Thứ Sáu, 13 tháng 5, 2016

LY HÔN KHẨN CẤP



                                        

                                                                      Nhà văn Vũ Công Hoan
LY HÔN KHẨN CẤP



                                                                Tuyết Hàm Băng

                                                              Vũ Công Hoan dịch



          Hôm nay tôi vừa đi làm,  một cụ già khoảng bảy mươi tuổi bước vào  văn phòng đặt lên bàn làm việc của tôi  một đơn xin ly hôn đã viết sẵn, van xin tôi lập tức làm thủ tục ly hôn cho ông.

          Tôi lơ đễnh cầm lá đơn ly hôn xem qua loa vứt sang một bên nói, đã xin ly hôn thì cả hai bên trai gái đều phải đến, một mình bác đến cháu  đâu dám cấp giấy ly hôn cho bác? Ông già nói, bà lão không đến được cho nên tôi mới đến một mình. Máy điện thoại di động trong túi ông gìà đổ chuông. Nhận nghe xong, ông hấp  tp  bứơc ra ngoài, ngay đến lá ơn xin ly hôn  để trên bàn cũng không kịp cm. Ông nói xin lỗi, tôi phải khẩn cấp đến bệnh viện bà lão đang nguy kịch!

          Từ lá đơn ly hôn của ông già có thể thấy, đôi vợ chồng này đã từng  tái hôn, bây giờ hai ông bà già bt chấp ngăn cản của con cháu, đòi li hôn, sau khi kết hôn không yêu quí giữ gìn mối tình xế bóng không dễ của mình, cứ cố tình đòi ly hôn bằng được.Tôi đã chứng kiến nhiều chuyện như thế này, nhưng trường họp như hôm nay tôi gặp lần đầu.

          Ngày hôm sau, vừa đến giờ làm việc, ông già lại hấp tấp đến, Tôi gắt gỏng nói: Ông bà đã ngẩn nấy tuổi còn lấy đâu ra sức lực, sớm biết có ngày hôm nay hà tất cưới xin làm gì cho khổ. Ông già ngẩn người, cố bình tĩnh nói : Bà lão nhà tôi đã được bác sĩ thông báo bệnh tình nguy cấp. Bà ấy có một nguyện vọng muốn sau khi qua  đời được hợp táng tro xương của mình với người chồng trước một cách danh chính ngôn thuận. Bởi vì hồi ấy  họ đã từng nói với nhau sinh tử không thể chia lìa, Bây giờ muốn thực hiện lời hứa cho nên đã…


          Thì ra là như vậy. Tôi ngạc nhiên sửng sốt hỏi ông: Thế còn ông? Ông có đau khổ không?

          Ông già gượng cười nói: Thật ra chuyện này cũng có gì đâu, trước kia người ta đã thề thốt với nhau, thì bây giờ cứ thế mà làm. Bà ấy đã dành cho tôi rất nhiều, tôi rất thoả mãn. Bây giờ bà ấy ra đi, nói gì tôi cũng đồng ý, cũng coi như là một chút tấm lòng của tôi đối với bà ấy. Trong lòng tôi bỗng trỗi dạy một tình cảm khác thường, tôi quyết định phá lệ làm thủ tục ly hôn cho ông bà già tại chỗ. Xin mời ông cùng tôi đi đến bệnh viện.

          Vào đến bệnh viện, tôi nhìn ra ngay bà lão người bệnh đắp cao thuốc. Bàn tay xương xẩu gầy guộc của bà chỉ còn da bọc xương nắm thật chặt tay ông ông lão. Bà nói: Không vì tôi nêu ra yêu cầu cạn tầu

ráo máng này mà ông hận tôi chứ? Tôi biết làm như thế thật không công bằng đối với ông. Nhưng hồi đó  tôi đã từng hứa hẹn đồng ý vớí người ta. Ông già lập tức an ủi: Bà làm như thế tôi rất hiểu.  Chúng

mình nói sang chuyện khác bà nhé, chẳng phải bà đã nói còn rt nhiu điều bà muốn nói với tôi?

          Xem ra ngưởi bệnh đã không còn đủ sức để gật đầu. Bà nhắm mắt lại rồi lại mở ra, thì thào bảo: Không có chuyện gì khác, tôi chỉ không yên tâm về ông thôi, ông cũng không được khoẻ ngày nào cũng phải nhớ uống thuốc ông nhé,  nhất là lúc nào cũng phải nhớ bỏ thuốc viên cấp cứu tim trong người. Ông già nghe xong nước mắt ứa ra, nhỏ lên mu bàn tay bà lão: Bà yên tâm tôi biết tự chăm sóc bản thân. Sau đó ông rút chiếc lược ra cẩn thận chải mái tóc bạc trắng lưa thưa cho bà lão. Một lát sau ông quay lại nói với tôi: Xin cám ơn anh, tôi đã phiền anh quá nhiều.

          Khi ký tên, bà lão đang thoi thóp cố gượng dậy, nhưng dù có cố sức đến đâu cũng không cầm nổi cây bút. Ông già giục: Điểm chỉ thôi bà nhé, rồi ông cầm tay bà  chấm vào mực in quệt lên giấy…

          Bà già c gắng kéo tay ông để lên ngực mình. Thở hổn hển bà nói:  Ông là một người tốt, tôi không nhầm chút nào.

          Nước mắt tôi rưng rưng, tôi vội  quay mặt đi. Lúc này tôi mới biết thì ra trong tình yêu còn có một hình thức như thế.





                                                            Vũ Công Hoan  dịch

                                    ( Theo Đaị thế giới tiểu tiểu thuyết số 1 năm 2009)

2 nhận xét:

  1. Tôi đọc xong rất cảm động. Không biết trên đời này có như thế không? Nếu có thì đây là việc duy nhất. Tôi nghĩ liệu tác gỉả có khiên cưỡng trong hư câu không Bác nhỉ.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cám ơn bác đã ghé trang và chia sẻ!

      Xóa