THƠ ĐỨC BÌNH

KHÓI TRẦM NGƯỢC GIÓ
Gửi THỨ , TÌNH
Thắp hương trên mộ cánh tay
Ta về tự viếng thân này của ta .
Biệt nhau !
Tay nhỉ ! Đã xa !
Năm mươi năm trước đã là của nhau .
Cõi người ngấm hết nỗi đau
Đứt lìa tay phải
vùi sâu đất rừng .
Trường Sơn đạn nổ bom rung
" Pháo đài bay " * đã ai từng nếm qua .
Nỗi này ta chụi riêng ta
thiếu tay lệch mãi
lệch ba bốn đời .
Khói trầm ngược gió chơi vơi
Gửi mồ liệt sỹ chưa nơi yên nằm .
Bảng vàng danh dự xa xăm
" danh " đâu đã thấy
" dự " trăm nỗi người .
Mai này cải táng thân tôi
Xương tàn một nắm lẻ đôi tay gầy !
ĐỨC BÌNH
* pháo đài bay MỸ mệnh danh máy bay ném bom rải thảm B52 .
NGỌN ĐÈN CANH KHUYA
Gửi THỨ , TÌNH
Tàn canh khản giọng : Tình ơi !
Mẹ mong ,
Mòn mỏi
mấy mươi năm tròn .
Chiều nay mới được đón con
Ẵm trong tay mẹ như còn bé thơ
Nắm xương bọc tấm vải cờ
Mẹ ngồi như tượng bên bờ nhân gian
Nén nhang đỏ cháy dần tàn
Ôm con .
Ôm chặt .
Lòng tan nát lòng !
Trắng tay. Đời thế là xong !
Mẹ đâu có ước được phong “Anh hùng “ !
Đèn khuya trước gió bập bùng
Mong về với đất ấm cùng bên con .
Còn bao bà mẹ héo mòn
Thức chờ , chờ mãi
đợi con chưa về !
Đất nâu chẳng lấm lời thề
Núi xương , sông máu nên quê hương này .
ĐỨC BÌNH
ĐÃ QUÁ MÙA CAU
Hôm nay mẹ với người dưng
Nắm tay nhau
bước ngập ngừng ngõ xưa
Ngõ này cưới mẹ ngày mưa
Vết lầy ai lội
như vừa mới qua
Dắt con Mẹ dẫn sang bà
Dang tay nội đón .
Mắt già lệ rơi !
Mẹ đi cho đũa có đôi
Vong hồn bố
quẩn quanh nơi chiến hào
Trường Sơn cây tưới máu đào
Làm sao về lại
lối nào gặp mưa ?
Ai hay cau đã qua mùa
Gặp trầu quá lứa
vẫn thừa vị cay .
Ngoài trời nổi gió heo may
Chia ly nào
cũng đong đầy chia ly !
ĐỨC BÌNH

Người gửi / điện thoại
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét