Thứ Bảy, 9 tháng 11, 2013

Khoảng giữa hai cành



KHOẢNG GIỮA HAI CÀNH

Đầu làng có con chim xanh
Ăn no tắm mát đậu cánh dâu gia
Anh thương cô mình tha thiết thiết tha
Cành cao cao bổng, cành la la đà

Lời bình của Vũ Nho
Mấy câu ca dao này đọc qua, tưởng ý tứ đã rành rành ra. Nhưng khi đọc kĩ lại thấy hiểu được rõ quả là không dễ. Chỉ bốn câu mà có hơn bốn cách hiểu khác nhau.
Người sẵn lập trường giai cấp thì cho rằng "chim xanh" lại "ăn no tắm mát" đích thị là con gái nhà giầu. Cô gái này hay là tính khí chua ngoa (Vì sao không đậu cành cây đa mà lại đậu cành dâu gia ?  Dâu gia vốn chua mà !).
Chắc không ít chàng trai nghèo bị cô ta khinh khi, xách mé. Cô ta cậy giàu kênh kiệu, kén cá chọn canh nên bây giờ nhỡ lứa. Và cũng đến bây giờ, anh trai nghèo kia mới có dịp giành được cái thế hơn hẳn để chế nhạo cô nàng. Chữ "thương" ấy phải được hiểu hoàn toàn ngược lại.
 Người không suy luận xa xôi như vậy thì hiểu rằng cô gái này đang lâm vào tình trạng quá lứa nhỡ thì. Chàng trai kia vốn người hào hiệp, động lòng cám cảnh thương cô. Anh thương một cô gái, lẽ ra có thể được sống hạnh phúc, nhưng bây giờ không có chỗ trong cuộc sống. Chỉ cảm thông, thương vậy thôi, chứ tuyệt đối không phải thương yêu.
Cùng một kết luận cho rằng cô gái được nói ở trong bài ca dao này là con gái nhà giàu, song đây là bài ca tình yêu, hoàn toàn không hề có sắc màu châm biếm hay thương hại. Bài ca nói lên nỗi lòng của một chàng trai nghèo trước một mói tình éo le, ngang trái. Anh yêu cô gái ấy, nhưng cảm thấy không đủ tin vào tình yêu, vì sự ngăn cách quá lớn về địa vị của hai người.

Cách hiểu thứ tư không quy thành phần cho cả anh và chị. Bốn câu được hiểu như là một bài ca tình yêu. Chính xác hơn là bài ca tâm trạng chập chờn của người đang yêu. Chim xanh gợi nhớ đến cô gái  người yêu. Chàng trai chìm trong sự xay mê đắm đuối, cảm thấy người yêu lúc thì quá gần gũi ở trong tầm tay, khi lại quá xa vời. Tâm trang ấy là tâm trạng con người hiện đại trong thơ Tế Hanh :
Em gần gũi em xa xôi
Sao em như thể chân trời trước anh
Đưa tay tưởng với được anh
Bước đi tới mãi mà mình vẫn xa
Những cách hiểu trên đều ít nhiều có cơ sở cả. Tuy nhiên, cách nào cũng có chỗ chưa thật thỏa đáng. Trước hết xin đừng đồng nhất "chim xanh" với cô gái để rồi căn cứ vào chỗ "ăn no tắm mát" mà quy thành phần xuất thân oan uổng cho cô. Cái lối ẩn dụ, so sánh ngầm vốn là lối phổ biến trong ca dao. Cành "dâu gia" chính là một cái cầu nối giữa hai đối tượng so sánh : con chim xanh và cô gái tới tuổi cập kê, sắp sửa đi lấy chồng, đi làm dâu. Cách hiểu thứ tư xem ra có vẻ hợp lý hơn, song sự so sánh "xa - gần" và "cao - thấp" không phải bao giờ cũng trùng nhau khiến ta phân vân. Hơn nữa nếu chỉ bày tỏ tâm trạng về sự gần gũi và xa xoi thì cành "dâu gia" kia không có ý nghĩa gì đặc biệt, người ta sẽ thay bằng cành cây đa một cây rất phổ biến trong hang loại các bài ca, hay bất cứ cành cây gì khác.
Xin hãy đặt bài ca dao này vào hệ thống các bài ca tỏ tình, bạn sẽ thấy tính chất hợp lí và vẻ đẹp riêng độc đáo của nó.
 Tình yêu vốn phong phú và đa dạng. Do đó cách tỏ tình cũng lắm vẻ, nhiều màu, cũng rất khác nhau.
Chàng trai có thể nói úp mở, nhưng gợi ý sát sạt đến tận nơi :
Đường về bên ấy bao xa
Mượn mình làm mối cho ta một người
Một người mười tám đôi mươi
Một người vừa đẹp vừa tươi như mình.
Có khi anh nói vòng quanh, nhưng rồi cứ tiềp cận, cứ vơ vào dần dần :
Hôm qua tát nước đầu đình
Bỏ quên chiếc áo trên cành hoa sen
Em được thì cho anh xin
Hay là em để làm tin trong nhà…
Có khi chỉ là một ướm hỏi bâng quơ để dò ý tứ :
Đêm trăng thanh anh mới hỏi nàng
Tre non đủ lá đan sang được chăng ?
Và cũng có thể chỉ là một lời trách âm thầm về sự vô tình hờ hững của ai kia mà tinh ý lắm thì mới có thể nhận ra :
Hỡi cô tát nước bên đàng
  Sao cô muc ánh trăng vàng đổ đi ?
Nhiều khi các cô gái không thích kiểu bóng gió "giở đục giở trong" nên lại phải hỏi thẳng băng, không cần quanh co rào đón :
Hỡi cô cắt cỏ một mình
Cho anh căt với chung tình làm đôi...
Và không chỉ ướm hỏi, mà còn phải mạnh dạn, táo bạo hơn nữa :
Gặp anh đây anh nắm cổ tay
Anh hỏi câu này : có lấy anh không ?
Bốn câu ca chúng ta đang xét cũng là tỏ tình, nhưng nó lí thú ở chỗ chàng trai sau khi bày tỏ lòng mình, anh không nóng vội đòi ngay câu tả lời của người bạn gái. Anh tế nhị để cho cô suy nghĩ và lựa chọn. Nhưng vốn rất hóm cho nên anh đã "gợi ý" chỉ để cho cô một cách lựa chọn mà thôi.
Diễn giải những ý tứ trong bốn câu ca, chúng ta sẽ có được những lời theo kiểu văn xuôi nôm na : 
"Chim xanh được mến yêu chiều chuộng đậu vào cành dâu gia - Em cũng như chim xanh - Em sẽ đậu vào một cây đời khi em đi làm dâu. (Chữ "dâu gia" cây thực và chim xanh gợi đến cây đời và việc sẽ đi làm dâu của cô gái ở đây dùng thật đạt). Cây đời kia, cành cao với em – cao vời quá không đủ sức, còn cành thấp, lại thấp quá, em chẳng ưng. Vậy em hãy chọn cho mình một cành vừa tầm, không thấp quá, không cao quá".
Đặt vào hệ thống những câu tỏ tình, chúng ta ngỡ ngàng vì cách chuyển ý đột ngột. Đang bày tỏ tình cảm : "Anh thương cô mình tha thiết thiết tha" bỗng phắt một cái - "Cành cao cao bổng cành la la đà" và chấm dứt luôn ở đó. Nhưng ngắm lại thì tỏ tình như vậy mới là cách ăn nói "nửa chừng" của người khôn. Sau khi bày tỏ tình cảm của mình, chàng trai gợi ý và rào đón. Một cô gái thông minh nhất định sẽ nhìn thấy và chọn đúng cái cành không được nói trực tiếp ở khoảng giữa hai cành ấy. Đó là cành của người thương cô "tha thiết thiết tha ".

1 nhận xét:

  1. Rất hay và có lí nhà phê bình Vũ Nho ạ

    Trả lờiXóa