Thứ Tư, 1 tháng 7, 2015

THƯƠNG QUÊ-TÌNH NGHỆ SĨ


THƯƠNG QUÊ-TÌNH NGHỆ SĨ
                     TRẦN TRUNG

Chạm vào nỗi nhớ
                   Quê-Mình...
Những ngày giông bão
                    Giật mình
                           Càng thương.
                 ***
Đò-Quan tự thuở Tú Xương,
Càng thương Bà Tú
                      Khôn lường
                              Biến thiên...
“Thuyền không bến” về vô biên
Nhớ “Đêm thu”
                    Phổ nỗi niềm Thế Phong.
Nguyễn Bính “Lỡ bước sang ngang”,
Cả khi Nam-Tiến...
                         Vô vàn éo le
“Suối mơ” tình khúc sơn khê
Văn Cao thương nước mới về “Tiến quân...”
Mau nước mắt như Nguyên Hồng
Thương “Thời thơ ấu”...
                         Vắt sang “Sóng gầm”...
Hoàng Chương rời xứ tần ngần
Tình còn vương nợ “Mây” cùng “Thơ say”.
                     ***
Một ngày thương nhớ xứ này
Thương về Nam Định
                          Xưa-Nay
                                      Quê-Mình.
Thương-Quê
                Còn mãi
                           Đinh ninh
Thương Tình-Nghệ-Sĩ
                 Còn Xanh muôn đời
                     ***
Một ngày thương nhớ
                             Đầy vơi...

                         Hà Nội, 22/6/2015.

2 nhận xét:

  1. NHỚ MẸ

    Dòng sông cứ chảy mãi
    Về biển hay về đâu
    Cứ mỗi chiều ngóng Mẹ
    Mắt nhìn sông đỏ ngầu

    Mẹ đi chợ Ninh Cường
    Qua chợ Cồn chợ Liễu
    Về chợ Xanh chợ Cát
    Cả một đời cô liêu

    Cứ nghĩ lại mà thương
    Dòng sông thì chảy mãi
    Giờ đây Mẹ không còn
    Bóng hoàng hôn tím ngắt

    Sông đáy ơi sông đáy
    Chảy qua đất Ninh Bình
    Mẹ qua đò vất vả
    Cho đời con thêm xanh

    Cứ mỗi lần về quê
    Là một lần nhớ Mẹ
    Nhớ về một dòng sông
    Của một thời tuổi trẻ

    ( Thanh Xuân )

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cám ơn bạn đã ghé trang và góp bài NHỚ MẸ!

      Xóa