Chủ Nhật, 17 tháng 11, 2019

Nghi vấn đạo văn VÔ TIỀN KHOÁNG HẬU

Hương Mai

06:51 (4 giờ trước)


tới PV, Giống, BAOTHANG_XUANXUYEN, Nhi, Nguyễn, nguyenxuanduong1940@gmail.com, Phạm, Thạch, Thanh, Pham, Phu, khoidinhbang@gmail.com, tôi, Ninh, Luong, VU, vandanviet, Duc, Tran, Trần, Nguyễn, Xuân, Van, the, Thuong, truongmanh16752@gmail.com, Mai, Muu, toaiduyhd@yahoo.com.vn, lenghinhdv@gmail.com, Phu, Lai, Tuyen
Cám ơn nhà thơ Đỗ Anh Tuyến nhé.
Mời cả nhà đọc bài của tác giả Trần Kiệm Đoàn về nhà thơ Nguyên Lạc ạ

NGHĨ VỀ MỘT NGHI VẤN ĐẠO VĂN
VÔ TIỀN KHOÁNG HẬU
*
LỜI PHI LỘ:
Dầu cụ Nguyễn Du có nghĩ ra cuộc đời Kiều thì cũng chẳng làm cho cụ nổi danh được nếu thơ cụ dỡ ẹt. Cụ nổi danh là nhờ thơ của cụ. Bây giờ dùng miệng lưởi gian xảo đạo của người ta làm của mình thì cũng chẳng làm cho cụ nổi danh thêm, vì cụ đã ngồi chỗ cao chót vót rồi. Thế nhưng con cháu mà lấy gia tài của người khác nói là của cha ông mình rồi cướp về cho mình là đồ vô lại, làm điếm nhục ông bà mình chớ có hay ho gì đâu.
Thương cho ai vì một chút háo danh mà quên cả điều phải trái.
Ngợm người muốn kiếm chút danh
Cảo thơm đem chém treo ngành mà chơi
Sử văn đã chép trăm đời
Nay đem đảo ngược bằng lời ngô nghê
Khuyên ai chớ có làm hề
Danh thì không đến, người chê kẻ cười.
(CHÂU THẠCH)

Thưa Anh Nguyên Lạc,
Là một thầy giáo dạy Văn chương Việt Nam nhiều năm ở quê nhà và dạy Xã Hội, Tâm Lý tại quê người, tôi cũng có nỗi uất ức như các anh khi bình giảng Truyện Kiều của cụ Nguyễn Du.
Khi nói đến các Đại Thi Hào lừng lẫy của nhân loại như Shakespeare, Dickinson, Poe, Homer, Tagore… thì người ta nghĩ ngay đến sự vĩ đại của nội dung tư tưởng và ngôn ngữ thi ca trong những tác phẩm bất hủ của người nghệ sĩ thiên tài. Nhưng khi chúng ta nhắc đến Thi hào Nguyễn Du của đất nước mình thì bỗng chững lại vì sự ám ảnh của “con ma” Thanh Tâm Tài Nhân được xem là tác giả gốc của Truyên Kiều. Bởi vậy, các anh đang hợp sức đánh động một “Nghi Án Văn Học Sử” bằng cách chứng minh rằng: Thanh Tâm Tài Nhân “ăn cắp văn - đạo văn” truyện Kiều của Nguyễn Du chứ không phải trường hợp ngược lại là Nguyễn Du đã dùng nội dung của Thanh Tâm Tài Nhân để sáng tác Đoạn Trường Tân Thanh.

TIẾU LÂM GABROVO 17 ( TIẾP)




TIẾU LÂM GABROVO 17 ( TIẾP)

Ở CHỢ
- Thím ơi, những quả trứng này không tươi, trong lòng chúng có lẽ có gà con rồi!
- Gà con- nếu đúng thế- hãy lấy không đi, tôi biếu đấy!

NGÀY LỄ
Người đàn bà Gabrovo hỏi chồng dùng nửa nào của quả trứng để cho vào nồi súp.
          - Hôm nay là ngày lễ - anh chồng đáp- Hãy dùng một nửa của một nửa thôi!

CÁO PHÓ KIỂU GABROVO
A.A.
Đã chết!

LỐI VÀO CHÍNH
Trong thời kì khủng hoảng, một chủ hiệu treo biển trước cửa hàng thông báo: “ Bán hết! Giá hạ 20%”. Để không lâm vào thế khó xử, hàng xóm của ông ta tuyên bố hạ giá 30%. Khi đó, anh chàng Gabrovo có cửa hàng nằm giữa hai nhà hàng trên treo tấm biển các tông : “ Đây là lối vào chính chỗ bán hạ giá!”

TÍNH CHI LI TẤT CẢ
Một người Gabrovo thuê hai thanh niên hái anh đào một ngày trong vườn. Đến tối, chủ nhà trả tiền cho một anh ít hơn.
          - Tại sao vậy? – Anh này không hài lòng hỏi.
- Tại vì anh bạn cùng làm khi hái quả luôn luôn huýt sáo, còn cậu thì im lặng!

NHẦM
Người gác rừng bắt được một anh Gabrovo chặt cây. Cần phải lập biên bản, nhưng anh kia thuyết phục không làm và hứa chiêu đãi một bữa. Người gác rừng đồng ý.
          Buổi chiều, ông ta đến chơi nhà anh Gabrovo. Họ ăn và uống đến tận nửa đêm. Cuối cùng, chủ nhà không chịu nổi:
          - Nghe đây, ông kiểm lâm, nếu lần sau ông bắt được – tốt hơn cả là cứ lập ngay biên bản!

HÀO HIỆP

Thứ Bảy, 16 tháng 11, 2019

CHÙM THƠ CHÀO MỪNG NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM




VŨ XUÂN QUẢN

CHÙM THƠ CHÀO MỪNG NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM 20 THÁNG 11

SÁCH TIẾNG VIỆT LỚP BỐN
Nâng niu quyển sách bìa hồng

Đượm mùi giấy mực thơm nồng trên tay



Ngôi trường rợp bóng hàng cây

Tùng tùng trống báo bay bay lá vàng

Nghiêm trang các lớp xếp hàng

Quốc ca trầm bổng vang vang dưới cờ



Mạ chiêm từng vạt xanh lơ

Mưa phùn gió bấc cánh cò run run

Mẹ em chân lấm tay bùn

Lội đồng cấy lúa mây đùn ven sông



Vườn đào lấp lánh nụ hồng

Lộc non mơn mởn mùa đông tan dần

Quê nhà mở hội du xuân

Cờ người vật võ quây quần đánh đu



Phượng đang thắp lửa đỏ lừ

Tiếng ve réo rắt ngân như kéo đàn

Hè chơi…xả láng tràn sang

Cặp cất vội vàng nhảy nhót khắp nơi…



NGƯỜI THẦY NAM ĐỊNH

Kính tặng:  Thầy Phạm Tiến và các Thầy, Cô giáo Trường cấp III Lý Tự Trọng Nam Trực, giai đoạn 1963-1966.


Giặc tan Thầy mới trở về

Lại say sưa với chính nghề Thầy yêu

Đứng trên bục giảng sớm chiều

Cuộc đời Thầy trải bao điều truân chuyên


                                                                        Nhà thơ Vũ Xuân Quản

Thứ Sáu, 15 tháng 11, 2019

Một sự khiên cưỡng trong giải thích đồng dao

Ý NGHĨA BÀI ĐỒNG DAO “CHI CHI CHÀNH CHÀNH”

Nguồn:
https://tintuc.vn/tuoi-tho-ai-cung-biet-chi-chi-chanh-chanh-nhung-co-ai-hieu-y-nghia-bai-dong-dao-nay-post1234544

Thuở thơ bé, chắc hẳn đã nhiều người từng chơi trò “Chi chi chành chành” và thuộc lòng bài đồng dao này nhưng lại không nhiều người biết được ý nghĩa thực sự của nó.

        


Ý NGHĨA BÀI ĐỒNG DAO “CHI CHI CHÀNH CHÀNH”

Sở dĩ vì sao ý nghĩa của bài đồng dao này không được nhiều người biết đến là do trong quá trình truyền miệng, “Chi chi chành chành” đã có có sự biến tấu về nội dung khá đa dạng và gần như hoàn toàn khác so với bản gốc.

Phiên bản mà có lẽ nhiều người từng nghe nhất là:

Chi chi chành chành
Cái đanh thổi lửa
Con ngựa chết trương
Ba vươn bú tí
Bắt dế đi tìm
Ù à ù ập

Hay một phiên bản khác vần điệu hơn:

Chi chi chành chành
Cái đanh thổi lửa
Con ngựa mất cương
Ma vương ngũ đế
Bắt dế đi tìm
Ù à ù ập

     

Thế nhưng cả hai phiên bản trên đều khác so với bản gốc. Theo giải thích của sách Kinh Thi Việt Nam của nhà văn Trương Tửu, bài vè này được ghi lại trong giai đoạn lịch sử những năm 1856-1888 khi đất nước ta rơi vào loạn lạc, bị giặc Pháp xâm lược, triều đình rối loạn. 

ĐỐI DIỆN


ĐỐI DIỆN
                    Đỗ Anh Tuyến
Ta vuốt mặt bóng đêm, dang tay che ánh mặt trời
ngày cũng như đêm rạo rực ngọn lửa trong lòng bỏng cháy
tiếng hát vang xa lảnh lót cất cao
hòa với gió ..
với mưa ..
với đất trời vang cùng nhịp thở 
vỡ tan những thăng trầm thời gian
ta gói mình trong tiếng cười thầm lặng
ai khóc ai cười bằng nuớc mắt
đối diện, đứa em song sinh nhìn thẳng vào mắt ta chợt khóc
giả dối ... vung cao đôi tay
xoảng ... tiếng gương vỡ ..
*
ĐỖ ANH TUYẾN
Địa chỉ: Khu Cộng Hòa, thị trấn Thanh Nê,
huyện Kiến Xương, tỉnh Thái Bình

Thứ Năm, 14 tháng 11, 2019

NGƯỜI THƠ NƯƠNG BÓNG MẸ CHA





NGƯỜI THƠ NƯƠNG BÓNG MẸ CHA 
                              Đọc Bóng mẹBóng cha của Hoàng Cẩm Nga, nhà xuất bản Hội Nhà Văn, 2019
                                                    Vũ Nho
        Dễ nhận thấy tác giả là người rất yêu quý mẹ. Có đến 9 bài thơ viết về mẹ với những kỉ niệm vui buồn của cuộc sống đầy vất vả, lo toan và hi sinh của người mẹ. Không phải vô cớ mà tác giả lấy tên cả tập thơ là “Bóng mẹ”. Bóng mẹ luôn trùm yêu thương lên tâm hồn người con gái hiếu thảo với mẹ cha cả khi thức lẫn khi đã chìm vào giấc ngủ:
                   Bóng mẹ phủ trùm những giấc mơ
                                      ( Bóng mẹ)
Người  mẹ ấy với những kỉ niệm nhớ đời luôn hiện diện trong trái tim, khối óc của người con. Tất cả những gì quen thuộc đều khôn nguôi nhắc về người mẹ :
          Đôi quang gánh nhắc con về quê cũ
          Áo tơi lá bảo con ngày mai mẹ ra đồng
          Những rảnh mạ tung tăng ngồi chồm hỗm
          Chờ mẹ về sau mộ cuối chiều đông
                             ( Bóng mẹ)
Mọi vật quen thuộc nhớ mẹ, ngươi phụ nữ tảo tần. Con mắt nhớ nhung của người con đã hình dung ra niềm thương nhớ ấy:
          Giàn trầu không nhớ mẹ bỗng dưng khô héo
          Cây ổi sau nhà nhớ mẹ không muốn trổ bông
          Con cá cờ dưới ao nhớ mẹ uể oải ngày đông
          Đàn gà con nhớ mẹ không buồn nhặt tấm
                    ( Ngày mai giỗ đầu mẹ).
Nỗi nhớ trùm lên không gian từ trên cao, xuống mặt đất và xuống dưới ao.

Thứ Tư, 13 tháng 11, 2019

TRAO ĐỔI VỚI NHÀ THƠ NGUYỄN VƯỢNG VỀ NGÔN NGỮ TRONG THI CA


TRAO ĐỔI VỚI NHÀ THƠ NGUYỄN VƯỢNG
VỀ NGÔN NGỮ TRONG THI CA
Nguyễn Xuân Dương
*
Mỗi nhà thơ thường có một trường ngôn ngữ cho thế giới thi ca của mình. Nếu ta cứ muốn đi đến tận cùng của nó thì quả là một điều không tưởng vì ngôn ngữ trong thi ca thường rất phi lí vì thế ta cứ phải gắng tìm cách tiếp cận để thấu hiểu và đôi khi phải mặc nhiên công nhận nó.
Tôi xin lấy ví dụ trong bài VỘI VÀNG nhà thơ Xuân Diệu đã viết:
“Tôi muốn tắt nắng đi
Cho màu đừng nhạt mất
Tôi muốn buộc gió lại
Cho hương đừng bay đi”
Nếu cứ chất vấn đến tận cùng thì xin hỏi nhà thơ Nguyễn Vượng có ai tắt được nắng và có ai buộc được gió không. Đó là điều không thể vì đó chỉ là khát vọng của thi nhân không muốn vạn vật trôi đi bởi vì thời gian của đời người là hữu hạn.
Nhà thơ Nguyễn Vượng có thắc mắc hai từ THẦM THĨ tôi đã dùng trong bài bình luận cho bài thơ HƯƠNG QUÊ của nhà thơ Đặng Xuân Xuyến.
HƯƠNG QUÊ

Hương cốm nhà bên duyềnh sang nhà hàng xóm
Cô bé thậm thò vắt ngang dải yếm
Níu bờ sông
Ơi ời “ra ngõ mà trông”
Vi vút gió đồng...

Ngẩn ngơ
giấc mơ
Níu đôi bờ bằng dải yếm
Chuốt tóc mềm làm gối chăn êm
Áo tứ thân trải lá lót nằm
Gom gió lại để chiều bớt rộng...

Thẩn thơ
Tiếng mơ thầm thĩ
“Người ơi...
Người ơi...”
Dan díu lời thề
Ngõ quê líu quíu.
*.
Hà Nội, chiều 31.08.2017
ĐẶNG XUÂN XUYẾN
Xin được thưa rằng đó là hai từ tôi sử dụng lại của nhà thơ Giang Nam trong bài thơ TIẾNG NÓI VIỆT NAM:
"Đây tiếng nói Việt Nam! Đây Hà Nội"
Xa muôn trùng vẫn thầm thĩ bên tai!
Rút lại cách ngăn, đẩy lùi bóng tối
Thắp niềm tin cháy sáng giữa tim người”
Với văn cảnh của khổ thơ và toàn bài thơ nếu nhà thơ Giang Nam dùng hai từ THẦM THÌ thì không thể chấp nhận vì đài tiếng nói Việt Nam thì không thể thầm thì (thầm thì như trộm chia của). Mặt khác vì thời đó ở Miền Nam không thể nghe Đài tiếng nói Việt Nam tự do mà phải nghe lén nên âm thanh rất nhỏ vì thế chữ thầm thĩ nói được cái gần gũi ấm áp của tiếng nói Việt Nam.

Chủ Nhật, 10 tháng 11, 2019

LÀO CAI - SA PA – PHAN XI PĂNG... DU HÝ

LÀO CAI - SA PA – PHAN XI PĂNG... DU HÝ

                                            (Tứ bình tùy chọn một)

                         ĐƯỜNG VĂN


       Tặng ai chưa tới Sa Pa,
                                                                  với
người đã đến, nhưng mà... chưa Thơ?!

                       A

   TRÈO CHƠI CHÓP ĐỈNH

Trèo chơi chóp đỉnh vời hun hút
Hơn 3.000 thước, đạp mây ngàn.
Cáp treo chặng chặng, băng vun vút,
Lại leo bậc bậc, niệm bình an.

Phần phật trong sương, lá Quốc kỳ,
tung bay kiêu hãnh, dáng uy nghi.
Phan xi păng – nóc nhà nước Việt
và Đông Dương. Đời đời khắc ghi.

Tứ phía mù giăng – mưa lã chã,
Trưa mang mang, thiên đỉnh mịt mờ.
Bỗng giật mình: cận giờ tạm biệt.
Hưu nhàn, hưởng trọn giấc Tiên Thơ.

               B

LÊN NÚI HOÀNG LIÊN

Trèo lên đỉnh núi mù sương
Phan xi păng – nóc Đông Dương gọi mời.

Thứ Tư, 6 tháng 11, 2019

HẬU MỪNG RA MẮT

Thứ Bảy, 2 tháng 11, 2019

Chùm thơ Vũ Xuân Quản





Chùm thơ Vũ Xuân Quản

GIÓ THU
Thu sang gió vời vợi
Nghe rung rinh vườn cau
Hương thoảng thơm man mác
Bay đi đâu…về đâu…

Gió xanh hay màu nâu
Gió rộn ràng trẻ nhỉ
Mơn man gió xoa đầu
Gợi niềm mênh mông thế

Ước gì tách được gió
Ta chọn sợi tơ vương
Tiếng lòng níu vào gió
Đến với người yêu thương

Gió thu bay mơn mởn
Vê tròn hạt sương rơi
Gió thu đang buộc chặt
Tình yêu với cuộc đời

Vầng trăng thu giát ngọc
Hương thu thở mơ màng
Đất trời xanh…xanh thế!
Đón dịu dàng thu sang!


HUYỀN THOẠI HỒ NÚI CỐC

Mặt hồ ai miết phẳng như nhung
Mưa giăng tơ nhện chớm lạnh lùng
Vẳng nghe gió kể…
Buồn du khách
Diễm tình chàng Cốc với nàng Công


                                                                 Nhà thơ Vũ Xuân Quản