Thứ Bảy, 27 tháng 5, 2017

CHUYỆN NGỦ Truyện ngắn của Đặng Xuân Xuyến




CHUYỆN NGỦ
Truyện ngắn Đặng Xuân Xuyến
*
Vâng. Chuyện cũng lâu rồi. Ngày tôi còn bé lắm. Có lẽ bé hơn cu con nhà tôi bây giờ chừng ba, bốn tuổi. Ngày ấy, lứa chúng tôi tồ lắm, đâu khôn ranh như lũ trẻ bây giờ. Tôi là thằng được coi là ma ranh nhất nhóm nhưng vẫn nhiều ngù ngờ, vẫn tin con trai con gái nếu có tình cảm với nhau thì chỉ cần nắm tay nhau thôi là sẽ có em bé. Chả thế mà tối ấy, khi cái Kim trượt chân ngã xuống mương, tôi giơ tay kéo nó lên mà về nhà, cả đêm tôi mất ngủ. Tôi cứ lo ngay ngáy nhỡ cái Kim sinh em bé thì sao? Liệu tôi có bị bố đánh đòn vì tội tí tuổi đầu đã hư hỏng? Con Kim còn tệ hơn, cả đêm nó khóc vì sợ phải làm mẹ khi còn đang tuổi đến trường. Sáng sớm, nó đã chạy sang nhà tôi, thút thít bắt đền nếu nó sinh em bé thì tôi phải cưới nó làm vợ. Nó sợ mang tiếng chửa hoang lắm. Tôi cũng lo nhưng vẫn liều an ủi: - “Chắc không có em bé đâu vì tớ cầm tay cậu hờ lắm. Tớ thấy bảo phải nắm tay thật chặt thì mới sinh được em bé.”. Con Kim nghe vậy khóc rống lên: - “Chết rồi. Cậu nắm hờ nhưng tớ nắm chặt lắm. Không nắm chặt thì cậu kéo tớ lên thế nào được? Năm nay tớ mới mười hai tuổi rưỡi, làm mẹ thì xấu hổ lắm.”. Tôi thần người ra vì sợ. Rồi mắng nó: - “Tất cả là tại cậu. Tự dưng lại trượt chân ngã xuống mương làm tớ phải kéo lên. Tớ không biết đâu. Cậu sinh em bé thì kệ cậu. Tớ không biết.”. Con Kim càng rống lên khóc. Tôi càng bối rối. Thằng Chủ từ đâu xuất hiện, câu được câu chăng, nó hỏi: - “Ai sinh em bé? Thằng Thi hay cái Kim.”. Con Kim bảo: -“ Bắt đền Thi đấy. Tớ không biết đâu.”. Thằng Chủ hét toáng lên: - “Ối làng nước ơi thằng Thi làm cái Kim có em bé.”. Tôi vội bịt mồm Chủ lại, hét to: - “Thằng Chủ làm con Kim có em bé.”. Chủ trố mắt nhìn tôi, lắp bắp: - “Tớ á?”. Tôi bảo: - “.”. Chủ gặng: - “Thật không?”. Tôi bảo: - “Thật.”. Chủ đuỗn mặt ra: - “Bao giờ?”. Tôi nhìn Kim, cầu khẩn: - “Hôm nọ, Kim nhỉ?”. Kim gật đầu, mếu máo: - “Ừ. Hôm nọ.”. Chủ ngồi bệt xuống, thờ thẫn: - “Chết tớ rồi. Sao giờ tớ mới biết.”. Rồi đứng dậy, thất thểu vừa đi vừa lẩm bẩm: - “Kim làm Chủ có em bé rồi, làng nước ơi...” 

Khối đá khổng lồ bị chẻ đôi như thể được cắt bằng tia laser từ hơn 10.000 năm trước

Khối đá khổng lồ bị chẻ đôi như thể được cắt bằng tia laser từ hơn 10.000 năm trước

Trong sa mạc tại Ả Rập Saudi có một tảng đá khổng lồ, niên đại hơn 10.000 năm bị cắt đôi một cách đồng đều và nhẵn đến khó tin, giống như thể được cắt bằng tia laser của công nghệ hiện đại. Cho đến nay, đây là một trong những bí ẩn lớn nhất mà con người từng tìm thấy.


Tảng đá khiến các nhà khoa học đau đầu suốt nhiều năm qua do vết cắt quá ngọt và chuẩn từng milimet
. (Ảnh: Pinterest)

Nằm tại Ốc đảo Tamya ở Ả Rập Saudi là một tảng cự thạch bí ẩn khiến các nhà khoa học đau đầu suốt nhiều năm qua, và cho đến hiện tại vẫn chưa có lời giải đáp nào thỏa đáng về nguồn gốc của nó dù cho đã có rất nhiều tranh cãi và giả thuyết được đưa ra.

Tảng đá có tên Al-Naslaa, được Charles Huver phát hiện vào năm 1883. Như có thể thấy, khối đá cổ đại này bị cắt đôi thành hai nửa, mỗi nửa đứng trên một chân đế rất nhỏ, và không biết bằng cách nào chúng giữ được thăng bằng một cách đáng kinh ngạc sau chừng ấy thời gian, thậm chí không xê dịch một chút nào.

Khoảng cách giữa 2 khối đá từ trên xuống dưới đồng đều nhau một cách hoàn hảo. Chính vết cắt ngọt không tì vết ấy khiến người ta nghi ngờ rằng nó được cắt bằng tia laser hay một công nghệ nào đó vô cùng hiện đại.

Thứ Sáu, 26 tháng 5, 2017

LỜI TRẦN TÌNH CỦA SÔNG






LỜI TRẦN TÌNH CỦA SÔNG

         Em là một khúc sông quê,
Bao đời mưa nắng đi về người ơi!
         Đắp bồi ruộng mật, bờ xôi,
In vầng trăng tỏ, thuyền trôi lững lờ.
         Đêm thanh gió mát gọi thơ,
Bắc cầu dải yếm để chờ người ngoan…
         Ngờ đâu sâu mọt, dâm gian
Bày trò dự án mưu toan làm giầu.
         Đoạn này băm chặt chia nhau
Đoạn kia đấu giá lấp sau quy trình
          Đấy xây dựng cái binding
Đây chôn “cặn bã văn minh”thị thành.
          Hỡi người “khả úy hậu sanh”
Thấu chăng niềm nỗi trần tình của sông?

                                     ĐỒ CÓC

Thứ Năm, 25 tháng 5, 2017

TRÁCH NHIỆM CỦA NGƯỜI LÀM BỐ





TRÁCH NHIỆM CỦA NGƯỜI LÀM BỐ



                                                                                    Ngô Đạm Như

                                                                                   Vũ Công Hoan dịch



          - Gần đây con có chuyện gì mà buồn thỉu buồn thiu thế? Nói cho bố nghe được không? Để dằn vặt trong lòng sẽ sinh bệnh đấy con ạ!...

          - Ô, có việc gì đâu hả bố.

          - Con nên biết, bố rất quan tâm đến con, không có chuyện gì không thể nói...

          - Ồ, thế ư?

          - Nói với bố đi, bố thề sẽ giữ kín, không kể cho mẹ con., bố cũng cố gắng  

gíup con giải quyết.

          - Bố ạ, có người giúp chia lo giải sầu cũng tốt, nhưng bố không có cách nào guíp con giải quyết đâu. Chuyện lớn lắm, có một cô gái, cô ấy bảo, cô ấy đã có thai, đòi con phải chịu trách nhiệm với cô ấy!

          - Cái gì?-

          Cao Khánh Ân hình như bị một vật cứng trăm bảng đập lên đầu, mắt nẩy đom đóm.

          - Con, con bao nhiêu tuổi rồi, chuyên khoa năm thứ tư phải không?... Ôi, sớm quá nhỉ? Sao lại thế hả con, ông Trời của tôi ạ!

          - Thưa bố, bố lý tính một chút, sự việc đã xảy ra rồi, còn nữa, bố đừng căng thẳng, con vẫn chưa nói con phải chịu trách nhiệm cơ mà!

          Đại Thịnh nhún nhún vai nói.

         

          - Sao lại có thể đối mặt với  bạn gái  bằng thái độ như thế?

         

          Trong phút chốc ông Cao Khánh Ân trỗi dậy cảm giác chính nghĩa, thật muốn đánh cho cái thằng con chết tiệt linh tinh lang tang vaì gậy cho chết quách!

          - Vậy con có nên chịu trách nhiệm không hả bố?

          - Việc này…

         

          Ông Cao Khánh Ân lại đâm ra do dự. Ngay đến mặt “con dâu chuẩn”  ông cũng chưa được gặp, liệu có ra sức giúp cô ấy vào nhà được chăng?

         

          Ông ấp a ấp úng hỏi con trai.

          - Con có yêu nó không?   

          - Con không biết.

          - Thế con thích nó chứ?

          - Thích ư?  Thích tý chút bố ạ! - Đaị Thịnh nói - Cho nên con mới không kìm được mình, con không làm chủ được mình. Bố ơi, bố đã từng có cảm giác không làm chủ được bản thân bao giờ chưa? Giống như một con rối, bị một sợi dây vô hình  dắt đi, cho nên…
          - Bố ơi, cho nên bố thông cảm tha thứ cho con. Bố nói cho cho con biết, con nên làm thế nào? Con muốn chịu trách nhiệm, lại không muốn suốt đời bị trói buộc. Con không yêu cô ấy lắm, nhưng không chịu trách nhiệm, lại giống loài cầm thú đội mũ áo, đúng không bố?

          - Bố… bố  còn nghĩ xem đã… Ngày mai trước khi đi học bố sẽ trả lời con.
                  Nhà văn Vũ Công Hoan

Thứ Tư, 24 tháng 5, 2017

CHÙM THƠ GỬI MẸ





CHÙM THƠ GỬI MẸ

                           Trần Trung



1/KHÓC MẸ

                Kính gửi mẹ của con.

Giờ này

Ngơ ngác không gian

Không còn tiếng khóc lời than nữa rồi.

Một tuần...nhanh thế,

Mẹ ơi !

Con đang có mẹ

Hóa người bơ vơ.

Mưa dầm

cùng nỗi ngẩn ngơ

Để cho lạnh giá bây giờ

Tìm con...

Nén nhang con thắp trên ban

Mình con

Thức

Với canh tàn

Mẹ ơi.

Khóc thương chẳng thốt nên lời

Ngoài kia

Mưa

Vẫn cứ rơi

Vô tình.

Tay nâng tấm áo mẹ xanh

Ngỡ đang thấy mẹ

Nặng tình

Nhìn con.

Muốn kêu xé nát ngực luôn

Chỉ nghe

          Tiếng nấc

                    Thật buồn

                                Mẹ đi...



                          Nam Định-Đêm 27/2/1992.



Thứ Ba, 23 tháng 5, 2017

THƯ CUỐI NGÀY GỬI EM BRIGITE





Gửi vợ cũ hiện là phu nhân tân tổng thống Pháp
    
Nghe nói trong lúc bà Brigite Trogneux (tân đ nht phu nhơn Pháp) d l đăng quang cùng chng thì chng cũ ca bà đã sáng tác ra bài thơ này. Bài thơ tht hay và người dch cũng quá xut sc.
Mi quí v cùng thưởng thc.  :)

THƯ CUI NGÀY GI EM BRIGITE
(André-Louis Auzière – chng cũ ca em Brigite Trogneux.)

C
thế gii hi hp dõi theo nhng gì đang din ra ti đin Élysée
Anh ph
i đóng ca ngi mt mình trong ngôi nhà ngoi vi thành ph
V
y mà tiếng tivi vn c vang trong tng căn phòng nh
Ng
ười Pháp đang đón chào Macron – v tng thng tr trung nht trong lch s nước mình

Ch
c là em không còn tâm trí nào đ nghĩ đến anh
Cái tên André-Louis đã b
xóa rt lâu ri trong b nh
Nh
ưng anh không th quên Trogneux tóc vàng mt thu
Nh
ng thanh chocolate vùng Rua đâu du ngt bng nàng

Anh nh
li nhng bui chiu anh phi lang thang
Ch
y khp mi no đường Paris đ tìm cho con hp thuc
Ch
mười năm vi ba đa con có được
Ba đ
a con – minh chng cho tình yêu chúng ta – đp hơn c thiên thn

Anh không ng
chuyn bt đu t mt ngày em đòi li thân
R
i em nht quyết kêu anh ra tòa bng cái đơn li d
“Không th
c s hnh phúc” – em t nhiên nói thế
Cu
i cùng đành phi chiu em thôi

Vì anh bi
ết em đã tìm thy mt phương tri
C
như Newton bt ng tìm ra đnh lut qu táo rơi
Em ng
ngàng tìm ra mt chàng trai kém mình hai con giáp
Cũng ch
ng có gì bt thường (nht là nước Pháp)

Song gia đình c
a chúng ta
thì l
i ging như bao gia đình kia tt thy trên đi
Em đã có m
t mái nhà, mt mái m đó thôi
Dù ai đó cao siêu
Là Hoàng t
, là Nhà vua hay Chúa Tri đi na

Em nên nh
ch Thy Chung là muôn đi muôn thu
“Công chúa l
y thng bán than”, cũng theo nó lên rng
Có th
em đang mơ mt s nghip ly lng
T
ng thng vi Đ nht Phu nhân tâm đu ý hp

Hai m
t phát đi bác vang tri, em đng choáng ngp
Ti
ếng tr thơ khóc năm xưa mi đúng nghĩa gia đình
Th
t bun trong giây phút này ch anh nghĩ đến anh
Nh
ưng anh bng thy m lòng

Khi Sébastian, Lauren
ce, Tiphaini va nhn tin cho b
“Chúng con yêu b
ngàn ln. B hãy tin điu này b nh
Lát n
a, tan cuc ti đin Élysée, chúng con s v nhà
Cu
c sng s thc s bt đu vi bn b con ta…