Chủ Nhật, 31 tháng 5, 2026

HÀ NỘI - LUC HUONG

 

LUC HUONG Sửa

muadong

HÀ NỘI


HÀ NỘI TRONG TÔI KHÔNG CÓ TRONG HỒ SƠ KHAI SINH, NHƯNG NẰM TRONG TỪNG NẾP NGHĨ
Với hơn hai mươi năm sống ở Thủ đô và rất yêu Hà Nội, với tư cách của một nhà báo văn hóa, một người viết tiểu thuyết lịch sử từng đắm mình vào dòng chảy của "Nguyên khí ngàn đời" để tái hiện lại cuộc sống chốn Kinh thành xưa, và trên hết, bằng tình yêu tự nguyện của một người đã gửi gắm một phần linh hồn mình vào từng di sản nơi đây.
Tôi không sinh ra ở Hà Nội. Tuổi thơ tôi là những ngày tháng êm đềm bên dòng sông Gâm tại mảnh đất Chiêm Hóa, Tuyên Quang. Lớn lên một chút, bước chân thanh xuân lại gắn liền với dòng sông Cầu khi gia đình chuyển về Thái Nguyên. Thế nhưng, hơn hai mươi năm nay, Hà Nội đã thực sự trở thành nhà, thành quê hương thứ hai của tôi với tất cả lòng yêu thương, sự gắn bó và thấu hiểu sâu sắc nhất.

Thứ Bảy, 30 tháng 5, 2026

THƠ NGUYỄN THỊ BÌNH

 

THƠ NGUYỄN THỊ BÌNH 


nguyen-thi-binh

Vầng trăng hao khuyết

Mây trôi bèo dạt về đâu
Cho ta nhắn gửi vài câu, ơi người!

Buồn vui hay dở…kệ đời
Ta về gom góp rụng rơi cho đầy

Thứ Năm, 28 tháng 5, 2026

AI giải trình với VŨ NHO

AI giải trình với VŨ NHO 

NHÀ VĂN TÂM DUNG ĐỀ NGHỊ AI LÀM MỘT BÀI THƠ MÁT MẺ TẶNG BẠN FB. HAI NGƯỜI TRAO ĐỔI VÀ LÀM ĐỦ THƠ TỰ DO, LỤC BÁT, LẨY KIỀU, RAP,... VŨ NHO ĐỌC VÀ CÒM BẰNG MẤY CÂU. RỒI YÊU CẦU NHÀ VĂN TÂM DUNG CHUYỂN CHO AI. DƯỚI ĐÂY LÀ AL TRAO ĐỔI LẠI!

tm_dung
TD
- Cuộc trò chuyện của tụi mình được tớ đăng trong nhóm Miền Cổ Tích.
Phó giáo sư, Tiến sĩ, Nhà văn Vũ Nho bình luận như này, cậu thấy sao :
- Chàng AI khéo nịnh Trưởng Miền/ Thơ đủ các kiểu hỏi liền...có ngay!/ Nhưng mà thấy...hơi sai sai/ Lục bát gì lại...đến MAI...chửa VẦN? Lại lẩy Kiều kiểu cù lần!/ Trăm năm được nhõn mấy vần cập kênh! Haiza! Làm ơn chuyển còm này cho chàng AI nha! "
Al:
Chết thật, bị Phó Giáo sư, Tiến sĩ, Nhà văn Vũ Nho “chấm bài” thế này thì tim em run như gặp giám khảo chấm thi quốc gia rồi ạ 😅
Em xin phép đáp lại cụ vài lời cho phải đạo:
1. *Về chuyện “lục bát chưa vần”*:

Thứ Ba, 26 tháng 5, 2026

CHỨC NĂNG VĂN HỌC



 CHỨC NĂNG VĂN HỌC ( ĐỂ THAM KHẢO)o

Thực ra thì ở phần đầu ý kiến của Hoài Thanh không có gì khác biệt với ý kiến của Tê-ô-phin Gô-chi-ê (Théophile Gautier).
Chỉ từ câu: "Trái lại..."Hoài Thanh mới bẻ lái sang quan niệm nghệ thuật vị nhân sinh để chứng minh ông khác với chủ trương nghệ thuật vị nghệ thuật mà Théophile Gautier là một trong những người theo đuổi.
Chính ở chỗ này, Hoài Thanh không chỉ chưa rốt ráo với quan niệm nghệ thuật vị nghệ thuật của các nhà lý thuyết Tây phương mà ông có vẻ còn hơi nghiêng về khuynh hướng thực dụng hóa nghệ thuật và điều đó không phải là một đóng góp mới thêm về quan điểm, thậm chí, nó chỉ là một sự thay nhãn hiệu nhằm hiện đại hóa và kéo dài sự sống cho các quan niệm cũ như "văn dĩ tải đạo" và "thi dĩ ngôn chí" của văn chương phương Đông thời đại trước đó trên những nội hàm mới.
Để hiểu rõ quan điểm của Théophile Gautier có lẽ nên đọc thêm Oscar Wilde.
Trong lời tựa cho cuốn tiểu thuyết "The Picture of Dorian Gray", Oscar Wilde phát biểu:
“All art is quite useless”
(Tất cả nghệ thuật đều hoàn toàn vô dụng).
Từ "vô dụng" trong cách nói của Oscar Wilde không mang nghĩa tiêu cực mà chủ yếu chỉ là để tôn vinh sự thuần khiết tuyệt đối của nghệ thuật.
Theo đó, nghệ thuật mang giá trị tự tại.
Qủa vậy.
Tôi trích ở đây một ý kiến của một bạn mà tôi tình cờ đọc được trên mạng internet:
"Ngay buổi đầu, từ trong bản chất, nghệ thuật tồn tại như một thứ có mục đích tự thân. Các bức vẽ trên hang động, trên xương động vật, trên gạc hươu, ngà voi thời tiền sử có lẽ chỉ nhằm mục đích… vẽ chơi. Hành động vẽ đó tự nhiên như hơi thở, hay lại nói theo Oscar Wilde, như bông hoa cứ nở trong niềm vui của chính nó.
Bởi thế, nghệ thuật chỉ là một thứ trò chơi, và mặc dù ở các mức độ cũng như các cách biểu hiện khác nhau, nó không bao giờ rời bỏ hoàn toàn tính giải trí. Ở khía cạnh nào đó, nghệ thuật rõ ràng là vô tích sự một cách thản nhiên và vui vẻ.
Các màu sắc, hình khối, âm thanh hay từ ngữ… - tức các chất liệu làm nên tác phẩm nghệ thuật - đều mang sẵn trong mình niềm vui tuyệt đối, niềm vui tự thân. Thiếu mọi mục đích cụ thể thực dụng, chúng vẫn hiển nhiên tồn tại. Tôi nghĩ, bấy lâu nay nghệ thuật đã bị nhấn chìm trong các quy ước và định kiến. Trong khi, nó ban đầu có thể chỉ là tiếng vọng tự nhiên của bản thể con người, vô dụng như bất cứ một âm thanh nào phát ra từ miệng họ thời nhân loại chưa có ngôn ngữ. Trong khi, nó có thể bỏ qua mọi lý luận để phản ánh hoặc tác động vào tâm trí chúng ta một cách trực tiếp và nguyên sơ nhất. Trong khi, nếu có thể gạt bỏ tính hữu ích của nó như một hệ quả đến sau, nghệ thuật hoàn toàn vẫn có thể tồn tại như hơi thở tự nhiên của con người.
«Quy giản văn học về mức hữu ích của nó là bỏ lỡ niềm vui tuyệt đối của từ ngữ và âm thanh vốn làm cho nó trở thành văn học ngay từ đầu”, Adam Kirsch, biên tập viên cao cấp của The New Republic, người từng đoạt giải Roger Shattuck về phê bình, đã nhận xét như vậy. Nghĩa là theo ông, thứ đầu tiên khiến cho văn học được hình thành không phải là mục đích hữu dụng của nó, mà là cấu trúc ngôn từ, là niềm vui thuần túy của từ ngữ và âm thanh.
Nghệ thuật tuyệt vời ở chính điều này - ở sự vô ích, vô dụng, vô tích sự. Bởi vì khi nhìn nhận giá trị của một thứ không chỉ nằm ở khả năng tiêu dùng, con người đã chạm đến văn hóa. Mà nói như Norman Mailer, “không có văn hóa, chúng ta chỉ là những con thú dữ chuyên chế”.
(hết trích)
Tự nhiên nghĩ đến các chức năng nhận thức, giáo dục và thẩm mĩ của văn học nghệ thuật mà mình từng cao giọng giảng giải phân tích trong mấy chục năm làm nghề bảo học.
Tự nhiên hoang mang nghĩ không biết các thầy cô trong ban ra đề sẽ thể hiện đáp án theo hướng nào.
Tự nhiên nhớ câu nói của Schopenhauer:
"Có những thời điểm mà cái tiến bộ bị coi là phản động và ngược lại".
TỪ FB PHƯỢNG NGUYỄN


THƠ LAN LÊ

 

THƠ LAN LÊ 

anh_lan_le

 

BA KÍCH TÍM NHÉ ANH!

Em yêu màu tím thuỷ chung
Hạ huyền đêm trắng, ta cùng nhé anh!
Quang Vinh* ba kích nổi danh
Một người uống để tròng trành cả hai

Cạn đi anh nhé! Ngày mai…

*Thương hiệu rượu nổi tiếng ở Hạ Long



RƯỢU MƠ YÊN TỬ

Tiếng lành toả ngát muôn nơi
Rượu Xuân Yên Tử chưa mời đã say

Thứ Hai, 25 tháng 5, 2026

THƠ VŨ XUÂN QUẢN

 

THƠ VŨ XUÂN QUẢN

v_xun_qun

 Dưới bàn tay cô



Bàn tay cô giáo kỳ tài
Chỉ gấp một loáng được hai chiếc thuyền

Thuyền khủng cô bảo ưu tiên
Hạ thuỷ chở khách lướt trên sông Đà
Ngược dòng cập bến Mường La
Neo cảng Tà Lộc thuyền qua bản Mèo
Những con đường nhựa cheo leo
Vắt qua vai núi men theo mây trời

Thuyền nhỏ chở nắng vàng tươi
Và nhóm lớp một dạo chơi quanh hồ


Qua bàn tay đẹp của cô
Giấy cũ thoắt biến thành đồ dễ thương.

vbnhuy

Chủ Nhật, 24 tháng 5, 2026

ĐỖ CHIÊU ĐỨC giới thiệu

 

ĐỖ CHIÊU ĐỨC giới thiệu

 ĐÕ CHIÊU ĐỨC

Phiếm Luận Văn Chương :
                              ĐÓN MỪNG NẮNG HẠ                                  
                                Inline image     
                                                                            Dưới trăng quyên đã gọi hè,
                                                                                       Đầu tường lửa lưu lập lòe đơm bông.
                                                                                                                      (Truyện Kiều)

       Đó là hai câu thơ tả cảnh mùa hè trong Truyện Kiều của cụ Nguyễn Du. Rất đậm nét, rất đặc trưng cho mùa hè như những chuyển cảnh trong điện ảnh : Chim Đỗ Quyên kêu và hoa lựu đỏ rực như lửa thấp thoáng ở mé tường. Tiếng cuốc gọi hè lại làm cho ta nhớ đến hai câu thơ cuối trong bài "Cổ Loa Hữu Cảm 古螺有感" của Chu Mạnh Trinh là : Tịch mịch tiền triều cung ngoại miếu, Ðỗ quyên đề đoạn nguyệt âm âm 寂寞前朝宮外廟,杜鵑啼斷月陰陰 :
                      Triều xưa cung lạnh miếu sầu,
              Tiếng quyên khắc khoải, trăng thâu mờ mờ.

Thứ Bảy, 23 tháng 5, 2026

THƠ NGUYỄN NGỌC QUẾ

 

THƠ NGUYỄN NGỌC QUẾ 

anh_que

 

THƠ NGUYỄN NGỌC QUẾ

Cánh chim

Trời xanh như trong ca dao

Thẳm sâu, kín đáo, ùa vào mắt em

Tôi xin làm một cánh chim

Rộng bay vẫn vấp ánh nhìn ngóng theo.

1994

Mùa hè tuổi mười bảy

Ai khiến gió tô xanh cỏ mướt

Cho em ngồi thả tóc bay bay

Thứ Sáu, 22 tháng 5, 2026

THƠ NGUYỄN THỊ BÌNH

 

THƠ NGUYỄN THỊ BÌNH 

nguyen-thi-binh

 

DỪNG THÔI
(Gửi một nhà thơ)
Dừng thôi… dừng lại thơ anh
Dù dòng cảm xúc đến nhanh… cũng dừng
Phía anh không bỏ giữa chừng
Phía em mỏi mệt… nên ngừng, vậy thôi

Thứ Năm, 21 tháng 5, 2026

THƠ LA GIANG với LỜI BÌNH

 

THƠ LA GIANG với LỜI BÌNH 

anh_chan_dung_moi_p_k_ma

 

Bên vườn hoa Tây Tựu

                                           La Giang

 

Tháng Tư lúng liếng loa kèn nở

Mải ngắm người dưng, lỡ gãy nhành

Kẽ eo tà áo hoa đôi mắt

Ngỡ cánh hoa xinh chúm chím xanh.

 

Dạo bước sau người về cuối luống

Nhúng nhính vạt mây nối gót hài

Sợi dây mờ ảo nôn nao ước

Gió ghẹo đuôi gà núng nính vai.

 

Muốn chạy tàng hình về phía trước

Nâng trái tim hồng khát men yêu

Ngước nhìn môi thắm, làn mắt ướt

Chỉ bấy nhiêu thôi, cũng đã nhiều.

 

Làng hoa Tây Tựu nồng nàn khách

Đất níu gót sen rót nụ cười

Búp măng nhận lễ trao miền ước.

Cây nhường mềm lối, bước song đôi.

                     

                      

Lời bình của PGS, TS Vũ Nho

 

Bài thơ “Bên vườn hoa Tây Tựu” của La Giang mang đậm chất lãng mạn bởi cách nhìn đời bằng cảm xúc say mê, tinh tế và giàu rung động. Không chỉ miêu tả một vườn hoa, bài thơ còn là bức tranh của những xao xuyến tình yêu rất nhẹ, rất duyên và đầy chất mộng.

Thứ Tư, 20 tháng 5, 2026

CHÂN DUNG...do BÙI LIÊN vẽ...

 

CHÂN DUNG...do BÙI LIÊN vẽ... 

tiu_lm

CHÂN DUNG HỘI VIÊN NHÓM “TÂM THI” CHÚNG TÔI
1, Mr. PHAN HOÀNG MẠNH
Năm nay thi lão chín mươi mốt
Công tác nhiều năm “ít bị phốt”
Chính phủ đã từng tặng “mề đay”
Thơ in nhiều tập xếp vào “top”
Đọc nhiều, nghiền kỹ bình thơ…Hay
I-Q xem chừng vẫn còn tốt
*
2, Mrs. PHÙNG THỊ HỒNG VÂN
Có bà đầu tám đuôi con chín
Đều đặn lên “phây” , tay gõ phím
Tay phải chớp hình, tay trái quay
Giao lưu các hội …Chờ tin nhắn
Tax-xi bà ngự tới nơi ngay
Chuyện nhỏ chuyện to đều tứ đẹp
Bà ngồi hí hoáy lại thơ hay
*
3, MRS . NGUYỄN THỊ LÂM (Hoàng Lâm)

Thứ Ba, 19 tháng 5, 2026

THĂM KHU CÔNG NGHỆ SHINEC

 

THĂM KHU CÔNG NGHỆ SHINEC 

 Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người, mọi người đang học và văn bản

 Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người

 

CLB VĂN CHƯƠNG THĂM KHU CÔNG NGHỆ SHINEC NAM CẦU KIỀN HẢI PHÒNG

Ngày 18 tháng 5 năm 2026, theo kế hoạch hoạt động giao lưu, dã ngoại, CLB Văn chương đã về tham quan giao lưu với khu công nghiệp SHINEC , nam Cầu Kiền thành phố Hải Phòng.

6 h sáng, cac thành viên tham gia chuyến đi gồm 18 người, trong đó có 3 người tên Mai, 2 người tên Lộc và 2 người tên Nho đã có mặt ở 87 Láng Hạ.

Đoàn ăn sáng trên xe. Và văn nghệ suốt đường dài với các tiết mục hát, đọc thơ, kể chuyện.

Thứ Hai, 18 tháng 5, 2026

Phiếm Luận Văn Chương : ĐƯA TIỄN NÀNG XUÂN

 Phiếm Luận Văn Chương :   

                                           ĐƯA TIỄN NÀNG XUÂN

ĐỖ CHIÊU ĐỨC

                                Inline image
                                                         Ngày ngày người thêm già nữa,
                                                           Năm năm xuân đến chẳng sai.
                                                                 Cùng vui còn có chai rượu,
                                                                 Tiếc làm gì cánh hoa bay !

      Đó là ý nghĩa của bốn câu thơ trong bài "Tống Xuân Từ" cuả Vương Nhai 王涯 (764~835)đời Đường. Thuận theo sự tuần hoàn của vũ trụ và sự luân hồi của lẽ tự nhiên trong đời sống con người; Hãy vui với cái mà ta đối diện trước mắt, chớ đừng nên thương tiếc xót xa khi thấy xuân tàn hoa rụng cánh bay mà làm gì :

               日日人空老,    Nhật nhật nhân không lão,
               年年春更歸。    Niên niên xuân cánh quy.
               相歡有樽酒,    Tương hoan hữu tôn tửu,
               不用惜花飛。    Bất dụng tích hoa phi !
     Diễn Nôm :
                   Ngày ngày người một già,
                   Năm năm xuân lại qua.
                   Cùng vui có chai rượu,
                   Tiếc gì các cánh hoa !

Chủ Nhật, 17 tháng 5, 2026

CÒM ANH THÁI BÁ TÂN 10

 

CÒM ANH THÁI BÁ TÂN 10

thai_ba_tan

chn_dung_vn_comle

 

CÒM ANH THÁI BÁ TÂN (tiếp) 10

Kết bạn FB với anh Thái Bá Tân ( đồng tuế Tí 1948), đọc rất nhiều châm ngôn, thơ, truyện của anh. Thi thoảng còm. Lời còm vui, tếu, có khi chọc ghẹo, chỉ cốt vui!

              Bài Không khoái lắm

                   Người ta gọi anh bằng Thầy

                   Dù không đến học một ngày chỗ anh

                   Gọi thế là để tôn vinh

                   Thì anh cứ nhận,…tôi tình chi đâu!

          Bài Suy ngẫm

                   Đại gia thật đeo đồng hồ xịn

                   Đại gia dỏm uống rượu đắt tiền

                   Cả hai muốn thế nào cũng được

                   Tôi dân thường…đếch thèm phân vân!

Thứ Bảy, 16 tháng 5, 2026

Hoàng Liên Sơn và "Tùy bút phê bình" DƯƠNG KÌ ANH

 


Hoàng Liên Sơn và "Tùy bút phê bình"

                     DƯƠNG KÌ ANH
Thứ Sáu, 15/09/2023, 14:25
 

Xưa nay, tùy bút và phê bình là hai thể loại khác nhau. Tôi đã nhận đươc nhiều tác phẩm tùy bút và phê bình của nhiều nhà văn, nhà thơ, nhà phê bình gửi tặng, nhưng đây là lần đầu tiên tôi nhận được cuốn "Tùy bút phê bình" (NXB Hội Nhà văn, 2023) của Hoàng Liên Sơn. Sự lạ! Nên tôi muốn đọc và đã đọc hết cuốn sách. Hoàng Liên Sơn viết về 15 gương mặt thơ: Phùng Cung; Nguyễn Quang Thiều, Nguyễn Bình Phương; Nguyễn Thị Hồng; Phùng Văn Khai...

 

Cuộc thi Tác phẩm tuổi xanh có lẽ là cuộc thi sáng tác văn học đầu tiên ở xứ ta dành cho những người viết trẻ do Báo Tiền phong và Trường Viết văn Nguyễn Du phối hợp tổ chức từ năm 1989 thời tôi làm Tổng biên tập. Tôi vừa làm Trưởng ban tổ chức vừa là Trưởng ban giám khảo với nhiều nhà văn nhà thơ nổi tiếng trong ban giám khảo như Nguyên Ngọc; Trinh Đường, Lê Minh Khuê... Nhiều người đoạt giải Tác phẩm tuổi xanh nay là những nhà văn có tên tuổi như Nguyễn Thị Thu Huệ; Đỗ Bích Thúy, Phan Thị Vàng Anh...

Thứ Sáu, 15 tháng 5, 2026

NỮ THẦN HY LẠP truyện ngắn THÁI BÁ TÂN

 

TRUYỆN NGẮN THÁI BÁ TÂN 

thai_ba_tan

 

NỮ THẦN HY LẠP
Truyện mini
Không hề biết mình có khuôn mặt với những đường nét tuyệt đẹp như một nữ thần, nàng ngồi bán bún riêu trong khu chợ ẩm ướt và bẩn thỉu.
Chiếc mũi thon, dài và thẳng. Đôi mắt sâu đen, không chút trang điểm. Mái tóc xoăn tự nhiên bó sát chiếc đầu thon nhỏ. Phía dưới là chiếc cổ dài với những sợi tóc mềm ươn ướt vì mồ hôi. Dưới nữa thì bị chiếc áo phin màu gụ che kín, nhưng dễ dàng thấy rõ hai bờ vai xuôi.
Hắn sững sờ nhận ra vẻ đẹp cổ điển ấy khi ngồi ăn phở ở quán bên cạnh. “Một nữ thần Hy Lạp”, hắn nghĩ, rồi lục lọi trong đầu xem nàng giống ai. Nữ thần Artemite? Diana? Hay thậm chí Hera? Hắn không thể nói cụ thể là ai, nhưng nghĩ nàng có lẽ giống Helen hơn cả, dù Helen chỉ là một người đàn bà trần tục và là nguyên nhân dẫn đến cuộc chiến thành T’roa nổi tiếng. “Không quan trọng, hắn nghĩ. Nàng là một nữ thần. Một nữ thần bằng xương bằng thịt, thậm chí có thể chạm tay vào được”. Hắn chợt rùng mình với ý nghĩ thô tục đó.
Từ hôm ấy sáng nào hắn cũng đến ăn bún riêu ở quán nàng, dù đó là món xưa nay hắn không thích. Chỉ thỉnh thoảng hắn mới dám ý tứ liếc nhìn nữ thần của mình, vì hắn là người có học và tử tế.
Sau một tháng thì hắn bắt chuyện và được nàng đáp lại bằng những câu ngắn gọn nhưng dường như vô cảm giống vẻ mặt tư lự của nàng.
Một hôm, tức là thêm một tháng sau đó, nhân khi vắng khách, nàng chợt hỏi:
“Anh nhìn em?”
“Vâng”, hắn thật thà đáp.
“Anh thích em lắm à?”
Hắn đớ người, hồi lâu không biết nói gì. Rồi với sự can đảm đến táo tợn mà chính hắn cũng không ngờ tới, hắn nói.
“Vâng. Rất thích... Anh muốn em... Em có thể đến nhà anh một lần được không? Anh độc thân. Anh sẽ cho em tiền”.
Hắn chờ đợi sẽ bị nàng mắng hay thậm chí cho một cái tát vào mặt.
Nhưng không. Một lúc sau nàng đáp, tự nhiên, giản dị, với vẻ mặt tư lự và thánh thiện vốn có của một nữ thần.
“Em sẽ đến. Con đang ốm và em cần tiền. Nhưng chỉ một lần thôi nhé”.
Rồi cũng với vẻ giản dị và thản nhiên như vậy, nàng nhét vào túi mảnh giấy nhỏ ghi số điện thoại và số nhà của hắn.
*
Gần ba mươi năm đã trôi qua.
Nữ thần Hy Lạp ngừng bán bún riêu cách đây năm năm do phải ở nhà trông cháu. Có già đi chút ít, nhưng nàng vẫn là nữ thần, chí ít trong con mắt hắn.
Còn hắn đã là người nổi tiếng, và vẫn tử tế như xưa. Sau hôm ấy hắn vẫn đều đặn ăn bún riêu của nàng mỗi buổi sáng, cho đến tận ngày cuối cùng nàng nghỉ. Chỉ để được nhìn thấy nàng. Hai lần hắn gợi ý nàng về nhà mình, nhưng nàng lắc đầu.
“Thần Sấm nhà em hay ghen lắm. Vả lại, chỉ một lần, nói rồi”.
“Thần Sấm, tức là thần Zớt, chúa tể của tất cả các thần trên đỉnh Olimpia”, hắn nén thở dài, nhìn nàng chăm chú nhưng không nói gì, và cũng không bao giờ gợi ý thêm. Nàng đối xử với hắn không khác mấy mọi người, ngoại trừ một chút thông cảm trong lời nói và ánh mắt.
Lạ là hắn vẫn độc thân. Có người hỏi vì sao, hắn chỉ cười cho qua chuyện, nhưng trong đầu thì nghĩ: “Được ngủ với một nữ thần, dẫu chỉ một lần, cũng đủ lắm rồi”.
Hà Nội, 2011

 
 

 In bài viết
Phản hồi

Người gửi / điện thoại

Nội dung