Thứ Tư, 15 tháng 5, 2013

CÔ ĐƠN

                                                                                             KIM THANH



Cô đơn

              Thái Thăng Long



Ngôi nhà đẹp cô đơn trong vườn rộng

Em cô đơn trong sắc đẹp mê hồn

Quyền lực cô đơn giữa bốn bề tham vọng

Núi  cao cô đơn trước thác lũ mưa tuôn!



Lời bình của KIM THANH

           

      Tập thơ Đồng hành thế kỷ với 162 bài đã mang đến cho người đọc trong đó có tôi nhiều ấn tượng sâu sắc. Mỗi bài một vẻ với những gam màu khác nhau. Riêng tôi, thú thực là đã choáng ngợp và như lạc giữa rừng thơ muôn chiều của anh. Nhà thơ tâm sự: “Với tôi thi ca là nơi ẩn náu tâm hồn mình”. Phải chăng đó chính là tuyên ngôn sáng tạo của nhà thơ Thái Thăng Long?

    Mỗi lần đọc bài Cô đơn của anh, tôi lại có thêm một cảm giác mới, nó có chút gì đó vừa vời vợi, man mác nỗi buồn sâu thẳm, vừa đượm triết lý nhân sinh.



Ngôi nhà đẹp cô đơn trong vườn rộng



    Thiết tưởng, nỗi cô đơn chỉ có ở con người, nhà thơ Thái Thăng Long lại bắt được thần thái “Cô đơn” của ngôi nhà đẹp. Ngôi nhà ấy biểu trưng cho tâm hồn tác giả trước “khu vườn rộng của ký ức”. Câu thơ giàu ẩn dụ thể hiện sự chiêm nghiệm của anh về sự chật chội của không gian và thời gian đời người…



Em cô đơn trong sắc đẹp mê hồn



    Vẫn theo mạch phát triển tư duy, chiêm nghiệm đó, câu thơ tiếp theo, hình ảnh thơ lung linh, đẹp và buồn, và có chút gì chênh chao, nhói lạnh.

    Cô gái có “Sắc đẹp mê hồn” ấy lẽ ra phải hạnh phúc, sao vẫn cô đơn? Không! Nỗi cô đơn của cái đẹp không có chỗ để song hành. Câu thơ bừng sáng lên, mang vẻ đẹp giàu biểu cảm.

 Sự cô đơn của người đẹp chính là nỗi buồn thánh thiết của nhà thơ như những bậc thang, tác giả đưa ta lên từng-bậc - thơ một,

  

 mỗi bậc là một chiêm nghiệm, một đúc kết:



Quyền lực cô đơn giữa bốn bề tham vọng



    Người có quyền lực tưởng chừng có tất cả, nhưng quyền lực cũng không thể giải vây được nỗi cô đơn của chính “quyền lực” trong mỗi con người. Câu thơ chuyển tải bao ý nghĩa, quyền lực, khái niệm của uy quyền…cũng không thể quyết định được số phận của chính mình. Vì thế có thể nói, cô đơn là mẫu số chung của kiếp người. Cái tham vọng thì vô biên, quyền lực và đời người thì chập chờn, ngắn ngủi. Sao ta cứ mãi lùng nhùng “giữa bốn bề tham vọng”? Mục đích cuối cùng của đời người là gì? Đó cũng là câu hỏi, là sự trăn trở của một nhà thơ luôn tự giằng xé, thức tỉnh mình. Ý thơ mang tầm khái quát cao. 

    Bậc thang cuối cùng mở ra một thế giới quan về nhận thức:



Núi cao cô đơn giữa thác lũ mưa tuôn!



    Hình ảnh thơ cụ thể ngôn ngữ ấn tượng, gợi tả, mượn hình tượng “Núi cao” làm đối tượng so sánh với hiện tượng thấp hơn là nước nhưng có sức mạnh tiềm ẩn “Thác lũ mưa tuôn”. Núi dù cao, kiêu hãnh bao nhiêu cũng bất lực, cũng cô đơn như thể con người.

    Tác giả mượn cái vô biên của vũ trụ để kết thúc bài thơ như một dự báo. Năm từ “Cô đơn” trong bài thơ bốn câu đặc quánh là điểm nhấn, như một thông điệp gửi đi từ lòng tác giả./.

          14.8.09





4 nhận xét:

  1. bai binh có săc thái riêng của cây but la.Tôi ấn tương hình hơn.nhìn chung cũng đươc

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cám ơn sự đồng cảm, sẻ chia!

      Xóa
  2. trên đời nay ai cũng có luc cô đơn.bạn cho cô đôn là mẫu số chung thì e...bi quá chăng!

    Trả lờiXóa
  3. Bài bình thật khá:"Năm từ cô đơn đặc quánh" Đó sự trống rỗng giữa hữu hạn và vô hạn

    Trả lờiXóa