, trăm nhà đua tiếng vừa là cơ hội mở, vừa là thử thách cho các nghệ sĩ chân chính thời hậu đổi mới khi xác định trách nhiệm của thế hệ mình trong lịch sử văn học nước nhà. Cùng với nhiều nhà thơ đương đại, Hoàng Xuân Tuyển đã lựa chọn cho mình một tâm thế và phong cách tự do giữa hai xu hướng: truyền thống (với khái niệm: chỉnh, hay, đẹp, có hồn, rất thật…) và hiện đại nối dài (với khái niệm: tạp nham, hỗn độn, quái chiêu, rối mù… nhưng vui vẻ). Không mang tính nghịch dị hay phá phách, “Tự do” của Hoàng Xuân Tuyển chỉ nhẹ nhàng phản ứng lại những lề thói thơ đang gò bó nó mà vẫn gợi nên nhiều day dứt trăn trở thế sự khi ông khéo léo đẩy cả thơ và người đọc thơ vào lòng đời để cùng suy nghiệm.

Thứ Tư, 19 tháng 7, 2017

Gặp lửa, Hóa thân,...




CHÙM THƠ DUY KHOÁT

GẶP LỬA


Đừng tưởng mình cứng rắn

Không sợ chi trên đời

Có rắn được như đá

Gặp lửa cũng thành vôi




HÓA THÂN


Hóa thân vào tuổi trẻ

Ta lại viết thơ tình

Bạn đọc xong, cười bảo:

Vẫn còn yêu đến kinh




THỜI GIAN


Chừng nào còn có thể

Thì sao lại không yêu

Phiên chợ đời sắp vãn

Thời gian đâu còn nhiều




CỬA THIỀN

Gió bay mái tóc phai màu

Các nhà thơ phố rủ nhau đi chùa

Cửa thiền lốc cốc mõ khua

Vài đôi mắt vẫn bỏ bùa cho nhau

                                                                 Nhà thơ Duy Khoát


Thứ Ba, 18 tháng 7, 2017

Cặp nhân tình đất

  

 Cặp nhân tình đất

                                            
                                     Truyện ngắn của Nguyễn Hiếu





1.

        Ai tin thì đọc, không tin thì thôi.

        Chuyện nó là thế này. Trên cái đôn để góc nhà kề liền cái ti vi 48 in ở nhà một gia đình nọ có một đôi tượng nam nữ bằng đất khô cao chừng hơn 10 phân một chút. Cặp tượng này chắc đã có từ lâu lắm, nên màu đất đã đen xạm lại, nhưng khuôn mặt cà nam lẫn nữ vẫn lộ ra vẻ mãn nguyện, hài lòng. Mãi sau này, mới biết rằng. Gia đình nhà này, anh chồng tên Ly và cô vợ tên Lan. Vốn là người cùng làng. Hai người có tình ý với nhau từ hồi Ly còn là một thằng chăn bò. Nhà Lan cũng có bò nhưng người anh trai hơn cô một tuổi đã làm việc này.Thành ra Lan dù rất muốn chăn bò đành đảm nhiệm việc hái rau muống. Khi Ly 17 tuổi, Lan 15 thì vào một buổi lửng sáng, khi con bò vàng nhà Ly đang nhởn nhơ gặm cỏ bên cạnh con bò cái đen vá trắng, thi Ly đến bên bờ ruộng rau muống. Anh chàng cúi xuống vừa móc đất vừa nói bâng quơ :

-         Đất ở đây dẻo nhỉ ?

Lan ngẩng mặt lên, những chấm mồ hồi lóng lánh ánh trời ban mai. Bàn tay cô đang nắm chặt mớ rau vừa hái cũng bâng quơ nói:

-         Đất dẻo thì làm cái gì ?

-         Sẽ nặn hình một cặp trai gái.  

-         Sao phải nặn đôi ?

-         Để nó lấy nhau mà lại…yên …

Ly đang nói dở thì đám trẻ chăn trâu từ đâu xô lại hát vống lên “hai vợ chồng, chống vợ đài bẻ cành gai, gài lỗ đít…”. Ly ngẩng mặt lên trừng mắt nhìn đám bạn. Khuôn mặt Lan đỏ hắt lên như trái gấc chiêm chín bên hàng rào ruối xanh, lập tức cúi xuống, tay quờ ngọn rau muống…

- Anh đi đi, không chúng nó chế, ngượng lắm.

 Hôm sau, vừa thấy Lan đang định bước chân xuống ruộng rau thì anh chàng Ly nhìn trước nhìn sau chạy ào đến. Rút vội từ trong túi áo gụ ra một  tượng đất, Ly dúi vội vào tay Lan nói gấp gáp:

-         Cậu cầm thằng con trai này. Cất đi không chúng nó nhìn thấy.

-   Đứa con gái đâu ? Lan vừa lơ láo nhìn ra bãi chăn trâu vừa nói nhỏ lắp bắp:

-         Tớ giữ. Cho vào túi gài kim băng lại cho khỏi rơi.

-  Em nhớ rồi. Anh ra chăn bò đi, không có chúng nó lại …Nhanh lên em hãi hãi là…



2.

          Ai tin thì đọc tiếp. Không tin thì dừng.

          Ly và Lan thành vợ thành chồng. Bố mẹ Ly cho một mảnh đất trong vườn, ngay cạnh bờ ao có bụi tre nơi có đôi cuốc làm tổ. Hai vợ chồng Ly Lan, ra ở riêng. Một căn nhà tranh tuềnh toàng được bố mẹ, họ hàng và cả hàng xóm, làng giềng dựng lên. Cặp tượng đất được đặt trên nóc chạn bát. Hồi còn vợ chồng son, đi làm về là y như rằng Ly lôi cặp tượng xuống để trên mặt bàn, rồi quay đủ các hướng ngắm nghía, thấy vợ về là y như rằng thằng chồng tìm cớ hỏi:

-         Em xem anh nặn cặp này có giống vợ chồng mình không ?

-         Anh thì đẹp còn em thì xấu òm.

-         Xấu ở chỗ nào ?

-  Thì cặp môi tượng của em đấy ? Làm gì mà dầy xù xụ như đỉa trâu thế kia chứ .

Ly ngọ nguậy đầu nhấc tượng cô gái ra nhìn chăm chú, à lên một tiếng rồi bảo:

-  Ừ. Đúng rồi. Môi vợ mình gọn, thanh thế kia cơ mà.Thế thì anh phải lấy dao gọt bớt nó đi vậy.

Nghe chồng nói, Lan xua tay lia lịa :

-  Thôi, thôi. Nặn thế nào cứ để như thế, không có táy máy vào nhỡ vỡ một cái thì phí.

Ly gãi gãi đầu vẻ áy náy nhưng nghe vợ đặt tượng con gái đứng bên tượng chàng trai. Gã loe xoe đến bên cạnh vợ:

-   Ừ. Anh nhớ, cũng tại lúc đó bọn chúng nó đến, mà em lại cứ cúi mặt xuống thành thử anh không nhìn kĩ chứ không thì…Để anh xem cặp môi của vợ mình nào.

Lan lại xua xua tay đẩy chồng ra xa:

-  Thôi nỡm ạ, đừng có làm thế. Nhỡ ai nhìn thấy thì mang tiếng chết. Ban ngày ban mặt .

Đêm nào cũng thế, khi hai vợ chồng người đi nằm đã lâu. Đèn đã tắt Không gian chìm trong tiếng giun, dế, và tiếng kẽo kẹt của những thân tre cọ vào nhau. Lúc ánh trăng cuối đêm lọt qua khe hở mái tranh đậu trên mặt cô gái đất thì có tiếng nói.Thoạt đầu thì chỉ có một tiếng laò khào, sau đó to dần đủ hai giọng con gái, con trai phát ra từ đôi gái trai đất. Giọng con trai trầm khàn:

-         Em có thức không đấy ?

Tiếp liền là giọng con gái thanh thanh như chỉ chờ như thế

-         Em vẫn thức chờ anh đây. Đã là đất thì ngủ thế nào được ?

-         Em vẫn yêu anh chứ ?

-         Không yêu anh thì em đứng bên anh làm gì .

-         Anh không tin.

-         Sao lại không tin ? Giọng cô gái vẻ hờn dỗi.

-   Vì em là đất nên không đi được. Nếu đi được thì em đã bỏ đi tận đẩu tận đâu. Lúc đó lại quên anh ngay.

-         Em thề đây này…Giọng cô gái đã sụt sịt.

-  Mới lại người ta chỉ nặn có hai đứa, chứ nhỡ có thêm một người nữa, thì có khi em lại bỏ anh để đến với người ấy.

Giọng cô gái ướt sũng:

-    Đàn ông các anh hay ghen lắm. Còn đàn bà chúng em đã yêu ai chỉ biết có người ấy. Anh đừng nghi ngờ, tội em lắm, mà anh cũng chuốc sầu chuốc khổ vào thân mình…..

Một chút ngập ngừng rồi tiếng cô gái khóc hu hu.

-   Nếu anh không tin, em rơi khỏi nóc chạn này xuống đất cho vỡ tan tành ra. Lúc ấy anh biết lòng dạ em đối với anh thế nào.

-         Thôi anh xin, anh xin. Anh tin em rồi. Đừng, đừng...

-         Tin thật không ?

-  Thật mà. Anh thề. Nếu không, anh sẽ bị con chuột ăn vụng mỡ nó chạm vào, anh sẽ rơi xuống vỡ tan tành.

Giọng cô gái ầng ậc nước mắt:

-         Em tin, em tin rồi. Tránh xa con chuột ra. … Phỉ phui lời anh đi.
                                                            Nhà văn Nguyễn Hiếu