Thứ Sáu, 24 tháng 5, 2013

CẶP TÀI LIỆU



                                                         



 CẶP TÀI LIỆU



                                                                                                     Nhất Băng



                                                                                               Vũ Công Hoan dịch



          Sau khi tốt nghiệp đại học,tôi vào công ty này làm công việc vạch sách lược. Ba năm qua  không thay đổi. Gần đây có tin đồn ông Tổng giám đốc sắp chuyển sang một thành phố khác lập công ty nhánh, đang tìm một người có năng lực thay chân ông. Anh chị em đồng sự xì xào bàn tán tôi sẽ là người được tuyển chọn. Tôi chỉ cười khẩy.Thật ra anh chị em nào cũng nhòm ngó cái ghế ấy. Song ai cũng biết mình không thể, bởi vì vị trí ấy gần như đã có người thay thế. Đó là thiên tài vạch sách lược Cao Tuyết Phong. Vừa mới vào công ty chúng tôi, anh Phong đã có sáng kiến phi phàm bằng tài năng trời cho hơn người, làm mấy phi vụ khiến ai nấy ngạc nhiên há mồm trợn mắt.Trình độ nghiệp vụ vượt trội bỏ xa mọi người như anh Phong, chắc chắn sẽ tiếp quản chỗ trống của ông Tổng giám đốc.

         

          Sáng nay tôi đi làm rất sớm, bởi vì có cuộc đàm phán ký kết hợp đồng với đối tác kinh doanh. Phi vụ này tôi là người lập phương án thực hiện, hôm nay sẽ chính thức ký hợp đồng với khách hàng. Tôi dự đoán ông Tổng giám đốc sẽ thu xếp ổn thỏa, sẵn sàng xuất phát. Nhưng lúc này tôi tiện tay sờ lên bàn thì không thấy gì. Quay lại nhìn chợt đầu choáng váng. Cái cặp tài liệu của mình đã không cánh mà bay. Trong cặp đựng nhiều tài liệu rất quan trọng. Một quyển sổ ghi chép và các loại văn bản. Quan trong nhất là phương án vạch sách lược hôm nay và bản hợp đồng.



          Như một thằng điên tôi lật tìm trong phòng làm việc, nhưng không thấy đâu. Tôi đoán có lẽ mình bỏ quên trong xe ta xi. Giữa lúc này ông Tổng giám đốc ở ngoài đang gọi tôi lên xe. Tôi xem đồng hồ đeo tay, chỉ còn nửa tiếng đồng hồ là đến giờ hẹn, mà chặng đường cũng vừa vặn đi trong ba mươi phút, thời gian còn lại thậm chí ngay đến mở máy vi tính cũng không kịp. Hơn thế lại nhất thiết không được để ông Tổng giám đốc biết chuyện này. Trong giờ phút then chốt, nếu ông Tổng giám đốc biết tôi đánh mất cặp tài liệu, thì chỉ có con đường chết.



          Tôi cứ liều đi theo Tổng giám đốc. Vừà đi tôi vừa cố kìm giữ bình tĩnh nghĩ đối sách: Đề nghị anh lái xe ta xi đem trả cặp tài liệu? Hoàn toàn không thể được, huống hồ liệu có phải bỏ quên cặp tài liệu trên xe ta xi? Những thứ khác mất thì thôi, nhưng trước mắt phải bổ cứu ngay phương án vạch sách lược và hợp đồng. Ngồi trên xe. Tôi đã nghĩ ra biện pháp. Khi chúng tôi đàm phán hợp đồng với bạn hàng, tôi còn bốn mươi phút giảng giải phương án rồi mới ký hợp đồng. Tôi quyết định không đối chiếu phương án vạch sách lược để đọc, mà nói mồm, không cầm bản thảo chuẩn bị trước.Trong thời gian này tôi tìm một đồng sự nhờ in giúp bản phương án vạch sách lược và bản hợp đồng lưu trong máy vi tính đem đến cho mình. Đây là biện pháp duy nhất.

          Thế là tôi lập tức nhắn tin cho đồng sự. Khi tôi làm những chuyện này,còn phải ứng phó với những câu hỏi của ông Tổng giám đốc. Ông hỏi tôi chuẩn bị đâu vào đấy cả rồi chứ, tôi trả lời đã sẵn sàng.



          Lúc ngồi vào bàn đàm phán, ngoài tôi ra mọi người đều mở cặp lấy tài liệu giấy bút, chỉ có một mình tôi ngồi không. Tôi chắp hai tay để trên bàn, cố giữ vẻ thật bình tĩnh. Bởi vì tôi phải giảng giải phương án thực hiện dài hơn một vạn chữ.Tuy dài hơn một vạn chữ tôi thân chinh viết ra, song tôi chưa thử đọc lại lần nào,song không có cách nào khác.

         

          Sau khi tôi trình bày, một vị phó Tổng giám đốc của bên kia đã phát hiện vấn đề. Ông lợi dụng sơ hở hỏi tôi:

-         Phương án của anh đâu?

          - Trong đầu tôi, thưa ông! – Tôi mỉm cười trả lời – Hôm nay tôi quyết định không cầm tài liệu đã viết sẵn mà trình bày bằng miệng phương án thực hiện của công ty chúng tôi, để chứng tỏ nghiệp vụ của chúng tôi đã đã chín muồi, đã nắm chắc phần thắng trong tay.


         

          Có lẽ câu hỏi của ông ấy đã kích thích tư duy của tôi. Tôi nói thao thao bất tuyệt, trơn tru trôi chảy, tòan lời đẹp ý hay. Trên bàn đàm phán không còn không khí trầm buồn như trước, mà sôi nổi hăng hái hẳn lên. Khi tôi sắp nói xong,chợt nhìn thấy bạn đồng sự đang từ ngoài đi vào, một đồng sự khác ngồi cạnh tôi đi ra nhận phương án thực hiện và bản hợp đồng đã in. Tôi thở phào nhẹ nhõm, sau đó hai bên ký hợp đồng một cách  suôn sẻ thuận lợi.



          Trên mâm cỗ trưa hôm ấy, ông Tổng giám đốc của bên kia đích thân đến trước mặt tôi và ông Tổng giám đốc chúc rượu. Ông ấy nói:

          - Anh biết không? Chúng tôi vốn có ý định ép giá các anh. Bởi vì một công ty khác đưa ra phương án thực hiện cũng hay mà báo giá còn thấp hơn các anh ba lần Nếu các anh không đồng ý giá của chúng tôi, chúng tôi sẽ tìm họ. Nhưng hôm nay anh trình bày hay quá, đã cuốn hút chúng tôi, một phương án thực hiện dài như thế mà anh không cầm tài liệu chỉ nói mồm rất chi tiết rất cụ thể, chứng tỏ các anh rất tinh thông, rất say sưa nghề nghiệp.

           

          Yến tiệc kết thúc, ông Tổng giám đốc và anh em đoàn chúng tôi lên xe ra về. Ông tổng giám đốc sờ túi áo, đưa cho tôi chùm chìa khóa nói:

          - Đây là chìa khóa phòng làm việc của mình. Ngày mai cậu có thể chuyển sang đó.

          Tôi ngẩn người. Ông Tổng giám đốc khen tôi nói:

-         Ý của mình là cậu chính là người sẽ tiếp nhận vai tròTổng giám đốc công ty.

Tôi lúng túng hỏi ông:

-         Tại sao?

-         Bởi vì hôm nay cậu biểu hiện xuất sắc.

          - Nhưng tôi...- Không kìm giữ nổi tôi đã nói ra sự thật -  Đây quả là một sai sót, thưa Tổng giám đốc,Tổng giám đốc không biết. Hôm nay tôi làm được như vậy là do tình thế ép buộc, bởi vì cặp tài liệu của tôi đột nhiên biến mất.

-         Không! Cặp tài liệu của câu vẫn còn!- Tổng giám đốc chỉ vào ngực tôi nói:

          -  Cặp tài liệu của cậu vẫn ở trong trái tim cậu. Người có thể để cặp tài liệu trong trái tim chính là người làm nên sự nghệp lớn.

         

          Vừa nói ông vừa lấy dưới ghế ngồi ra một thứ. Đó chính là cặp tài liệu của tôi. Ông bảo, sáng nay ông đi qua phòng làm việc của tôi, nhân lúc tôi không để ý ông đã tiện tay cầm đi cặp tài liệu của tôi, ông có ý muốn khảo nghiệm năng lực ứng đối của tôi. Mấy hôm trước khi ông Tổng giám đốc đang định trao chiếc ghế của mình cho Cao Tuyết Phong. Một lần ông và Cao Tuyết Phong đi công tác.Cặp tài liệu của Cao Tuyết Phong đột nhiên biến mất. Cao Tuyết Phong lập tức mặt tái mét, hai chân bủn rủn, ngay đến bước cũng không bước nổi...

Tổng giám đốc nói:

          - Cao Tuyết Phong chỉ là một nhân viên nghiệp vụ rất ưu tú. Nhưng cậu lại là một Tổng giám đốc rất giỏi giang!



                                               Vũ Công Hoan dịch ngày 8 tháng 1 năm 2013
                                               (Theo Tiểu tiểu thuyết Trung Quốc năm 2010)

6 nhận xét:

  1. Phú Cương cấp 3 NQ A17:16 25 tháng 5, 2013

    Cảm ơn trang chú Võ Nhu và bác Vũ Công Hoan, bao giờ đọc bài các bác cung cảm thấy hứng thú

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cám ơn bạn Phú Cương đồng cảm!
      VN tôi vẫn phục các nhà văn Trung Quốc viết truyện NGẮN mà sâu!

      Xóa
  2. Ngược lại với nghành giáo dục nước nhà, cứ bắt giáo viên lên lớp phải có giáo án trước mặt. Có giáo viên giảng bài thật hay, học sinh sổi nổi phát biểu xây dựng bài, nhưng vẫn bị phê bình vì không có giáo án trước mặt. Thật nực cười, bởi người lãnh đạo không hiểu kiến thức, trách nhiệm, tình thương học trò đã nằm sẵn trong tim người thầy
    GV

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cám ơn GV. Đấy là một thủ tục máy móc nhưng khó bỏ. Vì ngoài người giỏi không cần GA ra, còn có quá nhiều người không giỏi, nếu không có GA thì loạn. Họ chẳng khác gì anh chàng Cao Tuyết Phong, mà lại còn kém anh ta, vì Cao Tuyết Phong có tài liệu (GA) thì trôi chảy, còn họ, ngay có GA cũng còn hỏng, huống chi lại không có GA.

      Xóa
  3. cháu tập mãi mà chả dịch được bác Nho ơi. Từ mới tra ra hết rồi nhưng chẳng hiểu tại sao cháu lại không hiểu ý đồ của người biết. huhu. cái mộng mần dịch giả của cháu đi tong mất thui huhu

    Trả lờiXóa
  4. Cái đó thì cháu phải hỏi sư phụ Hoan. Biết hết từ mà không dịch được thì không phải là hiếm, vì khi nhà văn dùng thành ngữ, tục ngữ hay điển cố thì phải có phông văn hóa rộng mới hiểu được.
    Đừng vội khóc nha. Vì một vạn người biết tiếng nước ngoài thì chỉ có một người có thể thành người dịch. Thành người dịch có tên ( dịch giả) còn khó nữa!

    Trả lờiXóa