Thứ Bảy, 30 tháng 11, 2013

GIA ĐÌNH



                                                             



 GIA ĐÌNH

                                                                                                          Đặng Nhất Quang

                                                                                                         Vũ Công Hoan dịch

          Ở Tây Tạng được nghe một câu chuyện về gia đình của một chiến sĩ biên phòng.
          Chị là vợ chủ nhiệm ban chính trị trung đoàn X biên phòng Hoàng Bạch Hoa,  Đoàn biên phòng X đóng ở Sát Ngung. Đó một đoạn của tuyến Mạch Khắc Mã Hồng, điều kiện tự nhiên vô cùng khắc nghiệt, đi lại hết sức bất tiện. Một con đường cũ kỹ  ngoằn nghoèo xuyên giữa núi rừng cực kỳ nguy hiểm. Mùa đông tuyết lớn phủ kín. Khi thời tiết chuyển sang ấm áp thì mưa liên miên, lối đi bị tắc suốt hai ba ngày. Cho dù trong tình huống bình thường, cũng thường gây ra tai nạn sạt lở, đất đá hòa lẫn tạo thành dòng trôi. Lối đi kiểu ấy nếu nằm trong nội địa sẽ chẳng có ai đi.
         
          Nhưng con đường duy nhất ấy thông đến Sát Ngung. Hay nói một cách, từ Sát Ngung đỉ ra, chỉ cần bạn không phải chim, đành phải đi qua con đường ấy.
         
          Hoàng Bạch Hoa trấn giữ biên giới đã mấy năm nay không về thăm gia đình. Binh lính sĩ quan biên phòng không thể về phép thăm nhà theo thời gian bình thường. Đây là chuyện hết sức phổ biến đối với họ, phổ biến đến mức không biết nói gì hơn. Hoàng Bạch Hoa là một trong số những cán bộ chiến sĩ không thể đi phép bình thường. Không phải anh không muốn về phép thăm gia đình. Anh muốn lắm, muốn đến chết đi được, nhưng đành chịu.Đã mấy lần đơn vị cấp giấy phép cho anh về thăm nhà, anh cũng chuẩn bị lên đường, ngay đến quà đem về cho vợ -  cây hoa Đỗ quyên lá nhỏ nở trên núi lấy bùn đất Sát Ngung đắp buộc rễ cẩn thận bỏ trong túi lưới hẳn hoi. Nhưng đơn vị tạm thời lại có nhiệm vụ chiến đấu không đi nổi.
         
          Như là Tam Phiên, vợ Hoàng Bạch Hoa nghĩ, chúng mình là vợ chồng, không kể sớm tối bên nhau, không kể đầu sát má kề, thì cũng phải gặp nhau chứ! Anh không thể về nội địa gặp em, anh phải canh giữ tuyến biên giới nhà nước, thì em lên thăm anh!Không được sao?
         
          Vợ Hoàng Bạch Hoa nghĩ thế, liền xin nghỉ phép đi thăm chồng. Thu xếp xong hành lý chị lên đường.
         
          Muốn mua được vé máy bay từ Thành Đô đi Xương Đô rất khó, thường phải hơn một tuần. Nếu đi vào mùa hè,phải dừng ở Thành Đô dăm bữa nửa tháng là chuyện thường, Đương nhiên cũng có thể đi đường bộ. Nếu vào Tây Tạng từ tuyến Xuyên Tạng hiểm trở, thì từ Thành Đô đến Xương Đô cũng phải mất một tuần.

         
          Vượt muôn vàn gian lao, vợ Hoàng Bạch Hoa  đến Xương Đô, rồi chờ xe đi Sát Ngung.Khó khăn lắm mới lên xe Sát Ngung. Ô tô tròng trà tròng trành quăng bên này quật bên kia đi Sát Ngung. Hết đi lại dừng, hết dừng lại đi. Túi quà đặc sản quê hương vợ Hoàng Bạch Hoa ôm mang cho chồng, bị chiếc xe bất kham luôn luôn quăng quật, tung lên hất xuống, lục phủ ngũ tạng  suýt nữa cũng bị dốc ra. Lúc ây Vợ Hoàng Bạch Hoa chỉ muốn khóc, không phải vì bản thân mà vì chồng và đồng đội của anh.Chị nghĩ thật quá ư khó khăn cho họ, chị nhớ đến lời anh thườngvui cười nói với mình trong điện thoại, anh yêu thích Sát Ngung. Anh bảo, anh yêu thích bởi vì anh đã thích ứng,thế thì, anh ấy và các bạn chiến đấu của anh nếu đến nội địa có đầy đủ khí ô xy thì sao? Nếu các anh ấy hành tiến trên đường quốc lộ tốc độ cao nội địa sẽ thế nào? Liệu các anh ấy sẽ có đi như đàn chim đậu trên đất, trái lại sẽ cảm thấy không thích ứng?
          Cuối cùng xe đã đỗ hẳn. Không phải đã đến Sát Ngung, mà gặp một trận gió tuyết lớn. Lối đi bị bịt kín. Ô tô không thể đi tiếp.

          Không biết làm thế nào, lái xe nói với  vợ Hoàng Bạch Hoa:Chị ơi, không phải tôi không chở chị đi. Đường hiểm trở đến mấy, lối đi khó đến mấy, tôi vẫn sai khiến nổi bốn bánh xe, có chết tôi cũng đưa chị đến Sát Ngung, Nhưng đây là việc của Đức Chúa Trời,tôi không hề có cách nào. Tôi không thể lái xe lên núi tuyết. Chúng ta hãy trở về Xương Đô. Chị hãy bàn với anh nhà trong điện thoại, hẹn sang năm khi thuận lợi sẽ đến.

          Vợ Hoàng Bạch Hoa vuốt mái tóc trên trán, kéo cửa sổ xe, nhìn núi tuyết trước mặt.

          Núi tuyết đẹp tuyệt vời.
          Vợ Hoàng Bạch Hoa quay người hỏi:
-         Vượt qua núi tuyết này mất bao nhiêu thời gian?
Lái xe đáp:
          - Tám cây số đường núi. Nếu chàng trai khỏe mạnh, ngủ đủ, đem theo rượu và thịt khô, nếu suôn sẻ cũng phải đi năm sáu tiếng đồng hồ!
Vợ Hoàng Bạch Hoa nói:
          - Cám ơn người anh em, xin anh hãy quay về, tôi xuống xe ở đây. Tôi sẽ đi một mình.
          Lái xe há mồm trợn mắt:
-         Thế sao được? Chị có muốn sống không hả?
Vợ Hoàng Bạch Hoa mỉm cười, bình tĩnh nói:
        - Sao lại muốn chết? Tôi đi thăm anh ấy, không cần mạng sống tôi đi thăm anh ấy làm gì?
          Lái xe khuyên ngăn thế nào chị cũng không nghe. Bên cạnh có một chiến sĩ trả phép trở về đơn vị thấy thế nói:
          - Chị ơi, em vốn định chờ, khi nào đường thông sẽ tính, Nếu chị nhất quyết đi em sẽ theo chị.
         
          Hai chị em bắt đầu đi, đi đến Sát Ngung đầu bên kia núi tuyết.
          Chị đeo túi quà cho chồng, chiến sĩ đeo ba lô của mình, lặn lội từng bước sâu trong tuyết. Về sau, chị đeo túi quà mang cho chồng, chiến sĩ khoác ba lô của mình, lại còn dìu chị đi thất tha thất thểu trong đất tuyết. Về sau nữa chiến sĩ mang vác cả hai thứ, lại còn kéo thêm chị cứ ì à ì ạch xê dịch từng tấc, từng tấc trên núi tuyết.
          Hai chị em đã đi suốt mười tiếng đồng hồ, có lẽ thời gian dài hơn, nào ai biết? Dù sao thì hai người đã kiệt sức, đã không thể nhúc nhích, hình như muốn nằm xoài trong tuyết, vĩnh viễn không bao giờ dậy. Song rút cuộc họ đã đi đến nơi.

          Hoàng Bạch Hoa nhận được tin vợ anh  đã bất chấp tất cả, đạp tuyết lớn đến thăm. Anh bỏ việc đang làm chạy thục mạng lên núi tuyết. Anh đã nhìn thấy hai người, anh đã trông thấy vợ mình và chiến sĩ đáng yêu kia. Họ ở dưới chân núi tuyết, chỉ là hai chấm nhỏ từ từ di động. Há miệng cười ngây dại, anh gạt mồ hoi trán hất tung tuyết bám hai chân, lao thẳng đến chỗ hai người.
          Anh đã chạy đến gần.
          Anh đứng sững.
          Giống như một thằng ngố thật sự, anh đứng tại chỗ. Đó chắc chắn là vợ anh. Tuyết bám toàn thân chị, ngẩng mặt màu tím đen, hai tay sờ soạng, với lên phía trước xa xa, cặp mắt trong sáng đờ đẫn, miệng thở dốc- Chị đã bị mù tuyết, không trông thấy gì hết!
          Anh gọi chị. Chị đã nghe thấy tiếng anh. Chị có thể phân biệt tiếng thở phì phò của anh. Chị dơ tay ra với anh. Chị cũng gọi anh. Hoàng Bạch Hoa lao đến, ôm chặt vợ, ghì rõ thật chặt.
          Đứng dưới chân núi tuyết, người đàn ông ấy khóc hu hu.

          Hai năm sau tôi  được nghe kể câu chuyện này. Người kể cho tôi chuyện này còn kể cho tôi một việc khác xảy ra trong câu chuyện. Đó là chuyện liên quan đến anh chiến sĩ kia.
          Anh ấy không bị mù tuyết.Làm chiến sĩ ở Sát Ngung hai năm, anh đã rèn luyện nên. Nhưng vì anh luôn luôn dìu vợ Hoàng Bạch Hoa, anh lấy thân mình đỡ chị, thậm chí anh kéo chị đi từng bước trong đất tuyết, bên mặt anh hướng về phía mặt trời bị tia tử ngoại thiêu cháy nặng đã biến thành màu đen.

          Người kể câu chuyện này nói với tôi: Sau một năm, có người trông thấy chiến sĩ ấy, anh không biết bạn chiến đấu bên cạnh mình nói chuyện gì, cứ cười khà khà taị chỗ. Khuôn mặt đẹp trai tuấn tú của anh vẫn phân biệt rõ một bên sáng một bên tối.

          Núi tuyết đẹp vô cùng.
          Những ai đã từng nhìn thấy núi tuyết cũng bảo như thế!

                                                              Vũ Công Hoan dịch ngày 6 tháng 7 năm 2013

                                                              (Theo Tiểu tiểu thuyết Trung Quốc năm 2012)

5 nhận xét:

  1. Khuôn mặt đẹp trai tuấn tú của anh vẫn phân biệt rõ một bên sáng một bên tối.

    Núi tuyết đẹp vô cùng.
    Những ai đã từng nhìn thấy núi tuyết cũng bảo như thế!


    Câu kết thật hay.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cám ơn bác VANPHAM đã ghé trang và chia sẻ!

      Xóa
  2. '' Một tình yêu ẩn '' quá đẹp mà không phải người đàn ông nào cũng có được. Đúng là truyện ngắn TQ, khác hẳn với ngoài đời. Tại sao lại thế?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Gia đình là như thế. Đâu phải chỉ riêng người đàn ông? Người phụ nữ trong truyện cũng thật đáng khâm phục.
      Cám ơn bạn đã chia sẻ!

      Xóa
  3. dang cho con bu co uong duoc collagen khongThắc mắc của rất nhiều chị em vẫn chưa được giải đáp, các bạn hãy theo dõi để giải quyết vấn đề thắc mắc này nhé!
    nhung hieu collagen dang uong nao duoc ua chuongco ai mua rồi thì chỉ em với ạ
    collagen cua nuoc nao tot nhat hien nay o viet nam các bạn có biết chăng
    bo sung collagen cho da nhu the nao như thế nào là tốt nhất, có mẹ nào có kinh nghiệm thì giúp đỡ em nhé
    đang cho con bú có nên dùng kem dưỡng dakhong vaậy các mẹ
    sieu am di tat thai nhi o recâu hỏi này em thắc mắc có ai giúp đỡ ko
    dang cho con bu co nen nhuom toc em cần qua đây ạ

    Trả lờiXóa