TRÁCH NHIỆM CỦA NGƯỜI LÀM BỐ
Ngô Đạm Như
Vũ Công Hoan dịch
-
Gần đây con có chuyện gì mà buồn thỉu buồn thiu thế? Nói cho bố nghe được
không? Để dằn vặt trong lòng sẽ sinh bệnh đấy con ạ!...
-
Ô, có việc gì đâu hả bố.
-
Con nên biết, bố rất quan tâm đến con, không có chuyện gì không thể nói...
-
Ồ, thế ư?
-
Nói với bố đi, bố thề sẽ giữ kín, không kể cho mẹ con., bố cũng cố gắng
gíup
con giải quyết.
-
Bố ạ, có người giúp chia lo giải sầu cũng tốt, nhưng bố không có cách nào guíp
con giải quyết đâu. Chuyện lớn lắm, có một cô gái, cô ấy bảo, cô ấy đã có thai,
đòi con phải chịu trách nhiệm với cô ấy!
-
Cái gì?-
Cao
Khánh Ân hình như bị một vật cứng trăm bảng đập lên đầu, mắt nẩy đom đóm.
-
Con, con bao nhiêu tuổi rồi, chuyên khoa năm thứ tư phải không?... Ôi, sớm quá
nhỉ? Sao lại thế hả con, ông
Trời của tôi ạ!
-
Thưa bố, bố lý tính một chút, sự việc đã xảy ra rồi, còn nữa, bố đừng căng thẳng,
con vẫn chưa nói con phải chịu trách nhiệm cơ mà!
Đại
Thịnh nhún nhún vai nói.
-
Sao lại có thể đối mặt với bạn gái bằng thái độ như thế?
Trong
phút chốc ông Cao Khánh Ân trỗi dậy cảm giác chính nghĩa, thật muốn đánh cho cái
thằng con chết tiệt
linh tinh lang tang vaì gậy cho chết quách!
-
Vậy con có nên chịu trách nhiệm không hả bố?
-
Việc này…
Ông
Cao Khánh Ân lại đâm ra do dự. Ngay đến mặt “con dâu chuẩn” ông cũng chưa được gặp, liệu có ra sức giúp cô ấy vào nhà được chăng?
Ông
ấp a ấp úng hỏi con trai.
-
Con có yêu nó không?
-
Con không biết.
-
Thế con thích nó chứ?
-
Thích ư? Thích tý chút bố ạ! - Đaị Thịnh
nói - Cho nên con mới không kìm được mình,
con không làm chủ được mình. Bố ơi, bố đã từng có cảm giác không làm chủ được bản
thân bao giờ chưa? Giống như một con rối, bị một sợi dây vô hình
dắt đi, cho nên…
-
Bố ơi, cho nên bố thông cảm tha thứ cho con. Bố nói cho cho con biết, con nên
làm thế nào? Con muốn chịu trách nhiệm, lại không muốn suốt đời bị trói buộc.
Con không yêu cô ấy lắm, nhưng không chịu trách nhiệm, lại giống loài cầm thú đội
mũ áo, đúng không bố?
-
Bố… bố còn nghĩ xem đã… Ngày mai trước khi đi học bố sẽ trả lời con.
Nhà văn Vũ Công Hoan
Ông
Cao Khánh Ân triệt để mất ngủ, cứ trằn
trọc mãi, nó đâu còn là thanh thiếu niên, nó biết kết quả có thể có của hai quyết
định, tác dụng phụ đều rất lớn.
Sáu
giờ sáng, ông rón rén đến buồng con. Đồ đáng chết, vẫn còn ngủ say được sao?
Ông cầm quyển “Bách khoa nữ tính” khẽ đập vào đầu con trai.
-
Bố đã quyết định, con vẫn nên chịu trách nhiệm. Ông hắng giọng nói, người sở dĩ
là người, chính là vì có dũng khí, dám chịu trách nhiệm đối với sai lầm của
mình, hôm nay hãy đi nói với cô ấy, con chịu trách nhiệm.
Ông
Cao Khánh Ân để lại cho con quyển sách trên giường, đóng sầm cửa.
Mãi
mười hai giờ đêm, Đại Thịnh mới về nhà. Ông Cao Khánh Ân sốt ruột chờ con lòng
như lửa đốt. Một khi con trai về nhà, ông lại có tâm tư mở đồ chơi chạy điện.
-
Đã nói chưa? - Ông Cao Khánh Ân muốn thư giãn đường nét căng cứng trên mặt,
nhưng rất khó.
-
Không đến lượt con nói bố ạ.
Đại Thịnh nói:
-
Bạn học con tên là Dương Chí Hào đã trả lời cô
ấy trước, muốn chịu trách nhiệm bố ạ .
-
Sao lại là người khác?
-
Thì ra cô ấy cùng một lúc
đi tìm những năm bạn trai hỏi xem có ai muốn chịu trách nhiệm không, có lẽ cô ấy hỏi như
vậy, nhất định sẽ tìm được một người chịu trách nhiệm. Dương Chí Hào đã đồng ý,
vậy thì cứ việc để cậu ta chịu trách nhiệm là xong.
Đại
Thịnh mỉm cười với bố, tỏ vẻ đã trút được gánh nặng.
Ông Cao Khánh Ân quả thật…. quả thật không thể
tin vào lời mình đã nghe. Ông đột nhiên cảm thấy mình đã già, không có bất cứ
giờ phút nào khiến ông buồn hơn lúc này. Ông lẳng lặng ra khỏi phòng Đại Thịnh.
Chuyện của con người khác không liên quan đến ông. Ông thất vọng nhất vẫn là
thái độ của Đại Thịnh. Mấy ngày liền ông đều có ý không thèm nhìn con trai.
-
Bố ơi, sách của bố cho, con đã đọc.
Một
hôm Đại Thịnh tan học về, thấy mẹ đi vắng, bố đang xem báo, liền ngồi xuống trước
mặt bố, vui vẻ nói:
-
Bố ơi, hiện giờ con mới biết, con chỉ hôn và sờ soạng cô ấy đôi chút, sẽ không thể có thai!
Ông
Cao Khánh Ân ngẩn người, ngước nhìn thằng con hư đang nói tiếp:
-
Cậu bạn con Dương Chí Hào mới buồn cười
bố ạ, sau đó cậu ta phát hiện chỉ là thời kỳ sinh lý rối loạn mà thôi. Thế mà cậu
ta lại nói cậu ta chịu trách nhiệm!
Ông
Cao Khánh Ân thở phào, nhưng ông không hề cảm thấy buồn cười.
-
Khi học phổ thông trung học, con không học bài giáo dục về sức khoẻ phải không?
-
Có chứ bố, thầy giáo bảo chúng con tự đọc
hai bài ấy, ở đó có giảng giải gì đâu !
Hôm
sau, khi Đại Thịnh tan học về, chợt phát hiện trên giá sách của mình có thêm một
dẫy sách đại loại như “Báo cáo về Tính học”, “X X nói chuyện với bạn về tính dục”… Trên bàn
còn để “món quà thành người lớn”của bố tặng
- một bao cao su cùng mẩu giấy với nội dung:
“Tuy bố vẫn không đồng ý con đi xe
máy, nhưng vẫn đề nghị con tuân theo qui tắc an toàn giao thông trong việc này.
Cưỡi xe máy, đề nghị phải đôị mũ an toàn.
Bố già tự nhận lỗi nuôi con không dạy
bảo đến nơi đến chốn, Cao Khánh Ân”.
Vũ Công Hoan dịch
(Theo “Thanh niên bác
lãm” số 1 năm 2008)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét